Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 73: Nhắm Ngay Lý Thu Mà Bắn Một Phát Đạn…

Cập nhật lúc: 14/02/2026 11:01

Chu Tấn Thời thản nhiên đáp: “Có lẽ tất cả bị chuột ăn hết rồi.”

Cả người lẫn xe – ăn sạch không chừa.

Chuột là loài gặm nhấm ăn tạp, thậm chí còn l.i.ế.m sạch m.á.u trên mặt đất, thế nên quãng đường họ đi mới sạch bong như thế.

Hồ Trạch Vũ rùng mình, lưng lạnh toát, mãi mới dám mở miệng hỏi: “Chuyện này đến bao giờ mới kết thúc…”

Mỗi ngày đều sống trong lo âu, lúc nào cũng phải sẵn sàng… c.h.ế.t.

Chu Tấn Thời không đáp. Với anh, hy vọng mơ hồ về tương lai chẳng quan trọng bằng sống sót hôm nay.

Anh ngẩng đầu nhìn ra xa: “Tăng tốc.”

Lý Thu dừng xe cạnh xác con chuột.

Dù đã từng xông pha bốn bể, ăn qua trăm loại thịt thối, Lý Thu vẫn bị cảnh tượng này làm chấn động tận óc.

“Ăn xong con này có bị biến dị không ta?”

“Ờ ha, tao là tang thi rồi, còn biến kiểu gì nữa.”

“Nhưng nhìn nó… đúng là quá trừu tượng.”

“Trừu tượng thì trừu tượng, mà mập thế kia, ăn cho no chớ còn gì nữa.”

“Hay nhắm mắt lại ăn đi cho đỡ ghê?”

Lý Thu lấy d.a.o ra cạo đám lông chuột dài ngoằng, chợt nảy ra một ý tưởng: “Lông dài vậy, làm áo lông chuột chắc cũng chất chơi phết?”

Cô nhớ hồi xem Hồng Lâu Mộng, có đoạn Vương Hy Phượng mặc áo lông chuột bạc khảm họa tiết ngũ sắc đá xanh, khiến cô thèm thuồng mãi. Giờ thấy chuột tận mắt, tự dưng muốn cosplay nhân vật cổ điển.

Lý Thu lắc đầu tự tỉnh lại: “Không được, dơ quá. Thôi ăn luôn vậy.”

Chuột mới c.h.ế.t nên thịt vẫn tươi, ăn vào mềm mại, ngon hơn thịt tang thi nhiều, chẳng có chút nào sượng họng.

Lý Thu vừa ăn vừa khoái chí, không để ý mình ăn quá nhanh, cứ như đang làm mukbang thời mạt thế.

Đến khi… một vật gì đó bay sượt qua má cô.

Chưa từng ăn thịt heo nhưng ai cũng biết heo chạy thế nào, và vật đó chắc chắn là… đạn!

Vì mải mê thưởng thức đại tiệc thịt chuột, Lý Thu chẳng hề phát hiện có người đang tiến tới cách cô chừng hai trăm mét.

Giờ mà chạy thì cũng không kịp. Cô không định để lộ thân phận tang thi trước mặt con người, nhưng tình thế này thật khó xử.

Lý Thu ngoái đầu nhìn – một chiếc SUV đỏ đậu cách đó không xa, biển số Giang Ninh.

Một gã đàn ông đeo kính đen, nhai trầu cau, tay lăm lăm khẩu s.ú.n.g đen ngòm — chĩa thẳng về phía cô.

Do cách khá xa, anh ta chỉ thấy lưng Lý Thu và xác con chuột, không nhìn rõ động tác của cô.

Anh ta tưởng cô là một người sống may mắn vừa hạ được con "lợn rừng" khổng lồ, đang xẻ thịt.

Nhất là mấy miếng thịt khô phơi gió treo lủng lẳng trên cửa xe của Lý Thu, cứ như vẫy tay gọi người ta tới: “Mau lại ăn tôi đi~.” nhìn mà thèm rỏ dãi.

Sau khi thiên tai nổ ra, nước sạch, thức ăn và t.h.u.ố.c men trở thành ba loại vật tư quan trọng nhất.

Để giành lấy chúng, có kẻ chẳng ngại tay nhuốm m.á.u đồng loại, đẩy người khác lên thiên đường để mình thoát khỏi địa ngục trần gian.

