Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 65: Anh Ta Máu Lạnh Đến Đáng Sợ
Cập nhật lúc: 11/02/2026 03:03
Hồ Trạch Vũ tét ngay một cái lên ót người kia:
“Cậu nói bậy cái gì đó? Lần cậu bị ch.ó hoang đột biến rượt, ai cứu? Có phải đội trưởng Chu không? Rồi lần cậu bị thương nghi nhiễm tang thi, sốt hầm hập, ai đứng ra giữ cậu lại? Cũng là anh ấy luôn đó, còn tự tay trông coi ở ngoài phòng. Không có anh ấy thì giờ cậu còn sống, còn thức tỉnh dị năng không?”
Hồ Trạch Vũ là người theo Chu Tấn Thời từ đầu, kiểu lão làng trong đội, nên lời anh ta có trọng lượng hơn hẳn.
Anh ta vừa dứt lời, mấy người kia cũng bừng tỉnh:
“Thôi mà bọn tôi chỉ nói chơi cho vui, ai mà chẳng biết đội trưởng Chu tốt.”
“Phải đó phải đó. Đừng tưởng thiệt nha, anh ấy mà không tốt, cả đám làm gì sống tới giờ!”
“Thôi đi làm lẹ, đám khỉ c.h.ế.t tiệt đó phá sạch mấy cái lốp xe rồi. Giờ mà không vá sớm, tối đến ngủ giữa cao tốc cho muỗi nó tha!”
Tiếng cười nói rôm rả dần xa.
…
Lúc này, Lý Thu – đã thay đổi diện mạo – từ bụi cỏ bên đường ló đầu ra.
Cô xõa tóc, đội mũ lưỡi trai xám, khoác trên mình bộ đồng phục học sinh in dòng chữ “Trung học Hoa Viên số 2” cũ mèm, quần bò ống rộng với đôi giày thể thao lỏng lẻo — đúng chuẩn phong cách “tuổi nổi loạn học đường”.
Vừa mài hàm răng càng lúc càng dài bằng hòn đá to tổ chảng, Lý Thu vừa lẩm bẩm:
“Lạnh lùng hả? Thật ra m.á.u nóng ngon hơn đấy.”
Xử lý xong chuyện răng miệng, cô nhón chân len lén tiến về nơi vừa cúng tế xong. Người Trung Hoa mà — dù làm lễ đơn giản, đồ cúng cũng không thể thiếu thịt.
Chó gà giờ đã tuyệt chủng cỡ nào rồi, nhưng Lý Thu biết đám người kia vớ được mớ cá to, chắc chắn có mang lên cúng.
Cô vừa nhìn tới chỗ mộ là… đứng hình.
Chớt cha, còn người chưa đi?! Thằng cha kia vẫn đứng trước mộ, không biết đang làm trò gì.
Lý Thu nhanh như chớp chui tọt lại vào bụi rậm.
“Hèn gì ngửi thấy mùi như xe bán đồ ăn di động… Thì ra là anh.”
Lý Thu bứt một chiếc lá, vừa nhai vừa để nước xanh nhuộm cả lưỡi lẫn nướu — trông chẳng khác gì sơn mài tự nhiên. Cô đang thản nhiên ngắm nghía — à không, là thưởng thức Chu Tấn Thời.
Trước đây cô cũng từng tưởng tượng Chu Tấn Thời trông như nào. Kiểu gì chắc cũng cao ráo, có cơ bắp, chứ không thì làm gì mà cầm trịch nguyên một đội dị năng được.
Nhưng mà tận mắt thấy rồi… Lý Thu vẫn bị dập cho một phát choáng váng.
Mê phim truyền hình như cô, thấy soái ca riết cũng chai mặt rồi. Nhưng cái kiểu đẹp như Chu Tấn Thời ấy hả, là kiểu đẹp đến bốc khói thẳng lên đỉnh đầu.
Trán cao, lông mày rậm, mắt sâu, gò má cao vừa phải, đường cằm sắc lẹm như cắt được giấy. Cả khuôn mặt góc cạnh, nam tính rõ nét.
Chiếc áo khoác phi công đen mở cúc lộ ra áo phông bên trong, mỏng tang mà vẫn bị khối cơ rắn chắc nâng căng — đẹp như quảng cáo đồ thể thao.
