Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 74: Nhắm Ngay Lý Thu Mà Bắn Một Phát Đạn…
Cập nhật lúc: 14/02/2026 11:01
Gã đàn ông cười cợt: “Cô nói xem?”
Lý Thu lau miệng, tay trái xách đầu chuột, tay phải xách đuôi chuột, rất hào phóng nói:
“Dù gì tôi cũng no rồi, tặng hai người luôn đó!”
Cô thầm nghĩ, người tốt như mình hiếm có khó tìm thật mà.
Gã đàn ông cuối cùng cũng nhìn rõ: cái đống “heo rừng” kia... không phải heo gì hết, mà là... cái đầu chuột to gấp đôi đầu heo và cái đuôi dài như dây nhảy!
Cô gái trước mặt không những ăn ngấu nghiến mà còn m.á.u me đầy mặt, tay thì dính thịt sống lẫn lông chuột.
Lý Thu thấy gã nhìn chằm chằm tay mình, cũng cúi đầu liếc qua.
Cô lặng lẽ quăng lông chuột đi, gom đống thịt vụn cho vào túi nylon.
Dù là vụn, gom lại ăn dần cũng quý như vàng. Đói bụng còn có cái gặm tạm.
Nghĩ vậy, cô không nhịn được mà... l.i.ế.m tay.
Vị m.á.u chuột đậm đà, hơi tanh nhẹ, như uống trà sữa ba phần đường, vừa thơm vừa ngọt nhẹ.
Ngon hết sảy!
Dáng vẻ như chẳng có ai bên cạnh của Lý Thu khiến gã đàn ông hoảng loạn.
Anh ta giơ s.ú.n.g, b.ắ.n một phát ngay n.g.ự.c cô.
“Pằng” — tiếng s.ú.n.g vang lên, m.á.u đen sẫm phụt ra từ n.g.ự.c Lý Thu, b.ắ.n thẳng vào mắt và miệng anh ta.
“Đưa rồi mà không lấy, là sao hả trời...”
Đạn ghim vào n.g.ự.c chẳng khiến Lý Thu đau đớn. Cô đặt đầu và đuôi chuột xuống, tiếc nuối nhìn lỗ thủng trên áo:
Chiếc áo đẹp nhất của mình tiêu rồi.
Còn phải may lại vết thương nữa chứ. Lần trước khâu lệch hết trơn.
Biểu cảm u ám hiện rõ trên khuôn mặt loang m.á.u của cô, càng khiến người ta lạnh gáy.
Tên vừa b.ắ.n kia thì... khỏi nhìn biểu cảm, vì mắt đã bị m.á.u đen làm mù, đang quằn quại rên rỉ dưới đất.
Gã kính đen đứng xa nhìn thấy cảnh đó, c.h.ế.t sững tại chỗ.
C.h.ế.t cha, gặp quỷ rồi!
Anh ta lập tức giơ s.ú.n.g b.ắ.n thêm phát nữa, trúng ngay n.g.ự.c phải Lý Thu.
Nhưng cô chẳng hề hấn gì, chỉ có m.á.u đen loang ra thấm ướt cả áo khoác màu xanh nhạt.
“Đệt! Bắn không c.h.ế.t!” Anh ta rùng mình.
Chạy không? Dĩ nhiên là... chạy!!!
Anh ta xoay người phóng như bay về chiếc SUV đỏ, tốc độ chẳng kém Lưu Tường hồi còn thi chạy rào.
Nhảy lên xe mới phát hiện... chìa khóa nằm trong túi thằng bạn thân.
Anh ta đập mạnh vào vô-lăng, tay run bấm nhầm còi “bíp—” một cái rõ to.
Không còn cách nào, anh ta lại mở cửa xe lao ra, quay đầu chạy ngược lại.
Lý Thu chẳng thèm đuổi theo.
Cô lấy khăn và khăn giấy ra băng tạm vết thương, rồi tiện tay lấy thịt khô móc trên tay nắm xe gặm cho đỡ mệt.
Cơ thể mất m.á.u nhiều, phải bổ sung chất.
Vừa ăn, cô vừa ngồi xổm cạnh gã đang bò: “Ê, anh bò nhầm hướng rồi đó.”
Tên kia giật mình, không dám nhúc nhích.
Lý Thu thấy anh ta nằm im, cũng ngồi bệt xuống: “Áo anh dày ghê ha. Cho tôi mặc.”
Tên kia đang mặc áo phao dài màu đen, nhìn siêu ấm.