“Ê—.” gã đeo kính đen bắt đầu lên tiếng, “Cô kia, giao hết xe với vật tư ra đây, ngoan ngoãn một chút, bọn tôi có thể… cân nhắc tha mạng cho cô.”

Lý Thu nghiêng đầu nhìn hai tên kia, gò má phồng lên, mặt mày hoài nghi, vừa nhai nhồm nhoàm khối thịt chuột to tướng vừa nuốt ực xuống cổ họng.

Cô cúi đầu nhìn cái đầu và cái đuôi còn sót lại dưới đất — hai thứ này đúng là hơi khó nuốt thật, đang đắn đo có nên ăn không.

Cô nhớ hồi xưa từng thấy đề thi phỏng vấn: “Căn-tin trường tiểu học nào đó bị tố có… đầu chuột trong đồ ăn, nếu là cán bộ của Cục quản lý thị trường, bạn sẽ xử lý thế nào?”

Hồi đó, cô đứng trước gương tự luyện trả lời: Trước tiên lập tức báo cáo với cấp trên, đồng thời ra thông báo trên kênh chính thức, thể hiện rằng vụ việc đã được tiếp nhận và sẽ nhanh ch.óng điều tra, cam kết sẽ công bố kết quả sớm nhất để trấn an dư luận, phụ huynh và học sinh...

Đúng là nhờ công dạy dỗ từ nhỏ của ba cô, Lý Thu nói là như tuôn từ sách giáo khoa ra vậy.

“Người như tôi, sinh ra để đi thi công chức! Sao lại không thi đậu chứ! Sao lại không!?”

Cô lại thấy tiếc hùi hụi, đầu óc bắt đầu bay xa: Nếu trước lúc tận thế mà mình đậu công chức, giờ chắc đang ở căn cứ phía Nam, có biên chế, dắt cả ba mẹ theo ăn no mặc ấm rồi. Đúng là nồi cơm sắt thật sự...

Lúc này, độ kiên nhẫn của hai tên kia đã tụt xuống đáy.

“Thằng Hai, mày nói lắm làm gì. Để tao.” Gã kia xách s.ú.n.g tiến lại gần.

Anh ta nhìn bóng lưng Lý Thu gầy gò, cái cổ trắng ngần lộ ra ngoài, quần áo lại mỏng manh giữa trời lạnh cắt da. Trông cô có vẻ chỉ mới mười tám, hai mươi tuổi là cùng.

Da thịt non nớt thế kia... Anh ta đã nhịn lâu rồi. Nay gặp được, dù có trời ngăn, anh ta cũng không bỏ qua.

Gã đeo kính đen trong lòng âm thầm khinh bỉ đồng bọn — Đồ mê gái, rồi có ngày toi mạng vì đàn bà.

Chốn hoang vu thế này mà con nhỏ kia bắt được con “heo rừng” to thế, chắc chắn không đơn giản. Có khi còn có đồng bọn, hoặc là dị năng giả.

Nhưng theo gã nghĩ, dị năng gì thì cũng không nhanh bằng... đạn. Với khoảng cách này, dù là ai thì cũng ăn đạn như thường.

Nghĩ vậy, anh ta lười bước thêm bước nào, đứng tại chỗ nói: “Rồi, nhường mày đó. Mau lên nha.”

Lúc mùi người sống lấn át mùi thịt chuột, Lý Thu biết có kẻ đang lại gần. Gã này còn vừa đi vừa nói mấy câu bẩn thỉu nghe muốn ói.

Thơm quá đi mất...

Cổ họng Lý Thu bắt đầu phát ra tiếng gừ gừ hệt như mấy con thây ma. Cô vội đưa tay bóp cổ tự kiềm chế bản năng.

Nuốt cục thây ma sống là chuyện khó khăn lắm à nha. Đã không muốn c.ắ.n mấy con zombie vì cảm thấy giống mình, nay lại là người sống nữa chứ...

Tất nhiên, một số người không đáng gọi là “người” — ví dụ như Diêu Minh Kiệt, hay hai tên đằng sau kia.

“Muốn gì?” Giọng Lý Thu lạnh tanh, như trôi trong tuyết trắng, nghe mơ hồ chẳng chút cảm xúc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.