Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 1
Cập nhật lúc: 21/06/2026 10:03
CHƯƠNG 1: ĐỘNG VÀO TA, TA CHỬI VUỐT MẶT!
Tiếng bước chân dồn dập phá vỡ sự yên tĩnh buổi sớm của Tĩnh Vương phủ.
Mấy nha hoàn đang quét dọn ở hành lang lát đá xanh vừa nghe tin liền vội vã rụt cổ, ôm chổi nép sát vào góc tường hoa.
“Này, nghe nói biểu tiểu thư Cố Giai Ninh lại tới phủ đấy.”
Nha hoàn tiểu thanh y thấp giọng thì thầm, mắt dáo dác nhìn quanh.
“Cái gì? Lại tới nữa sao?”
Nha hoàn đứng bên cạnh run b.ắ.n người, suýt nữa làm rơi chiếc chậu đồng trên tay, khuôn mặt vốn đang hồng hào bỗng chốc tái nhợt.
“Trời đất ơi, lần trước biểu tiểu thư tới, Vương phủ của chúng ta suýt nữa bị Vương phi lật tung lên rồi. Hai người họ cứ chạm mặt là y như rằng trời sập đất nứt. Hôm nay ta phải xin quản gia cho xuống giặt giũ dưới nhà bếp thôi, tuyệt đối không bén mảng lên tiền viện đâu.”
Một tiểu nha hoàn mới vào phủ chưa đầy tháng thấy vậy liền lộ vẻ tò mò, bĩu môi lẩm bẩm:
“Các tỷ tỷ cứ làm quá lên. Vương phi dầu gì cũng là thiên kim tiểu thư khuê các, chẳng lẽ lại thật sự đáng sợ đến mức ấy? Biểu tiểu thư là khách, nàng ấy lại là chủ mẫu, chẳng lẽ không biết giữ thể diện cho Vương gia?”
“Suỵt! Cái con bé này, muốn c.h.ế.t à mà nói to thế!”
Nha hoàn lớn tuổi hơn vội vàng tiến lên bịt miệng nàng ta lại, trợn mắt cảnh cáo.
“Thiên kim tiểu thư khuê các của nhà người ta thì hiền thục đoan trang, còn Vương phi nhà chúng ta á? Nàng chính là tổ tông biết đi đấy! Ngươi mới tới nên chưa được nếm trải chiến tích của nàng thôi.”
“Ngươi có biết Vương quản gia làm việc ở phủ này ba mươi năm, vừa rồi chỉ vì tính toán thiếu của viện nàng hai lượng than sưởi mà bị nàng đứng ngay giữa sân mắng cho ba canh giờ không?”
“Nàng mắng từ chuyện lão ta ăn bớt ăn xén đến chuyện tám đời tổ tông nhà lão. Mắng đến mức một lão già nửa đời người phải ôm mặt khóc tu tu rồi chạy đi thu dọn hành lý đòi xin nghỉ việc kìa!”
Tiểu nha hoàn mới đến nghe vậy thì trợn tròn mắt, há hốc mồm kinh ngạc.
“Chuyện đó đã là gì.”
Một gã sai vặt đang tỉa cây gần đó cũng không nhịn được mà ghé đầu vào nói leo.
“Tháng trước có vị Hàn lâm viện Thị lang tới phủ làm khách, tính khí kiêu ngạo, uống say rồi lỡ lời chê bai chữ viết của Vương phi không có phong cốt. Kết quả thì sao?”
“Vương phi đi ngang qua nghe thấy, đứng ngay tại chỗ vạch trần việc lão ta lén lút dùng tiền của nhạc gia để b.a.o n.u.ô.i kỹ nữ bên ngoài, lại còn thơ thẩn ca ngợi nhan sắc của nàng ta ngay giữa thanh thiên bạch nhật.”
“Hôm đó lão Thị lang kia mặt mày xanh mét, chạy trối c.h.ế.t ra khỏi Vương phủ, nghe đâu về nhà bị phu nhân đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, nửa tháng không dám vác mặt lên triều.”