Dáng đứng thẳng tắp, không hề có dấu hiệu thả lỏng dù xung quanh chẳng có ai.
Anh trai ơi, anh nghiêm túc thế này thì làm gì cũng thành công nhé?!
Lý Thu giơ tay đo đo chiều cao: tầm 1m85 trở lên, khỏi bàn.
Đúng chuẩn hàng cực phẩm.
Đời đúng là có tồn tại loại “soái ca vai rộng eo thon, mở tủ là đôi cánh thiên thần” thật.
Chả trách cô từng ngửi qua bao nhiêu dị năng giả, Chu Tấn Thời vẫn là thơm nhất!
Lý Thu nuốt nước miếng cái ực.
Sau này nhỡ đâu — cô nói là nhỡ thôi — nhỡ đâu Chu Tấn Thời xui xẻo bỏ mạng, cô nhất định phải chụp vài kiểu ảnh rồi mới ăn, đẹp thế mà ăn liền thì phí lắm.
Lý Thu đang mơ màng trong mộng đẹp...
Mà Chu Tấn Thời dĩ nhiên đâu có biết, gần đó có một “kẻ biến thái” đang âm thầm lên kế hoạch… “dự tiệc xác” của anh.
Anh khẽ cúi người, rút từ túi áo khoác ra một gói t.h.u.ố.c.
Bên ngoài trông như đầy, nhưng bên trong chỉ còn hai điếu cuối cùng.
Thời buổi này, sống sót đã khó, ai dám chắc sáng mai còn mở mắt ra được. Hút t.h.u.ố.c gần như là cách xả stress nhanh nhất.
So với dị năng giả, người thường chịu áp lực hơn nhiều. Xác sống tiến hóa càng lúc càng nhanh, người không có năng lực tự vệ thì chỉ như cá nằm trên thớt. Huống hồ còn có thể đụng phải loại như Diêu Minh Kiệt — phản bội loài người.
Lần này để xảy ra chuyện, anh chính là người phải gánh trách nhiệm chính.
Những chuyện như vậy… tuyệt đối không thể để tái diễn lần nữa.
Chu Tấn Thời vừa nghĩ vừa đốt hai điếu t.h.u.ố.c bằng lửa từ cây hương trước mộ. Sau đó anh lẳng lặng cắm cả hai xuống đất.
Điếu t.h.u.ố.c cuối cùng… cũng hết.
Anh giơ tay, khẽ vuốt lên tấm bia đá mà mọi người đã cùng nhau khắc nên từng chữ. Không nói gì cả.
Rồi Chu Tấn Thời xoay người rời đi, bóng lưng cao lớn rắn rỏi khuất dần xuống lối mòn xuống núi.
Khói hương còn bay nhè nhẹ sau lưng anh.
Cơn gió nhẹ lướt qua — như đưa tiễn anh lên đường.
…
Đến ngày xuất phát, Chu Tấn Thời vẫn hơi lo, cho người đi kiểm tra lại chỗ nhốt Diêu Minh Kiệt xem có gia cố cẩn thận chưa.
Ai ngờ… thật sự có chuyện.
Lục Tiểu Ngũ trố mắt chỉ vào cái lỗ thủng trên cửa sổ:
“Má nó… tụi nó trốn rồi?”
Lỗ vừa khít một người chui lọt.
Từ ngoài không nhìn rõ, cuối cùng Lục Tiểu Ngũ dẫn người đạp cửa xông vào.
Bên trong… chỉ còn mấy sợi dây treo lơ lửng.
Không thấy một con khỉ nào. Xác của Diêu Minh Kiệt cũng biến mất.
Cả đám rùng mình, sống lưng lạnh toát.
“Chuyện quỷ gì đây? Không lẽ đám khỉ tha xác hắn đi rồi? Tụi nó có quay lại không trời…”
Mọi người nín thở chờ Chu Tấn Thời quyết định.
Anh chỉ liếc mấy cái rồi thản nhiên nói:
“Không sao. Xuất phát.”
…
Còn Lý Thu lúc này, với cái bụng căng tròn như quả bóng, đã lén chuồn về trước — quay lại chiếc xe đỗ bên cao tốc, ung dung nằm ngủ no say.
