Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 1.2
Cập nhật lúc: 21/06/2026 10:03
Ả dừng một chút, liếc nhìn sắc mặt của Khương Lục Y rồi nói tiếp bằng giọng điệu tiếc nuối:
“Người ngoài bây giờ đều đồn đại khắp nơi, nói Vương gia và Vương phi bất hòa, cưới nhau hai năm mà phòng ai nấy ở. Họ còn nói... nói Vương gia căn bản không thích kiểu nữ nhân thô lỗ, đanh đá.”
“Giai Ninh nghe xong mà tức thay cho biểu tẩu, rõ ràng biểu tẩu chỉ là tính tình thẳng thắn chút thôi mà.”
Đám nha hoàn đứng hầu bên cạnh nghe đến đây đều đồng loạt nín thở.
Trong lòng thầm nghĩ: Thôi xong rồi, ả trà xanh này hôm nay chán sống thật rồi, dám chạy tới tận nơi vạch vết thương của Vương phi.
Khương Lục Y nghe xong không hề nổi giận.
Ngược lại nàng còn ung dung đặt chén trà xuống, hai tay khoanh lại trước n.g.ự.c, nhìn Cố Giai Ninh bằng ánh mắt như đang xem một con khỉ diễn trò.
Nàng đợi cho Cố Giai Ninh nói xong, thở ra một hơi lấy đà, mới bắt đầu chậm rãi mở miệng.
“Nói xong chưa?”
Khương Lục Y mỉm cười, nụ cười không chạm tới đáy mắt.
“Cố Giai Ninh, ngươi có biết trên đời này loại người nào là đáng ghét nhất không?”
“Chính là loại người ăn nhờ ở đậu, dùng cơm của nhà người khác, mặc lụa của nhà người khác, nhưng mỗi ngày lại cứ thích vác cái bản mặt rảnh rỗi đi quản chuyện giường chiếu của vợ chồng nhà người khác đấy.”
Sắc mặt Cố Giai Ninh lập tức chuyển từ trắng sang xanh:
“Biểu tẩu, sao người lại nói Giai Ninh như vậy? Giai Ninh chỉ là quan tâm...”
“Quan tâm cái con khỉ mốc nhà ngươi ấy!”
Khương Lục Y thản nhiên cắt lời, giọng nói đột ngột cao lên, từng chữ từng câu như b.úa bổ.
“Ngươi mở mồm ra là biểu ca bận rộn, ngậm mồm vào là biểu ca sụt cân. Chu Dực Chi sụt cân thì liên quan cái quái gì đến ngươi?”
“Ngươi là đầu bếp của vương phủ à, hay ngươi là đại phu kê đơn t.h.u.ố.c cho huynh ấy?”
“Ngươi là biểu muội họ hàng b.ắ.n đại bác mới tới, chứ có phải là nương t.ử của huynh ấy đâu mà suốt ngày xót với chả xa? Ngươi không biết hai chữ 'thân phận' viết như thế nào đúng không?”
“Biểu tẩu... người...”
Cố Giai Ninh nghẹn họng, ngón tay run rẩy chỉ vào Khương Lục Y, nước mắt bắt đầu chực trào.
“Người cái gì mà người? Ta nói sai chỗ nào sao?”
Khương Lục Y đứng bật dậy, từ trên cao nhìn xuống, khí thế áp đảo hoàn toàn.
“Ngươi xem lại bản thân mình đi. Gia cảnh thì sa sút, không nhà không cửa phải chạy tới Tĩnh Vương phủ nương tựa. Ta niệm tình ngươi là người thân của Chu Dực Chi nên mới cho ngươi một chỗ dung thân, cho ngươi ăn ngon mặc đẹp.”
“Thế nhưng ngươi thì sao? Mỗi ngày không đi học lễ nghi thì lại chạy tới phòng của nam nhân ngoại tộc hiến ân cần, rồi lại chạy sang viện của chính thất châm chọc ly gián.”
“Ngươi muốn làm gì? Muốn bò lên giường của Chu Dực Chi làm trắc phi đúng không? Muốn phá hoại gia đình người khác để tự mình thượng vị đúng không?”
“Giai Ninh không có! Giai Ninh trong sạch, trời đất chứng giám!”
Cố Giai Ninh khóc nấc lên, cả người run rẩy như chiếc lá trước gió.
“Trời đất nào chứng giám cho cái loại tâm cơ như ngươi?”
Khương Lục Y cười khẩy, giọng điệu càng thêm đay nghiến.
“Ngươi bớt đem cái bộ dạng khóc lóc đáng thương đó ra diễn trước mặt ta đi. Một ngày ngươi không khóc là ngươi ăn cơm không ngon đúng không? Nước mắt của ngươi là nước giếng khơi à mà cứ thích là tuôn ra rào rào thế?”
