Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 79: Ai Để Quên Đồ Tiếp Tế Thế Này?

Cập nhật lúc: 14/02/2026 11:02

Ngô Nhậm Phàm ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Cô gái điên kia... sợ lắm.”

Cô ấy chỉ là dị năng giả cấp một hệ tinh thần, nhưng năng lực ấy lại giống như một chiếc kính lúp mọc đầy xúc tu. Khi Ngô Nhậm Phàm bung xúc tu ra trong phạm vi nhất định, cô ấy có thể cảm nhận rõ cảm xúc của người khác – dù bề ngoài có bình tĩnh đến mấy, chỉ cần nội tâm gợn sóng, cô ấy đều sẽ nhận ra.

Chính vì vậy, Ngô Nhậm Phàm hiểu rõ Chu Tấn Thời đang tò mò và có phần cảm thông với cô gái kia. Cũng vì vậy, cô ấy mới dám lôi kéo Chu Tấn Thời vào một vụ "giao dịch" cà phê – đổi tin lấy vị đắng yêu thích.

Nhưng hiển nhiên, Chu Tấn Thời chẳng hài lòng với câu trả lời ngắn gọn đó:

“Cô ấy sợ vì lý do gì?”

Nếu đúng như anh đoán, cô là người từng bị bắt đến làng Bách Hương, thì bây giờ bọn người trong làng đã c.h.ế.t sạch, cô cũng đã trốn ra được. Đáng lẽ phải vui mừng vì được sống lại từ cõi c.h.ế.t, sao còn sợ hãi?

Thấy Ngô Nhậm Phàm mãi không lên tiếng, Chu Tấn Thời dứt khoát lạnh lùng nói:

“Thông tin như thế, không đáng một lon cà phê.”

Anh nói câu đó với vẻ mặt chẳng chút cảm xúc, nhưng Ngô Nhậm Phàm lại thấy sống lưng lạnh toát. Để tránh bị đòi lại lon cà phê yêu quý, cô ấy vội liếc nhìn hướng Lý Thu chạy trốn rồi chậm rãi nói:

“Cô ấy sợ… là sợ anh.”

Khả năng cảm nhận cảm xúc không phải chỉ có dị năng giả, bác sĩ tâm lý hay chuyên gia thẩm vấn cũng có thể đoán qua cử chỉ, biểu cảm.

Nhưng Ngô Nhậm Phàm có dị năng, và không chỉ cảm nhận được, cô ấy còn có thể phân tích cảm xúc như dữ liệu rồi suy luận ra nguyên nhân.

“Sợ tôi?” Chu Tấn Thời nhíu mày hỏi lại.

Ngô Nhậm Phàm gật đầu nghiêm túc:

“Chuẩn. Là sợ anh.”

“Biết rồi.”

Anh bị người khác dè chừng hay sợ hãi cũng không phải chuyện lạ. Hồi còn học cấp ba, Chu Tấn Thời đã được chọn làm người kế thừa Thần Thuật, từ đó, ánh mắt của mọi người xung quanh anh bắt đầu thay đổi.

Từ họ hàng thân thiết đến thầy cô, bạn bè, thậm chí cả trưởng bối trong gia tộc, ai nói chuyện với anh cũng trở nên lúng túng, căng thẳng.

Lên đại học, dù làm theo yêu cầu của gia tộc mang theo Thần Thuật, kết quả lại bị bạn cùng phòng mách với giáo vụ rằng anh có xu hướng… bạo lực.

Sau này anh mới hiểu, hung khí của Thần Thuật là một thanh cổ đao – sát khí của nó sẽ phản chiếu lên người kế thừa. Trong truyện tu tiên, binh khí thường có khí linh, nhưng với Chu Tấn Thời, có cảm giác như anh chính là khí linh của thanh đao ấy.

Người yếu bóng vía chỉ cần liếc anh một cái, cũng sẽ run lên như cầy sấy. Nhận ra điều đó, anh lựa chọn sống một mình, cố gắng thu liễm khí thế, không dọa người khác.

Nhưng khi tận thế đến, từ lúc rút đao cứu người đầu tiên, mọi thứ lại thay đổi.

Chém g.i.ế.c không ngơi nghỉ, sát khí của anh chẳng những không bị chê, mà ngược lại trở thành lợi thế. Những người từng lạc trong cơn tuyệt vọng khi đối đầu với xác sống lại cảm thấy an toàn khi ở cạnh anh.

Thế là Chu Tấn Thời dường như lại trở về làm một “người bình thường”.

Tận thế, có lẽ sinh ra là để dành cho anh.

Anh gần như đã quên mất cảm giác bị dè chừng. Vậy mà giờ Ngô Nhậm Phàm lại nói có người sợ anh.

Họ thậm chí còn chưa chính thức đối mặt, chỉ là anh quát một câu từ xa…

“Đội trưởng Chu! Trong bếp còn bếp gas, có mang không?!”

“Bên này còn cả đống cồn khô!”

Tiếng gọi Chu Tấn Thời vang lên liên tục từ khắp nơi, ai cũng đang đợi anh quyết định. Bọn họ cần anh. Họ tin tưởng anh.

Chu Tấn Thời xoay người bước vào trung tâm thương mại.

Sau lưng, Ngô Nhậm Phàm không quên nhắc:

“Lần sau có gì muốn biết, cứ mang cà phê đến mà đổi nha~!”

SỢ!!!

Chỉ chậm thêm một giây nữa thôi, Lý Thu suýt nữa đã nhào ra c.ắ.n Chu Tấn Thời rồi!

Chu Tấn Thời … thơm quá!

Mùi thơm của người có dị năng cao cấp, theo cảm nhận của cô, rõ ràng đã tăng lên so với lần gặp ở làng Bách Hương. Ai mà ngờ được mùi “thịt người” lại càng nức mũi khi dị năng tăng cấp chứ?!

Lý Thu vừa chạy vừa nghiêm túc suy nghĩ: Lần sau nếu cần đi lấy vật tư, chắc phải ăn no vài con xác sống trước để dằn cơn thèm, rồi kiếm cái khẩu trang đeo vào, giảm bớt cảm giác ngửi mùi. Cô càng nghĩ càng thấy có lý. Đeo khẩu trang thì sẽ đỡ bị mùi dụ dỗ hơn.

Ít ra thì hôm nay cô thoát rồi. Cũng may là hắn không đuổi theo, chắc chưa phát hiện ra cô là zombie.

Chạy tới nơi cảm thấy an toàn, Lý Thu mới cúi đầu nhìn xuống — giày mất tiêu rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.