Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 67: Cần Cải Thiện Khẩu Phần Ăn

Cập nhật lúc: 11/02/2026 03:03

Lý Thu cố gắng khiến giọng mình vừa bình tĩnh vừa có uy, như kiểu boss phát lệnh. Nhưng khổ nỗi, cô vốn hiền lành, nói ra lại chẳng có chút khí thế nào.

Thế là — chẳng có con zombie nào nghe theo cả.

Trái lại, nghe giọng nói, chúng còn tưởng trong xe có người sống nên rống lên hăm hở lao về phía cửa sổ.

Thấy đám xác sống dữ tợn xông tới, Lý Thu hoảng hồn vội kéo kính lên. Nhưng hơi chậm — một con zombie tay dài đã thò tay vào khoang xe.

Cái tay kia đúng kiểu trăm năm chưa tắm, dính đầy m.á.u đen, bùn đất, móng thì nhọn hoắt còn vương nguyên mấy sợi thịt của ai đó...

Thấy sợi thịt, ý nghĩ đầu tiên của Lý Thu là:

“Mày điên à? Thứ này cũng muốn ăn? Có biết giữ gìn vệ sinh cơ bản không?”

Tất nhiên là… không.

Thôi thì ăn bẩn sống lâu vậy.

Lý Thu sống tới giờ, ăn thịt người đã quá ngàn lần, tới cả ruột non ruột già cô còn xơi, huống hồ mấy sợi thịt này. Với lại, còn nước sạch để rửa mà.

Chỉ mất đúng một giây, cô đã tự thuyết phục mình xong.

Lý Thu thò tay túm lấy cái tay zombie kia, dùng khăn giấy gói gọn mấy sợi thịt, gấp lại chỉnh tề. Hehe, mấy miếng thịt người này để dành ăn chung với thịt khỉ nhé.

“Hay là lần sau làm món thịt nhúng lẩu nhỉ…” Lý Thu l.i.ế.m môi, mặt đầy hào hứng.

“Vừa hay xe còn d.a.o, mình có thể thái mỏng ra. Hoặc làm khô như snack, cắt từng sợi nhỏ để mang theo, đói là rút ra nhai. Chứ lần nào cũng phải kéo đứt da, m.á.u me bê bết… nhìn mình dữ dằn quá trời.”

Lý Thu giờ đã bắt đầu... lên kế hoạch cho bữa tiếp theo, đồng thời quyết tâm nâng cấp thực đơn cho t.ử tế hơn tí.

Đám xác sống trườn bò vẫn còn lảng vảng quanh xe. Một con trong số đó há miệng, nước dãi tanh tưởi nhỏ tong tỏng xuống sát cửa kính.

Chúng hít hít ngửi ngửi mùi của Lý Thu, rồi ngơ ngác, mặt mày tím tái nhăn nheo — đầy vẻ ngỡ ngàng rồi… là ghét bỏ.

Cũng phải thôi, mới một giây trước còn tưởng chuẩn bị được ăn tiệc thịt người thơm ngon, chưa kịp mừng thì ngay giây sau đã thành đồng bọn. Cái cú rơi cảm xúc y như ngồi tàu lượn siêu tốc — đến cả zombie cũng không chịu nổi!

Không bao lâu sau, đám xác sống tản ra, lại tụm năm tụm ba lết đi xa dần.

Lý Thu cầm cái khăn trong xe lên, lau sạch vệt nước miếng dính trên cửa kính, tiện tay lau luôn tay mình. Sau đó cô mới bình tĩnh đặt tay lên vô-lăng.

Từ kính chắn gió, cô vẫn còn nhìn thấy bóng lưng mấy con zombie kia.

Khi không bị kích thích bởi âm thanh hay mùi m.á.u, bọn trườn bò đi cứ chậm rì rì như ông lão 80 tuổi.

Lý Thu nhìn bóng lưng lụ khụ của tụi nó mà thầm nghĩ:

“Sao mấy con zombie này lại không nghe lệnh mình nhỉ? Hay là vì cấp bậc của chúng thấp quá?”

Theo như cô tính, hiện tại mình chắc là trí tuệ chủng cấp D.

Lý Đông lúc trước cũng là cấp D, Phương Kỳ lúc còn sống đã là dị năng giả hệ song — cấp 2, sau khi biến thành zombie không lâu cũng đạt cấp D. Hai người đó nghe theo cô là điều hợp lý, vì cấp độ ngang nhau.

Nhưng còn Tô Chí Hải thì sao? Rõ ràng cấp độ chưa tới D mà vẫn hiểu lệnh cô?

... Khoan, hình như không phải nghe cô, mà là nghe Phương Kỳ thì đúng hơn? Mà ba người bọn họ còn đồng thanh… sủa "gâu gâu gâu", cũng kỳ ghê.

Lý Thu bắt đầu thấy quy luật trong giới zombie... loằng ngoằng khó hiểu thật sự.

May mà cô không phải kiểu người ưa phân tích tới c.h.ế.t. Không hiểu thì để mai tính. Nghĩ thế, cô cũng không vội kéo kính xe lên mà chỉ thong thả cài dây an toàn.

Cô biết xe đoàn của Chu Tấn Thời đang ở đoạn rẽ cách đây chừng 1km, chuẩn bị lên đường cao tốc.

Cho chắc ăn, Lý Thu còn lùi xe về sau tầm 800 mét.

Từ ngày nghe lén được mục tiêu của nhóm này — Khu căn cứ phương Nam, kể từ lúc rời thành phố Bạch Lâm, cô đã quyết tâm bám theo họ.

Có họ đi trước mở đường, cô đỡ lo lạc đường, còn được dọn dẹp bớt mấy pha nguy hiểm bất ngờ. Mà giả sử có lúc đói quá không đủ sức đ.á.n.h đ.ấ.m, chỉ cần rúc sau lưng họ, chắc cũng không gặp t.a.i n.ạ.n gì to tát.

Đội vệ sĩ miễn phí, lại toàn hàng xịn. Còn đòi gì nữa?

Tất nhiên, Lý Thu tuyệt đối không để lộ mặt.

Một là để giấu thân phận zombie. Hai là sợ… mùi người thơm quá làm cô không kiềm chế nổi rồi lỡ tay c.ắ.n người ta thì toang.

Khi mùi thơm quen thuộc thoang thoảng trong không khí, Lý Thu biết họ đã lên cao tốc rồi.

Hai mươi phút sau, cô nhẹ nhàng đạp ga, xe lăn bánh với tốc độ 20km/h — đúng kiểu lái xe ngắm cảnh.

Sáu con trườn bò đột nhiên xuất hiện trên đường cao tốc khiến cả đoàn người bị một phen hú hồn.

Hai con còn nhảy lên trước kính chắn gió, che hết tầm nhìn suýt nữa làm xe lật tại chỗ.

Những người ngồi ghế sau lập tức mở cửa lăn ra ngoài — một người làm mồi nhử, ba người còn lại triển khai tiêu diệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.