Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 80: Ai Để Quên Đồ Tiếp Tế Thế Này?
Cập nhật lúc: 14/02/2026 12:03
Vì mải chạy, đôi tất bị tuyết làm ướt sũng, giờ đây giống như hai cục đá đông lạnh dính vào chân. Cô chui vào xe, bật máy sưởi, rồi nhìn chằm chằm hai bàn chân đỏ bừng vì lạnh.
“Thua rồi, hôm nay đúng là lỗ to.”
Không có giày, tất thì ướt nhẹp, dán đầy bao nhiêu miếng giữ nhiệt cũng vô dụng.
Lý Thu cởi luôn tất ra, run rẩy ngẫm đến cảnh tượng nếu để lạnh thêm chút nữa chắc phải cưa chân như mấy xác sống chỉ còn nửa người mà vẫn cố bò đi c.ắ.n người ta…
Không, cô không muốn bị thành dạng đó! Dù có là zombie, cô cũng phải là một zombie… nguyên vẹn.
Hiện tại trên người cô đã có hai chỗ phải khâu lại: một ở bụng, một ở n.g.ự.c. Tay nghề càng lúc càng tiến bộ. Lần tới phải kiếm thêm kim chỉ, rách đâu vá đó.
“Nếu có dị năng khâu vá của Diêu Minh Kiệt thì tốt quá, chắc chắn khâu đẹp lắm luôn…”
“Trời cao ơi, con làm nhiều việc tốt như vậy, không cho con làm dị năng giả, ít nhất cũng để con làm người bình thường đi, sao lại bắt con làm zombie hả trời…”
Lý Thu vừa run rẩy vừa lẩm bẩm.
Cô giơ tay sờ vào bàn chân, không có cảm giác gì – tay và chân lạnh như mấy khối đá vừa lôi từ tủ đông ra.
May mà máy sưởi trong xe bắt đầu nóng lên. Lý Thu vội hơ tay vào khe gió một lúc rồi nhanh ch.óng ủ chân. Nhưng vẫn thấy hiệu quả quá chậm.
Cô nghĩ một lát, liền dán đầy mấy miếng giữ nhiệt trong áo khoác, cả trong mũ nữa. Sau đó, cô tháo mũ áo khoác ra, dán thêm một miếng giữ nhiệt vào trong đó rồi đặt dưới ghế lái.
Tuy đơn giản, nhưng… chiếc mũ này giờ chính là “giày lò sưởi” tạm thời của cô!
Lý Thu nhét hai bàn chân vào mũ, cảm nhận hơi ấm từ từ lan ra, cuối cùng cũng không còn tê dại như trước.
Nhưng lát nữa còn phải lái xe, không có giày vẫn lạnh chân. Cô quyết định đem tất ra hơ khô bằng điều hòa rồi mới mang lại.
Trong lúc chờ tất khô, cô bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Chạy đi chạy lại như thế, vừa lạnh vừa đói, tiêu hao năng lượng cực lớn. Ăn no rồi, người ấm lên, chân cũng sẽ không lạnh nữa.
Có điều... sau khi ngửi được mùi thơm của Chu Tấn Thời, ăn lại mấy cục thịt zombie này, tự dưng thấy mất khẩu vị ghê gớm…
“Giờ lại còn biết kén chọn cơ đấy…” Lý Thu lầm bầm, tự khinh bỉ mình một cái.
Đợi đến khi xác định đoàn xe đã rời khỏi khu dịch vụ, cô cuối cùng cũng có cơ hội lái xe quay lại tìm đồ.
Cô tin chắc một điều — không ai có thể khuân hết sạch đồ đạc đâu. Trừ khi có dị năng không gian như trong truyền thuyết. Mà nếu không có, chắc chắn vẫn còn món gì đó để cô xài.
Xuống xe, vừa bước tới cửa trung tâm thương mại, cô đã thấy trên mặt đất chất một đống đồ. Nào là chăn bông cuộn trong bao tải, xích chống trượt cho bánh xe, rồi hai cái giỏ tre loại hay dùng đựng cam quýt.
Tuyết phủ một lớp mỏng lên giỏ, chứng tỏ chúng bị để lại từ khá lâu rồi.
Lý Thu lập tức sáng mắt lên. Trời ơi! Người ta bỏ quên vật tư này! Đúng là phúc lớn trời ban!
Cô cảm động đến mức suýt rơi nước mắt, tin rằng ông trời đã nghe được lời cầu nguyện chân thành của mình.
Lý Thu hất tuyết ra, mở giỏ tre ra xem có gì — và thật không ngờ! Ở trên cùng là hai hộp giày. Mà trong đó không chỉ có vớ lông dày ấm, mà còn có cả đôi ủng tuyết màu xám nâu lông xù nữa chứ!
Một đôi là size 37, một đôi là size 38.
Tất cả đều là giày mới tinh, lớp lông bên trong mềm như t.h.ả.m lông cừu. Thời chưa xảy ra thiên tai, ít nhất cũng phải ba bốn trăm tệ một đôi chứ chẳng chơi.
Lý Thu không kìm được mà “woa” một tiếng đầy phấn khích.
Cỡ giày của cô là 37.5, mà đôi 37 này lại hơi to một chút, nên đi vào thì vừa khít, không chật không rộng, đúng là vừa như in.
Lý Thu vội vã mang vớ, thay giày, rồi đi tới đi lui vài bước thử cảm giác.
Ấm áp, êm chân, vừa vặn! Cảm xúc của Lý Thu giống như vừa nhìn thấy cầu vồng sau cơn mưa, hân hoan không sao tả xiết!
Dưới hai hộp giày ấy là một chiếc áo lót lông nữ, một chiếc áo khoác lông vũ trắng dài qua gối, và một chiếc quần thể thao bó ống lông mềm đen nhánh.
Trời ạ! Đây là vật tư của cô gái nào đó để quên sao? Nguyên bộ đầy đủ như vậy mà có khi kiếm cả ngày còn chưa chắc kiếm ra. Chỉ là… gu phối đồ có hơi “dị”, ai đời lại mặc áo khoác dài phối với quần bó thể thao? Lý Thu ngày trước toàn mặc với quần ống suông cho nó hợp mắt.
Đó là toàn bộ những gì trong chiếc sọt đầu tiên.
