Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 49: Vùi Mình Trong Đất, Tan Vào Bụi

Cập nhật lúc: 11/02/2026 02:01

Nhưng chưa khóc được mười giây, cô đã lạnh mặt đ.á.n.h ra một cái… ợ no.

Sau đó lại đưa tay lên l.i.ế.m vết thương — bản năng sinh tồn level max.

“Cho dù phải bò, bà cũng sẽ bò tới đống xác!!”

Vừa bò, cô vừa càm ràm:

“Lý Đông c.h.ế.t tiệt! Chắc lại đuổi theo đám dị năng giả mà chạy đâu mất! Hoàn toàn không để con chị mày trong mắt!”

“Đợi tôi ăn no ngủ khỏe xong, tôi bỏ anh luôn! Đường ai nấy đi, khỏi nhìn mặt nữa!”

Mồm thì c.h.ử.i rủa, nhưng mắt thì không ngừng nhìn quanh, cứ như trong bụi cỏ kia bất ngờ sẽ có một cái đầu của Lý Đông thò ra gào “chị ơi em đến rồi!”.

Nhưng… Lý Đông chẳng bao giờ xuất hiện.

Mười phút sau, Lý Thu nước mắt lưng tròng, cuối cùng cũng bò được đến chiến trường vừa rồi.

Đúng như cô đoán, cuộc chiến đã tạm kết thúc, cả dị năng giả lẫn tang thi đều đã rút lui. Với cô mà nói — giờ đây là nơi an toàn.

Chỉ có điều, giữa cô và t.h.i t.h.ể gần nhất… vẫn còn cách nhau một cánh tay.

“Tay ơi, mày dài thêm chút nữa đi! Dài thêm tí thôi là đụng tới rồi!” Lý Thu giận dữ gào lên, nhưng sức cô giờ yếu đến mức… chỉ mình cô nghe thấy.

Cũng may ông trời thương tình, ngay lúc cô sắp ngất lịm, lại nhìn thấy… một ngón tay.

Là một đốt ngón giữa dài, khớp rõ ràng, móng đen dài nhọn — hẳn là của tang thi nào đó rơi ra.

Lý Thu nhíu mày — cái ngón tay này… sao trông quen thế nhỉ?

Nhưng cô đang đói quá, chẳng nghĩ được nữa.

Nuốt luôn!

Rột rột! Một ngón tay chui vào bụng, Lý Thu tỉnh táo hẳn ra, gượng bò tiếp và cuối cùng chạm vào được một x.á.c c.h.ế.t.

Cô không chần chừ mà… lao vào ăn như bữa buffet quốc tế, động tác vô cùng thành thạo.

Chiến sự vừa lắng xuống thì cạnh quốc lộ xuất hiện thêm hai bóng người.

Không — phải nói là hai tang thi.

Phương Kỳ và Tô Chí Hải vượt núi băng rừng, rốt cuộc cũng đến được đây.

Phương Kỳ tay dính đầy m.á.u đen đỏ, còn Tô Chí Hải thì quàng cả một đoạn ruột không biết của loài gì quanh cổ — như đeo khăn choàng thời trang vậy.

Tô Chí Hải lúc này đã không còn hoạt bát như khi còn sống, chỉ lặng lẽ đi theo sau Phương Kỳ.

“Grừ—.” tiếng rên rỉ thoát ra từ họng Phương Kỳ, cô ấy đưa tay chỉ về một hướng, lẩm bẩm hai từ đứt quãng:

“Vua… ở…”

Tô Chí Hải không phải tang thi trí tuệ, chẳng hiểu cô ấy nói gì, cũng chẳng biết lặp lại. Nhưng ánh mắt cậu ấy lại không kìm được mà nhìn theo hướng Phương Kỳ chỉ.

Người ta nói, khi chưa từng thực sự đói, sẽ không hiểu được giá trị của một bữa ăn.

Câu này — đổi chủ ngữ thành tang thi cũng đúng y chang.