“Thế... thế Vương gia không quản sao?”
Tiểu nha hoàn run rẩy hỏi.
“Quản thế nào được mà quản?”
Nha hoàn lớn tuổi thở dài, lắc đầu ngao ngán.
“Vương phi của chúng ta là ai chứ? Nàng là đích nữ duy nhất của Khương gia đấy! Phụ thân nàng là Đại tướng quân trấn quốc, nắm giữ binh quyền tối cao.”
“Ba vị ca ca của nàng mỗi người trấn thủ một phương, thuộc hạ dưới trướng đông như kiến cỏ.”
“Từ nhỏ đến lớn, nàng đã được cả nhà nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, tính tình kiêu ngạo đanh đá có tiếng ở kinh thành.”
“Nếu không phải do Đương kim Thánh thượng đích thân ban hôn, ngươi nghĩ một vị Vương gia thích thanh tịnh, lạnh lùng như Tĩnh Vương lại chịu rước một cái hỏa d.ư.ợ.c bọc đường này về phủ chắc?”
Trong khi đám hạ nhân còn đang bàn tán xôn xao bên ngoài, thì tại Thính Vũ viện, Khương Lục Y lại đang tận hưởng một buổi sáng vô cùng thư thái.
Nàng ngồi dựa lười biếng trên chiếc ghế quý phi lót nệm gấm dày dặn.
Một tay chống cằm, tay kia nhàn nhã lật xem sổ sách chi tiêu của vương phủ.
Trên bàn đá bên cạnh, đĩa bánh đậu xanh vừa mới ra lò vẫn còn nghi ngút khói, tỏa ra hương thơm ngọt ngào.
Khương Lục Y nhón một miếng bánh bỏ vào miệng. Vị ngọt thanh tan nhanh nơi đầu lưỡi khiến đôi mày liễu của nàng khẽ mướn lên, lộ ra vẻ thỏa mãn.
Nha hoàn thân cận Bích Đào bước vội từ ngoài cửa vào, sắc mặt không mấy tốt đẹp.
Nàng khom lưng hành lễ rồi thấp giọng báo:
“Vương phi, Cố biểu tiểu thư lại tới nữa rồi ạ. Hiện tại nàng ấy đang đi về phía viện của chúng ta.”
Khương Lục Y nghe vậy, động tác lật sổ sách thậm chí còn không thèm dừng lại.
Nàng nhướng mắt nhìn Bích Đào, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy giễu cợt:
“Tới rồi sao? Hôm nay ả ta lại mang theo trò trống gì đến đây?”
“Hôm trước là khóc lóc vì gió thổi bay mất chiếc khăn tay do Vương gia tặng. Hôm kia lại đau đầu nhức óc vì hoa trong vườn rụng quá nhiều.”
“Ả ta rảnh rỗi quá không có việc gì làm thì cứ việc tìm một cái am ni cô mà đi tu cho thanh tịnh, ngày nào cũng vác cái bản mặt như đưa đám ấy đến Thính Vũ viện của ta làm gì?”
“Dạ, nô tỳ thấy nàng ấy có mang theo một hộp điểm tâm.”
Bích Đào thật thà đáp.
Khương Lục Y khịt mũi một tiếng, đặt cuốn sổ sách xuống bàn cái “bạch”.
Đôi mắt phượng của nàng khẽ híp lại, trong lòng tràn ngập sự chán ghét.
Nàng ghét Cố Giai Ninh, điều này cả Tĩnh Vương phủ ai cũng biết.
Nhưng nếu nói đến kẻ khiến nàng ngứa mắt nhất, thì tuyệt đối không phải ả trà xanh họ Cố kia.
Mà chính là vị phu quân danh chính ngôn thuận của nàng – Tĩnh Vương Chu Dực Chi.
Thành thân đã hai năm.
Cuộc hôn nhân chính trị này ngay từ đầu đã là một trò cười.
