Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 78: Cậu Còn Biến Thái Hơn Cả Thây Ma!
Cập nhật lúc: 14/02/2026 11:02
Vác được đống cà phê mong muốn, Ngô Nhậm Phàm lững thững đi ra ngoài, đứng dưới gốc cây dương ngắm tuyết, mở lon cà phê ra uống.
Chỉ có vị đắng đậm và cảm giác râm ran thần kinh này mới khiến dị năng hệ tinh thần của cô ấy được kích hoạt mạnh mẽ.
Uống một hơi cạn sạch, cô ấy đứng đó không nhúc nhích, như đang thả hồn.
Thân hình cô ấy bị thân cây chắn khuất – từ hướng khác nhìn tới sẽ không thấy ai cả. Nhưng với dị năng tinh thần, Ngô Nhậm Phàm cảm nhận được động tĩnh ở tận trăm mét.
Có người… rón rén bò tới.
Người này đang… lầm bầm tự nói chuyện?
Cô ấy tập trung dị năng, nghe ngóng rõ hơn.
Lý Thu đang khom lưng núp sau một chiếc xe.
Cô định lợi dụng đám xe làm vật che chắn, lẻn vào khu mua sắm tìm đồ. Nhưng nhìn quanh thì biết mình không có cửa – đám người kia đông như quân nguyên, đi đi lại lại khuân vác chật hết lối.
Cô bực mình cau mày. Rồi chợt để ý – để dễ vận chuyển, họ đều mở cốp sau xe ra.
“Hay là… mình chôm chút vậy?”
“Không được! Mình là người t.ử tế mà! Làm sao có thể làm việc này chứ!”
“Nhưng lạnh quá…”
Lý Thu vừa xoa tay vừa run cầm cập.
Tuy cô có áo phao, tay tạm ổn, nhưng chân và bàn chân thì đã lạnh tê. Cô thèm chăn bông, quần len, tất dày, miếng dán giữ nhiệt. Nếu có đôi bốt lót lông vừa vặn thì càng tuyệt.
Nếu đợi đám này đi hết rồi mới vào tìm, có khi… chẳng còn gì cả.
Vậy nên – phải ra tay trước!
“Thôi thì… nếu người đi ra từ cửa xe là con trai thì mình trộm, là con gái thì thôi nhé.” Cô dứt khoát trao vận mệnh cho ông trời.
“Á đù, là con trai rồi.”
“…Thôi kệ, không thể mê tín, mình phải tin vào chính mình!”
Tay Lý Thu đã len vào cốp xe, rút ra một túi to miếng dán giữ nhiệt.
“Ra ngoài.”
Một giọng nam trầm vang lên như nổ pháo ngay bên tai.
Lý Thu còn chưa kịp nhận diện phương hướng đã ôm đồ chạy trối c.h.ế.t:
“Tôi không phải ăn trộm!!” Cô hét trong đầu.
Chu Tấn Thời đuổi theo vài bước, thấy đối phương càng lúc càng chạy nhanh, để lại dấu giày, vết lăn và… một chiếc giày rơi mất giữa tuyết.
Không khí còn phảng phất mùi m.á.u người – thứ mùi khác hẳn m.á.u thây ma.
Rất có thể kẻ kia đang bị thương.
Anh nhìn bóng lưng vừa lăn vừa bò của người nọ khuất dần trong tuyết, thở dài:
“Nếu không nhầm… thì cái người trùm áo phao như quả bóng, tóc tai rối bù, hành động kỳ quặc, vừa trộm đồ sưởi… chính là 'Đại Sứ Hòa Bình' ở thôn Bách Hương.”
Hóa ra… Đại sứ hòa bình là người điên?!
Chu Tấn Thời ngẫm nghĩ – chắc cô bị bắt cóc vào thôn, ở lâu quá phát điên, rồi trong đại nạn lại may mắn sống sót, trốn trong làng, từ từ hồi phục tinh thần. Vì không nỡ thấy bọn họ bị đám khỉ lột da g.i.ế.c c.h.ế.t, mới bí mật nhắn tin nhắc nhở.
Vậy mới giải thích được vì sao “người điên” biết viết chữ.
Tóm lại, Đại Sứ Hòa Bình không phải người xấu. Hồi trước mình quá đa nghi rồi.
Đã vậy, để cô trộm chút đồ sưởi ấm, hay bám theo đoàn cũng không sao cả.
Nếu lúc đó Lý Thu nghe được suy nghĩ của Chu Tấn Thời, chắc chắn sẽ trừng mắt rống lên:
“Anh giỏi thế sao không đi viết tiểu thuyết đi cho rồi?!”
Đúng lúc ấy, Ngô Nhậm Phàm từ dưới gốc cây bước ra.
Trên tay vẫn cầm lon cà phê, vừa uống xong còn… ợ một tiếng rất ngầu.
“Chào Chu đội.” Lần hiếm hoi cô chủ động chào.
Chu Tấn Thời hơi ngẩn người, rồi khẽ gật đầu.
Khi cô ấy bước vào xe, ánh mắt anh khẽ liếc theo.
Vừa rồi khoảng cách giữa hai người chưa đến năm mét, nhưng anh hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của cô ấy – điều không thể đối với một dị năng giả kiêm võ học thế gia như anh.
Từ trước tới nay, Ngô Nhậm Phàm luôn thể hiện mình là người bình thường. Vũ khí thuận tay là lưỡi hái – tiện để móc đầu thây ma rồi c.h.é.m.
Nhưng có lẽ, cô ấy đã thức tỉnh dị năng, chỉ là không muốn nói ra.
Chu Tấn Thời còn đang suy nghĩ, thì Ngô Nhậm Phàm ló đầu ra khỏi xe:
“Nếu anh cho tôi cà phê, tôi có thể tiết lộ vài điều đấy.”
Cô ấy dừng một chút, nói thêm:
“Thông tin về thanh đao của anh, anh có muốn biết không?”
Chu Tấn Thời lắc đầu: “Tôi không có cà phê.”
“…Ồ.” Ngô Nhậm Phàm chu môi, rút đầu vào, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không lâu sau, vì thèm cà phê quá, cô ấy lại mở cửa kính xe:
“Chuyện của anh không muốn biết thì thôi… Vậy còn cái cô điên vừa rồi, anh có muốn biết không?”
Ngô Nhậm Phàm như một sales dai dẳng, không ngừng đưa ra đủ loại thông tin hấp dẫn để dụ anh “mua hàng”.
Chu Tấn Thời rút từ túi áo khoác ra một lon cà phê – vốn định để tối uống canh gác.
Ai ngờ con mắt tinh tường của Ngô Nhậm Phàm đã “soi” được từ lâu.
Cô ấy vui mừng nhận lấy, nâng niu cất kỹ, mặt mày rạng rỡ:
“Được rồi, giờ tôi sẽ kể cho anh nghe…”
