Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 66: Cần Cải Thiện Khẩu Phần Ăn

Cập nhật lúc: 11/02/2026 03:03

Chiếc xe nằm phủ bụi vì mấy ngày không nổ máy. Lý Thu bắt chước điệu bộ của ba mình, vào xe lấy khăn lau sạch kính chắn gió phía trước và gương chiếu hậu.

Sau đó cô còn làm bộ làm tịch kiểm tra lốp xe như dân lái cứng cựa thật sự.

Hôm nay trời cao mây tạnh, tầm nhìn xa tít tắp, xe cộ ngon lành — đúng chuẩn thời tiết đẹp để lên đường.

Cái cốp sau xe cô vẫn đang chứa một xác khỉ và… một khúc đùi của Diêu Minh Kiệt để dành làm “thực phẩm dự trữ”. Ban đầu đâu chỉ có chừng đó, còn tận ba con khỉ và đống thịt vụn cô góp nhặt được.

Chỉ có điều, vừa cõng vừa chạy cả đống “thịt tươi” đó về tới đây, Lý Thu suýt xỉu giữa đường. Cô vừa vác vừa nhai dọc đường, giờ thì chỉ còn lại chút xíu này thôi. Phải tiết kiệm lắm thì chắc ăn được… ba bữa.

Lý Thu khóa cốp xe lại rồi trèo vào ghế lái. Cô với tay vỗ nhẹ con gấu bông dâu tây đặt trên tap-lô, rồi liếc thấy cuốn nhật ký cũ.

Cuốn này Lý Thu nhặt được ở trạm xăng.

Hôm nhặt được, cô đã viết trang đầu tiên: ghi lại hành trình cô và Lý Đông lái xe về quê, khoe niềm vui tìm được cục sạc dự phòng còn đầy pin, thậm chí còn hí hoáy vẽ hai người que trông ngu ơi là ngu.

Vậy mà đến tận bốn ngày sau mới có trang thứ hai.

Hôm nay là ngày mấy nhỉ... Dù điện thoại không còn kết nối mạng, nhưng vẫn coi được lịch. Lý Thu nhẩm tính rồi bắt đầu viết:

“Ngày 13 tháng 10. Trời xanh không một gợn mây.

Do vụ ‘ăn thịt dẫn đến hồi sinh’, tôi đã kịp thời tự m.ổ b.ụ.n.g, mổ xong thì dứt áo chia tay với Lý Đông. Để cầm m.á.u, tôi chui vào thôn Bách Hương gần đó tìm kim chỉ khâu vết thương.

Ai dè, đụng trúng đám khỉ lột da biến dị và tên dị năng giả Diêu Minh Kiệt, kẻ thích g.i.ế.c người đổi da như thay áo.

Tôi nảy ra ý, khéo léo cảnh báo nhóm người sống sót đang trú cùng trong làng.

Thịt của loại dị năng giả như Diêu Minh Kiệt ăn ngon hơn zombie gấp mười lần. Hóa ra trong cơ thể họ cũng có tinh hạch giống tang thi.

Mấy cái tinh hạch này cứng quá, răng tôi nhọn nhất mà c.ắ.n còn đau răng, đành để dành chưa ăn. Nhưng chắc sau này có thể dùng để… mài răng. Mấy chiếc răng nanh xác sống của tôi dài sắp thò cả ra ngoài miệng rồi.

Cuối cùng tôi cũng được tận mắt nhìn thấy Chu Tấn Thời — người đã khiến mùi hương của anh làm tôi ngất xỉu! Nhan sắc của anh ta đúng là không tệ. Hy vọng anh còn sống lâu dài. Nhưng nếu lỡ mà c.h.ế.t, tôi phải là người ăn đầu tiên, không thì tiếc c.h.ế.t mất.

Nhớ ba mẹ và nhỏ bạn thân quá. Mong họ vẫn bình an chờ tôi về nhà.”

Trang nhật ký lần này viết dài miên man, viết xong cổ tay cô cũng mỏi rã rời.

Cô đọc lại một lượt rồi bất chợt mím môi cười nhẹ.

Trước đây từng nghe ở đâu đó một câu nói, nội dung đại khái là:

“Con người ta có thể nói dối ngay cả trong nhật ký của chính mình, bởi trong lòng đã mặc định rằng sẽ có người đọc được.”

Câu đó… nói chí phải.

Như Lý Thu, viết lách khí thế vậy chứ tuyệt nhiên không đề cập gì đến chuyện… chui xuống bể phân để trốn khỉ lột da.

Mắc cỡ muốn độn thổ! Đời này tuyệt đối không thể để ai biết chuyện đó!

Lý Thu cất cuốn sổ đi, liếc lên gương chiếu hậu — hừm, chưa được bao lâu mà lại có vài con tang thi lảng vảng trên cao tốc rồi.

Dựa vào sự linh hoạt của tụi nó, chắc là loại “trườn bò cấp E”, đã phát hiện mục tiêu là sẽ bò rạp xuống lao tới. Trước đây đi đâu cũng là tang thi loại F đi đứng như người say rượu. Giờ thì chưa bao lâu mà ra đường toàn là loại E. Tang thi đúng là tiến hóa nhanh gấp mấy lần dị năng giả.

Lý Thu nheo mắt quan sát, còn nhìn theo hướng tụi nó bò tới. Không thấy bóng dáng của Lý Đông, Phương Kỳ, hay Tô Chí Hải đâu.

Dọc đường cô quay lại từ làng cũng không đụng mặt ai trong số họ. Chắc mấy người đó mấy hôm nay trôi dạt đi đâu rồi.

Vậy thì tốt. Đường ai nấy đi, thiên hạ zombie đông vô kể — khỏi gặp lại nhau là tốt nhất.

Tiếng động cơ xe gầm gừ, cả xe cũng rung lên nhè nhẹ. Tang thi vốn thính nhạy với âm thanh, chẳng bao lâu đã bị hấp dẫn lũ lượt kéo tới.

Việc bị đồng loại nhầm thành “con người” — Lý Thu quá quen thuộc rồi. Cô lặng lẽ nhấn nút tắt máy, cả xe lập tức rơi vào tĩnh lặng. Không còn tiếng động, đám tang thi cũng dần bình tĩnh lại, đứng quanh xe đi vòng vòng như… đang thám hiểm.

“Đúng là ngu quá mức cho phép.”

Lý Thu nhìn tụi nó, mặt mày lở loét, tay chân cụt lủn, mà cô vẫn cười toe toét.

Cô còn đang khoe răng cười thì chợt nhớ — Phương Kỳ từng nghe theo lệnh mình.

Thế là cô muốn thử lại, xem còn điều khiển được lũ xác sống không.

Cô từ từ hạ cửa kính xuống, để lộ khuôn mặt tròn tròn:

“Mấy anh, ngồi xuống.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.