Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 98: Đừng Nhìn Dáng Vẻ Lúc Ăn Cơm Của Tôi…

Cập nhật lúc: 16/02/2026 05:02

Lý Thu đúng là đã chạy vào nhà vệ sinh thật, mà còn hấp tấp lao nhầm luôn vào… nhà vệ sinh nam.

Cái thứ dựng thẳng đứng dính tường kia gọi là bồn tiểu đúng không ta?

Cô ngẩn người ba giây, rồi lùi lại kiểm tra bảng hiệu. Chuẩn luôn, vào nhầm thật rồi!

Thế là Lý Thu lại tất tả lùi ra, phăm phăm chui vào nhà vệ sinh nữ.

Cái khu du lịch kiểu nông gia này xây dựng cùng với khu danh thắng, từ trên xuống dưới đều còn mới tinh. Nhà vệ sinh cũng không ngoại lệ, tiêu chuẩn xịn sò y như trung tâm thương mại, một bên là dãy bồn ngồi xổm, một bên là bồn ngồi bệt, đều có hệ thống xả nước tự động.

Không phải mấy cái hố xí kiểu cũ ở nông thôn hồi xưa đâu nha.

Giờ còn trong giai đoạn "phát triển nông thôn mới" nữa mà, mấy cái hố xí lộ thiên giờ gần như biến mất cả rồi.

Chỉ là, do hậu họa thiên tai, nguồn nước vẫn còn khan hiếm, nên nhà vệ sinh ở đây ba ngày mới dùng nước bẩn tổng hợp xả rửa một lần. Bên cạnh bồn rửa tay có đặt một thùng nhựa đỏ to như cái lu gạo, trong đó đựng toàn nước thải trộn với tuyết tan, đen ngòm như nước mắm để lâu năm.

Hôm nay đáng ra là ngày xả nước, nhưng chắc người phụ trách xả đang bận hỗn chiến ngoài kia… chưa biết còn sống không.

Lý Thu mở từng cánh cửa nhà vệ sinh ra nhìn, đứng lặng hồi lâu.

Gần như cái bồn nào cũng có… một đống sản phẩm nông nghiệp tự nhiên, đặc hay loãng đều đủ cả, còn văng tứ tung.

Không biết là chị em nào dạ dày yếu đến vậy… nhưng ít ra là không bị táo bón ha!

Lý Thu tưởng tượng ra quy trình ngụy trang mùi: đầu tiên là phải moi mấy thứ đó lên, sau đó bôi đều khắp người… một lớp chắc không đủ, ít nhất ba lớp. Dù gì thì Lý Đông giờ cũng giống như có hệ thống định vị toàn cầu gắn ở mũi.

Chỉ nghĩ thôi mà Lý Thu đã muốn ói. Mặc dù khứu giác của cô đã biến mất nhưng tâm lý thì vẫn còn nguyên.

Cô âm thầm kéo khóa áo phao lên cao thêm chút nữa. Hồi nhảy xuống hố phân lần trước, cô đâu có mặc cái áo lông vũ ấm áp người ta tặng đâu. Còn là lông ngỗng xịn đấy chứ!

Hai quả to nhỏ thấy Lý Thu đứng ngẩn người nhìn đống chất thải, sợ cô nổi điên làm liều, bèn run rẩy lên tiếng:

“Chị ơi… mình hết đường rồi thật hả chị?”

Lý Thu giật mình "ồ" lên một tiếng: “Không hẳn, gọi chị vài tiếng nữa đi, chị nghĩ ra cách ngay!”

Là con một từ nhỏ, Lý Thu mê mẩn cảm giác được hai đứa gọi là “chị”. Có mất tí thịt nào đâu mà, nên hai quả cứ thế nhảy tót lên vai Lý Thu, rúc đầu vào cái mũ áo phao, ríu rít gọi “chị ơi” như hai con chim sẻ nhỏ.

“Rồi rồi, đủ rồi!” Lý Thu vung tay đắc ý, “Nhìn chị biểu diễn đây!”

Cô một cước đạp tung cửa căn phòng ở sâu trong nhà vệ sinh – khí thế chẳng khác gì siêu anh hùng đạp cửa cứu người trên phim.

Hai quả hoảng loạn bật nhảy: “Nhỏ tiếng thôi! Bị phát hiện là toi á!”

Lý Thu bình tĩnh chỉ tay ra cửa: “Sợ gì, chị khóa trái cửa rồi.”

Hai quả thở phào nhẹ nhõm, rồi đảo mắt nhìn vào cái phòng bé xíu đó.

Bên trong toàn là đồ làm vệ sinh: xô nước, kẹp rác, chổi quét, cây lau nhà, cái gì cũng có. Có vài món hai quả nhận ra — hồi trước bố giả vẫn dùng để lau cành cây cho tụi nó, nói là không lau sạch, uống nhựa cây sẽ bị sặc.

Vừa nghĩ tới Lưu Chí Dũng c.h.ế.t t.h.ả.m, hai quả lại đồng thanh thở dài: “Haiz…”

Lý Thu bĩu môi: “Thở than gì mà thở! Ý tưởng thiên tài của chị là, thay vì bôi lên người, thì chị bôi lên tường! Làm cho cái chỗ này bốc mùi hơn nữa, hiệu quả như nhau mà!”

Tiểu Quả ngơ ngác: “Cái gì mà tường…?”

Đại Quả ngập ngừng: “Hình như là thành ngữ… nghĩa là phải nỗ lực hết mình thì phải?”

Đại Quả vốn thừa hưởng trí tuệ ngàn năm từ cây đại hoè, trình độ lĩnh ngộ cao hơn Tiểu Quả một chút. Nhưng nó mơ hồ cảm thấy, ý của Lý Thu chắc không phải cái "phát phấn đồ tường" (cố gắng hết sức) kia đâu…

Quả nhiên, giây tiếp theo, Lý Thu không buồn giải thích nữa, bắt đầu hành động luôn.

Cô cầm cây lau cứng quèo vì đóng băng, nhúng vào thùng nước bẩn cho mềm ra, sau đó… thọc thẳng vào một bồn cầu.

Đại Quả bình thản quay người Tiểu Quả lại: “Em yêu, không thấy thì sẽ không thấy thối, đúng không?”

“Á á á á á!!” Tiểu Quả từ chối giao tiếp với Lý Thu.

Không lâu sau, Lý Thu mặt không cảm xúc, đã biến cái nhà vệ sinh vốn bẩn sẵn thành địa ngục mùi hương đúng nghĩa.

Nước thải loang lổ chảy từ trên tường xuống, nền nhà dính bết toàn bộ hỗn hợp địa ngục.

Lý Thu hắt cả phần nước thải còn lại lên cánh cửa phòng vệ sinh, sau đó ôm theo hai quả chạy vào phòng tạp vụ, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Trên đời này chắc không còn chỗ nào an toàn hơn đây nữa rồi.

Đại Quả im lặng như tượng, như thể chưa từng biết nói.

Tiểu Quả khóc như bị điểm huyệt khóc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.