Anh ta lập tức tháo áo, còn rụt rè hỏi: “Chị muốn luôn áo len bên trong không?”
Giọng run như sắp khóc.
Lý Thu mặc áo phao vào, mặt nhăn như phải ăn khổ qua sống: “Không!”
Áo len mà dám mặc sát người?! Dơ c.h.ế.t được!
Cô bỗng nhớ đến Lâm Đại Ngọc chê Giả Bảo Ngọc tặng vòng tay do Bắc Tĩnh Vương đeo rồi trả lại, liền phun thêm một câu:
“Đồ đàn ông xài qua rồi, tôi không cần!”
Tên kia: “…”
Lần này Lý Thu khâu vết thương khá thành thạo.
Cô tự tay móc đạn ra, dùng kim chỉ trên xe khâu lại, đường chỉ đều hơn lần trước, đỡ giống con rết hơn.
Lúc cô khâu xong, tên kia cũng đã biến thành thây ma, quỳ rạp dưới đất, gào lên: “Vương—.”
Lý Thu nghe rõ từng chữ.
Tên thây ma mới bị nhiễm này không hề tầm thường. Tại sao lại gọi cô là “Vương”?
Đột nhiên, hình ảnh Lý Đông vụt hiện lên trong đầu cô.
Cô nhớ rõ, lúc bị Lý Đông (còn là cấp F) c.ắ.n vào tay, từ đó tốc độ tiến hóa của nó tăng vọt.
Thậm chí có lúc Lý Đông còn thích l.i.ế.m tay cô, cô từng nghĩ nó biến thái.
Thì ra là do m.á.u mình sao?
Lý Thu đứng lên, ra lệnh: “Đuổi theo bạn mày, g.i.ế.c hắn. Xong rồi... nhảy xuống sông.”
Giọng nói bình thản như đang ra lệnh cho robot.
Quả nhiên, lệnh được thực thi.
Cô nhìn thây ma bò theo kiểu bò sát, nhanh như gió, đuổi về phía gã kính đen.
Chuyện sau đó cô không quan tâm.
Trong túi áo phao vừa lấy có... chìa khóa xe.
Lý Thu lục chiếc SUV đỏ, chuyển hết đồ có ích qua xe mình.
Trong xe có vô số vật tư mà hai gã kia thu gom: radio, hai túi ngủ, hai chăn giữ nhiệt, đèn pin, hộp t.h.u.ố.c, một thùng mì gói, một thùng cháo ăn liền, hai bao gạo, một con dê mới c.h.ế.t, hai thùng than, một khẩu s.ú.n.g, một túi đạn.
Thêm cây s.ú.n.g rơi ban nãy, Lý Thu giờ đã có hẳn hai khẩu.
Coi chừng s.ú.n.g cướp cò nha...
Cô nghiên cứu hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu cách bật tắt chốt an toàn.
Một khẩu cô giấu trong túi áo phao, khẩu còn lại để bên ghế phụ.
Xong xuôi, cô khởi động xe chuẩn bị đuổi theo xe đội Chu Tấn Thời.
Trước khi đi, cô nhìn về phía người đàn ông vừa nãy — một vật gì đó rơi tõm xuống sông từ mép lan can.
“Thì ra m.á.u mình... thật sự có tác dụng.” Cô nhìn bàn tay dính m.á.u, khẽ lẩm bẩm.
Là mình... đã tạo ra Lý Đông.
Từ sau vụ chuột khổng lồ, Hạo Minh không dám chợp mắt trên xe nữa.
Cậu ta vểnh tai, phát huy dị năng thính giác để nghe ngóng tình hình xung quanh.
Không ngờ lần này lại thực sự có phát hiện.
Chú Ngư và cô Ngư, hai vợ chồng trung niên vẫn chưa hoàn hồn vì vụ chuột, dẫu có mệt cũng ráng đợi đến khi vào thành mới ngủ.
Họ thấy vẻ mặt kỳ lạ của Hạo Minh.
“Sao vậy? Đừng nói là... lại có biến dị nữa?”
“Lần này là heo hay ch.ó? Gà hay ngỗng?”
Hạo Minh lắc đầu, cầm bộ đàm lên, báo với Chu Tấn Thời trên xe số một:
“Chu đội, em nghe thấy tiếng s.ú.n.g mơ hồ, cách ta khoảng mười cây số. Không chắc lắm.”
Giọng Chu Tấn Thời vọng tới: “Còn gì nữa không?”
Hạo Minh lại lắng nghe: “Hình như có xe bám theo sau ta!”