Lúc này, Lý Thu, với nhân tính đã hoàn toàn biến mất, đang gục đầu cặm cụi "xơi tiệc lớn".

Trông cô chẳng khác gì nhân viên vệ sinh tận tụy, đi khắp chiến trường kiểm tra từng xác một, không bỏ sót tay chân hay óc não nào, đảm bảo “dọn sạch không để lại vết tích.”

Nếu như quần áo không tiêu hóa nổi thì có lẽ Lý Thu cũng ăn luôn cả giày dép dây nịt mất rồi.

Khi ý thức dần quay trở lại, trời đã tối đen, mưa cũng tạnh.

Không gian quanh cô im lặng lạ thường, như bị bóng đêm bấm tắt âm thanh.

Lý Thu ợ một tiếng — lần này là ợ no.

Cô vừa ợ xong liền thấy có gì… không ổn.

“Ủa? Sao tầm nhìn của mình rộng thế nhỉ?”

Lý Thu hí hửng tưởng đâu mình đột phá dị năng mắt thần rồi.

Nhưng… đâu phải!

Rõ ràng là năng lực khổng lồ hóa!

Thân thể cô giờ nở to như túi bánh phồng bị thổi căng!

Cái phần “nở” rõ nhất — chính là cái bụng!

Lý Thu cúi xuống, không thấy nổi mặt đất, chỉ thấy cái bụng tròn vo như quả dưa hấu khổng lồ.

“Ọe—.” Cô buồn nôn.

Không biết là vì ăn quá nhiều, hay vì… đột nhiên cao to quá khiến cô… sợ độ cao.

Có lẽ là cả hai.

Sau khi đỡ buồn nôn, cô ráng ráng sờ bụng, còn gõ gõ thử một cái…

Ai ngờ — bụng… trả lời lại!

“Đau.”

Giọng bên trong rất nhỏ, rất đờ đẫn, giống như đứa bé mới tập nói vậy.

Mà nghe kỹ lại — giọng này… quen lắm!

“Lý Đông?!

Anh nói cái quái gì thế!? Tôi lỡ ăn anh rồi á???”

Lý Thu hai mắt tối sầm, tay run bần bật.

Lúc ăn, cô vô thức như lên đồng, cứ thấy thịt là nhai, thấy m.á.u là uống, chẳng biết đã xơi cái gì vào bụng.

“Ối mẹ ơi! Cái bụng tôi!! Nó đau như vỡ ra rồi này!”

Bên trong quậy banh cả ruột gan, Lý Thu mặt tái hơn x.á.c c.h.ế.t ba ngày, vừa đau vừa hoảng.

“Lý Đông! Anh ở trong bụng tôi thì cũng đừng có quậy nữa được không!?

Dù tôi có ăn anh… tôi cũng đâu cố ý đâu mà!”

Có vẻ người trong bụng nghe được lời cầu xin, bắt đầu dịu xuống.

Lý Thu thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa kịp thở hết, cô đã phát hiện ra phía trước… có hai tang thi đang quỳ gối!

Là Phương Kỳ và Tô Chí Hải.

Cả hai đã sớm không còn là người.

Thấy Lý Thu nhìn mình, hai tang thi liền đồng loạt lộ ra biểu cảm say mê như fan cứng gặp thần tượng.

Lý Thu nghẹn họng.

Cô muốn hỏi: “Hai người làm gì ở đây?”

Nhưng chưa kịp mở lời, Phương Kỳ đã sụp đầu lạy cái rụp, miệng đầy răng nanh hô to đầy thành kính:

“Vương! Vương! Vương!”

Lý Thu: “…”

“Mình nghi ngờ con này bị ch.ó dại c.ắ.n rồi… sao nghe cứ như nó đang ‘gâu gâu gâu’ vậy trời?”

Càng bất ngờ hơn, bên trong bụng cô — tiếng “Vương! Vương! Vương!” cũng vang lên y chang!

Có vẻ người trong bụng đã bị cảm hóa… và… gia nhập giáo phái mất rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.