Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 99: Đừng Nhìn Dáng Vẻ Lúc Ăn Cơm Của Tôi…

Cập nhật lúc: 16/02/2026 05:03

Lý Thu khó hiểu vỗ đầu hai đứa: “Ơ hay, chị cũng vì tình thế bắt buộc thôi mà. Nếu chị đ.á.n.h lại nó thì đã cho nó đo ván từ lâu rồi, hiểu không?”

Tiểu Quả tạm ngưng khóc, hỏi: “Chị… rửa tay chưa?”

Lý Thu xấu hổ giấu tay ra sau lưng: “Ờ… chỗ này lấy đâu ra nước mà rửa, nhưng mà chị thề là tay chị không có chạm vào…”

Kết quả là Tiểu Quả lại òa lên khóc to hơn.

Lý Thu vội bịt miệng: “Khóc cái gì mà khóc, khóc nữa gọi Lý Đông đến thì tiêu!”

“Làm gì đi! Dùng thần thông cảm ứng của đại hoè cây xem Lý Đông giờ đang ở đâu!”

Cô biết, dù rời xa cây đại hoè, hai quả vẫn còn giữ được một phần năng lực cảm ứng của cây mẹ. Dù gì đó cũng là nhà của chúng.

Hai quả không muốn làm. Lúc này Lý Thu dịu giọng dỗ dành: “Làm xong chị kể chuyện cho nghe. Chuyện Na Tra đại náo Long Cung nhé!”

Tiểu Quả không chịu: “Không!”

Lý Thu giơ ba ngón tay thề: “Vậy chị kể ba tập Tây Du Ký! Câu chuyện kể rằng, hồi xưa có một tảng đá… rồi từ đó nhảy ra một con khỉ. Tụi em đoán xem, con khỉ mồ côi ấy sau này ra sao nào?”

Nếu Na Tra chưa đủ dụ, thì không đứa nhóc nào có thể kháng cự được sức hút của Tôn Ngộ Không cả.

Thế là vì tò mò, hai quả lén lút đồng ý, rồi bắt đầu nghiêm túc cảm ứng.

Dưới gốc đại hoè, một con tân thây ma đã đứng dậy.

Tốc độ biến dị của Lý Đông nhanh đến mức ngay cả đám lưỡi dài cũng không theo kịp.

Lưu Chí Dũng lảo đảo đứng lên, như thể bị chiến trường kêu gọi, loạng choạng đi về hướng khu du lịch nông gia.

Không thấy Lý Thu, Lý Đông cũng chẳng còn hứng thú với đại hoè, lặng lẽ bám theo sau Lưu Chí Dũng tiến về phía khu nhà.

Hồi nãy Lý Thu đi chính là hướng đó. Không biết cô đã trốn kỹ chưa.

Anh ta cho cô nguyên nửa tiếng đồng hồ.

Lần tới mà tìm thấy, sẽ không để cô chạy thoát nữa.

Lúc Lý Đông bước vào sân nhà khu du lịch, đàn thây ma anh ta gọi tới vẫn còn đ.á.n.h nhau hăng say.

Số lượng quá đông, chen chúc đến mức không còn chỗ mà đặt chân.

Mấy con loại thấp như bò sát thiếu con mắt nhìn người, nhào tới định vồ… mà lại vồ nhầm vào lưng Lý Đông.

Anh ta chẳng thèm nể mặt, hất nhẹ một cái đã khiến cả lũ bay tán loạn — có con đập trúng cột bê tông, có con vỡ đầu vào kính vỡ.

Anh ta không thèm quay lại, vẫn lặng lẽ lần theo mùi của Lý Thu mà tìm.

Bất kỳ cái gì cản đường, anh ta đều tiện tay hất ra như rác.

Chẳng có thây ma nào địch lại được anh ta.

Rất nhanh có người phát hiện ra Lý Đông.

Tưởng Tùng nhiệt tình vẫy tay chào: “Anh bạn! Quá đỉnh luôn! Tôi cứ tưởng anh Chu là vô địch thiên hạ, hóa ra anh mới là Lữ Bố đời thật! Đừng theo Lưu Chí Dũng nữa, về phe tụi này đi!”

Tưởng Tùng cứ nghĩ Lý Đông là thủ hạ thân tín của Lưu Chí Dũng, bởi hai người mặc đồ giống nhau như sinh đôi vậy.

Lý Đông liếc mắt một cái.

Một tên dị năng cấp 1, vô dụng. Chắc m.á.u còn chẳng ngon bằng cái cây hệ thực vật kia.

Mà chủ yếu là, Tưởng Tùng không đứng chắn đường, nên mới thoát khỏi cảnh bị hất bay.

Dù bị ngó lơ, Tưởng Tùng vẫn không tức giận, tiếp tục vẫy tay: “Anh bạn cẩn thận nha!”

Lý Đông không buồn đáp, cứ thế tiếp tục lùng sục tìm tung tích Lý Thu giữa biển xác sống.

Thây ma không biết sai.

Nhưng đó là thây ma ngu.

Lý Đông là thây ma thông minh — biết tự kiểm điểm: thay vì để đám này vướng chân, chi bằng bảo chúng biến đi cho nhanh.

Chu Tấn Thời đã dọn sạch hầu hết thây ma mạnh.

Tay cầm đao bắt đầu run run, m.á.u nhỏ không ngừng từ lưỡi Thần Thuật xuống tuyết, lặp đi lặp lại.

Vì đám đông quá lớn, Chu Tấn Thời đã dùng đến ba lần kỹ năng tối thượng của Thần Thuật.

Lẽ ra thể lực phải cạn kiệt, nhưng sau lần thứ ba, anh lại cảm thấy sinh lực dồi dào, năng lực dị biến cũng phục hồi.

Không một giây nghỉ ngơi, anh tiếp tục xông pha.

Không biết có phải ảo giác không, Chu Tấn Thời cảm thấy lũ thây ma như thuỷ triều bắt đầu rút.

Chúng chen lấn chạy về phía tường rào như bị sói đuổi, rít lên ghê rợn.

Vài lượt xô đẩy, rào cao ba mét sập luôn!

Một đống thây ma bị vùi trong đống gạch đá. Có con đầu bị nát bét, óc đen và m.á.u hôi loang đầy đất.

Biển hiệu Nông Gia Lạc cũng đổ lăn quay, dính đầy mảnh vụn không biết của ai.

Âm thanh như động đất, như bàn tay vô hình, đẩy nhanh tiến độ trận quyết chiến người – xác.

Bên phía con người, những người sống sót một lần nữa tụ họp lại.

Lá cây Thần Hoè cuốn lên lần nữa, tiếp sức đ.á.n.h bật lũ xác sống, khiến cục diện chiến trường lại đổi chiều.

Phần lớn lũ xác sống đã bị đẩy lui.

Nhưng Lý Đông thì chẳng mảy may bận tâm đến lũ xác sống kia ra sao.

Anh ta đi ngang qua nhà vệ sinh, chỉ là... đi ngang qua mà thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.