Nàng là con gái Khương gia, Chu Dực Chi là Tĩnh Vương nắm binh quyền.
Hoàng đế ban hôn là vì muốn kiềm chế thế lực hai bên, chứ bản thân hai người họ đến một chút tình nghĩa phu thê mọn cũng chẳng có.
Chu Dực Chi luôn cho rằng nàng là gián điệp do Khương gia cài vào để giám sát anh ta.
Thế nên lúc nào anh ta cũng dùng ánh mắt đề phòng, lạnh lùng để đối xử với nàng.
Anh ta thà tin lời một ả biểu muội không nơi nương tựa, khóc lóc vài câu là xót xa, chứ chưa từng một lần chịu lắng nghe hay tin tưởng nàng.
Được thôi.
Để ta xem hôm nay ả ta muốn diễn vở kịch gì.
Khương Lục Y vỗ vỗ vụn bánh trên tay, ngồi thẳng người dậy, khóe mắt hiện lên tia hào hứng của kẻ sắp được đi combat.
Không để nàng phải đợi lâu, bóng dáng của Cố Giai Ninh đã xuất hiện ở cửa viện.
Hôm nay ả ta chọn cho mình một bộ váy lụa trắng tinh khôi.
Vạt váy thêu vài đóa hoa nhài nhỏ xíu, trông càng thêm phần mỏng manh, yếu ớt trước gió.
Khuôn mặt ả thanh tú, đôi mắt lúc nào cũng như có một tầng sương nước bao phủ, bước đi uyển chuyển, tay xách một chiếc hộp thức ăn bằng gỗ gụ.
Vừa bước qua ngõ cửa, Cố Giai Ninh liền cúi đầu, đoan trang hành lễ, giọng nói ngọt ngào dính dớp vang lên:
“Giai Ninh thỉnh an biểu tẩu. Hôm nay tiết trời se lạnh, Giai Ninh có tự tay làm chút bánh quế hoa, đặc biệt mang tới cho biểu tẩu nếm thử.”
Khương Lục Y nhìn chằm chằm vào bộ váy trắng của ả, khóe môi giật giật, khinh bỉ ra mặt:
“Biểu muội, ta nhớ tháng trước tổ mẫu của ngươi mới mừng thọ tám mươi tuổi mà, sao hôm nay ngươi lại mặc nguyên một cây trắng toát như sắp đi chịu tang thế này?”
“Vương phủ của chúng ta phong thủy đang tốt, ngươi mặc thế này đi tới đi lưu, không sợ xui xẻo sao?”
Nụ cười trên môi Cố Giai Ninh lập tức cứng đờ.
Ả c.ắ.n c.ắ.n môi dưới, hốc mắt nhanh ch.óng đỏ lên, bộ dạng vô cùng tủi thân:
“Biểu tẩu thật khéo đùa. Giai Ninh chỉ là thích sự giản dị... Nếu biểu tẩu không thích, lần sau Giai Ninh sẽ không mặc nữa.”
Ả vừa nói vừa nhẹ nhàng đặt hộp điểm tâm lên bàn, tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, buông một tiếng thở dài thườn thượt.
“Ngươi thở dài cái gì? Ta còn chưa c.h.ế.t, ngươi đứng ở đây thở ngắn than dài cho ai nghe?”
Khương Lục Y ung dung nâng chén trà lên nhấp một ngụm, giọng điệu sắc mỏng như d.a.o.
Cố Giai Ninh khẽ lấy khăn tay chấm chấm khóe mắt, giọng điệu tràn ngập sự lo lắng giả tạo:
“Giai Ninh chỉ là đang lo lắng cho biểu ca thôi. Gần đây triều đình nhiều việc, biểu ca bận rộn đến mức sụt cân trông thấy, đêm nào cũng ở lại thư phòng phê duyệt công văn đến tận khuya, chẳng có thời gian mà ghé qua viện của biểu tẩu nữa. Giai Ninh nhìn mà xót xa thay cho huynh ấy.”
