Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 50: Tôi Sinh Mổ Tại Chỗ Luôn Nha!
Cập nhật lúc: 11/02/2026 02:01
Nghe tiếng "gâu gâu" vang lên đều đều bên tai và… từ trong bụng vọng ra, Lý Thu chỉ còn biết dùng một câu hát để mô tả biểu cảm trên mặt mình: "Không dám mở mắt ra, chỉ mong đây là ảo giác."
“Đừng sủa nữa!” Lý Thu bất lực phất tay.
Không ngờ một câu đơn giản mà lại… có tác dụng thật!
Không gian lập tức yên ắng trở lại.
Tuy Phương Kỳ không nói gì, nhưng ánh mắt vừa kính nể vừa sợ sệt nhìn chằm chằm vào Lý Thu khiến cô… rợn da gà.
“Nhìn nó ấy, đừng nhìn tôi.” Lý Thu chỉ tay sang Tô Chí Hải.
Lại một lần nữa — lệnh truyền hiệu nghiệm.
Phương Kỳ lập tức quay đầu sang nhìn Tô Chí Hải, động tác nhanh như thể sợ làm phật lòng thần thánh.
Lý Thu nghĩ thầm: “Quỷ thật rồi! Trước giờ đám tang thi này có đứa nào nhìn thấy mình thì muốn c.ắ.n, không thì phớt lờ.
Giờ thì hay ha, còn biết nghe lời mình nữa!”
Thế là cô quyết định thử tiếp:
“Ê, cậu kia, lăn một vòng cho tôi coi!”
“Còn chị kia, ra lôi cái xác cách đây 500m về đây giùm luôn!”
Không ngờ hai cái thây khô kia… thực sự hành động liền.
Một tên lăn như lăn bánh chưng, một đứa thì bò sát mặt đất như ch.ó săn, phóng vèo cái đã khuân xác về.
Lý Thu trợn mắt: “Chị đây là thiên tài trời sinh của giới tang thi hả?
Mới hóa xác chưa được bao lâu mà đã làm lãnh tụ rồi!”
“Tôi… tôi…” tiếng trong bụng lại vang lên.
Tuy Lý Đông vẫn chỉ biết lặp đi lặp lại từ đơn, nhưng Lý Thu lại hiểu được… ý anh ta muốn nói gì.
“Anh cũng muốn tôi ra lệnh cho anh à? Anh có thôi đi không!
Anh mới chỉ là baby xác thôi đó! Sinh ra đi rồi tính!”
“Dạ… vâng…” giọng Lý Đông trong bụng vang lên đầy sung sướng.
Chưa bao lâu, Phương Kỳ đã kéo về một loạt x.á.c c.h.ế.t, đủ loại đủ kiểu, đứt tay gãy chân, nát đầu… cái gì cũng có.
Lý Thu ngồi giữa một núi xác chất cao như núi.
“Tôi mới ăn no nha! Tôi đâu có đói nữa đâu!” Lý Thu uể oải, ngáp dài muốn đi ngủ.
Ai ngờ Phương Kỳ thấy cô không ăn, liền sấp mặt xuống đất rồi liên tục lạy lạy, bộ dạng sốt ruột cực độ.
Lý Thu lần đầu tiên thấy… tang thi mà cũng biết sốt ruột.
Cô giơ tay ra đỡ:
“Chị ơi chị làm gì đấy!?”
Phương Kỳ không trả lời, còn đẩy đẩy Tô Chí Hải bắt cậu ấy cũng quỳ lạy theo.
Lý Đông trong bụng tiếp lời: “Ăn… ăn…”
“Ba người các người… đúng là đồng lòng nhất trí, không sót đứa nào!” Lý Thu hết nói nổi.
Cô thử gặm đại một cái tay tang thi, giả vờ như đang ăn đùi gà.
Lập tức Phương Kỳ mắt sáng như đèn pha, thấy cô thích tay thì lôi hết tay của đám tang thi khác về, xếp thành hàng ngay trước mặt cô.
Lý Thu hiểu rồi.
Hóa ra Phương Kỳ chỉ muốn cô ăn, nên mới ra sức quỳ lạy thúc giục.
“Thật tình… cái độ nài nỉ cho người ta ăn của chị còn hơn con bạn thân em năm xưa.
Nó từng nói với em: ‘Không cầu cùng ngày sinh, chỉ cầu cùng ngày mập!’
Ăn một miếng mà thiếu là nó đau lòng lắm!”
Nghĩ đến đứa bạn thân giờ không biết sống c.h.ế.t thế nào, Lý Thu vẫn buồn buồn, nhưng tâm trạng cũng vơi đi phần nào.
“Tôi thật sự ăn không nổi nữa rồi! Mấy người không thấy cái bụng tôi to như trái bóng à?!”
Phương Kỳ lại… chằm chằm nhìn bụng cô, ánh mắt như thể đang suy tính điều gì đó.
Lý Thu thấy rợn người, liền nghiêng người tránh ánh nhìn:
“Cả hai người, né qua bên kia cho tôi nhờ!”
Hai tang thi lập tức rút lui theo lệnh.
Lý Thu tựa vào đống xác, thở hắt ra.
Cô nhớ lại mấy lần cùng bạn thân ăn uống điên cuồng, bụng cũng từng phình to thế này — nhưng chỉ cần ngủ một đêm rồi đi toilet là lại eo thon trở lại.
Còn giờ thì sao?
Bụng to là vì bên trong có một… tang thi.
Lý Thu cố moi trí nhớ tìm xem rốt cuộc Lý Đông bằng cách nào chui vào bụng cô, nhưng bất lực.
Từ sau tận thế, chuyện gì quái đản cũng có thể xảy ra.
Con người — vốn đứng đầu chuỗi thức ăn — sau tận thế bị phân hóa thành hai loại:
Một bên trở thành dị năng giả, sức mạnh vượt trội, có thể gánh trách nhiệm hoặc thao túng số phận người khác.
Bên còn lại thì biến thành tang thi không còn nhân tính, có cấp bậc rõ ràng, và xem loài người từng là đồng loại… thành thức ăn.
Những điều này Lý Thu chấp nhận được.
Cô cũng cam chịu mình là một loại dị năng đặc biệt — nửa người nửa tang thi.
Kiểu như nồi canh mới hớp được nửa muỗng, áo chưa may xong tay, xe thì mới gắn được… bốn cái bánh.
Thế giới có gì mà không có "hàng chưa hoàn thiện"?
Người và tang thi cũng vậy thôi!
Nhưng mà cái việc trong bụng cô đang chứa một thằng nhóc tang thi sống nhăn, lại còn là do "ăn mà có bầu" thì đúng là xô đổ hết nhận thức rồi!
Lý Đông bị ăn mà không c.h.ế.t.
Nhưng trước giờ cô cũng ăn nhiều xác tang thi rồi, nào có đứa nào sống lại như vậy?
Lý Thu càng nghĩ càng thấy khó hiểu.
“Ê, Lý Đông, anh có nghe em không?” Cô gõ gõ bụng.
“Có!” giọng Lý Đông vang lên rõ ràng hơn trước, nghe chắc nịch, có vẻ như… anh ta đang lớn dần bên trong thật sự.
Lý Thu nghiến răng hỏi:
“Rốt cuộc anh chui vào bằng cách nào? Là em ăn anh thật à?”