“Ta nói cho ngươi biết, chiếc mỏ này của Khương Lục Y ta từ trước đến nay chưa từng ngán một ai cả. Ngươi muốn chơi trò trà xanh thảo mai với ta thì về luyện thêm vài chục năm nữa đi, nhìn cái nét diễn sượng trân của ngươi mà ta buồn nôn phát ốm đây này!”
Đám nha hoàn đứng xung quanh cúi gục đầu xuống, bả vai run bần bật vì phải cố nhịn cười.
Chiến thần mỏ hỗn của bọn họ một khi đã ra trận thì quả nhiên là danh bất hư truyền, mắng người đến mức không chừa một đường lui, từ ngữ phong phú đến mức không trùng một chữ.
Cố Giai Ninh hoàn toàn sụp đổ.
Ả nhận ra mình không thể nào đấu lại cái miệng độc địa của Khương Lục Y, liền tung ra chiêu bài cuối cùng.
Ả đột ngột quỳ sụp xuống đất, tiếng khóc thút thít biến thành tiếng khóc nức nở nghẹn ngào, hai tay ôm lấy mặt, cơ thể nhỏ bé co rúm lại.
“Biểu tẩu, là Giai Ninh sai rồi... Giai Ninh không nên nói nhiều, Giai Ninh chỉ vì quá lo lắng cho vương phủ nên mới lỡ lời.”
“Nếu biểu tẩu ghét bỏ Giai Ninh đến mức ấy, Giai Ninh thà c.h.ế.t đi cho xong, tuyệt đối không dám làm bẩn mắt người nữa... Hu hu, là Giai Ninh có tội, Giai Ninh đáng c.h.ế.t...”
Ả vừa khóc vừa dập đầu xuống đất, tiếng động vang lên “bôm bốp”, bộ dạng giống như đang bị Khương Lục Y bức t.ử đến nơi.
Khương Lục Y đứng khoanh tay, dửng dưng nhìn ả diễn trò, trên mặt không có lấy một tia đồng cảm.
Nàng khinh bỉ nói:
“Muốn c.h.ế.t thì đi ra ngoài sông ngoài suối mà nhảy, đừng có quỳ ở đây dập đầu làm bẩn nền gạch Thính Vũ viện của ta. Ngươi tưởng ngươi quỳ xuống khóc lóc là ngươi đúng à?”
“Ngươi tưởng ngươi tự nhận lỗi là ta sẽ bỏ qua chắc? Mục đích của ngươi chẳng phải là muốn kéo dài thời gian, đợi Chu Dực Chi đi làm về để nhìn thấy cảnh này rồi chạy vào đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân sao? Trò mèo này của ngươi ta xem đến phát chán rồi!”
Cùng lúc đó, tại cổng chính của Tĩnh Vương phủ, một cỗ xe ngựa kiên cố vừa dừng lại.
Chu Dực Chi bước xuống xe.
Trên người anh vẫn còn mặc nguyên bộ giáp chiến màu đen tuyền, vạt áo còn vương chút bụi đường của quân doanh ngoại ô.
Khuôn mặt anh góc cạnh như điêu khắc, đôi lông mày rậm hơi nhướng lên, tỏa ra khí thế lạnh lùng, nghiêm nghị của một vị tướng quân quanh năm trên sa trường.
Anh vừa sải bước đi vào tiền viện thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng khóc thút thít quen thuộc vang lên từ phía vườn hoa bên cạnh.
Chu Dực Chi dừng bước, nhíu mày đi tới, liền nhìn thấy Cố Giai Ninh đang vừa chạy vừa khóc.
Tà váy trắng dính đầy bụi đất, khuôn mặt lê hoa đái vũ, trông vô cùng t.h.ả.m hại.
“Giai Ninh? Có chuyện gì vậy?”
Chu Dực Chi lạnh giọng hỏi, trong giọng nói mang theo vài phần không vui.
Cố Giai Ninh vừa nhìn thấy Chu Dực Chi liền giống như nhìn thấy cứu tinh.
Ả lao tới nhưng sực nhớ đến lễ nghi nên dừng lại cách anh ba bước, khóc đến mức thở không ra hơi, hai tay siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay đến mức trắng bệch:
“Biểu ca... không có gì... là Giai Ninh sai... Giai Ninh không nên tới làm phiền biểu tẩu...”
“Biểu tẩu nói đúng, Giai Ninh chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, không có tư cách quan tâm đến huynh... Huynh đừng trách biểu tẩu, đều là do Giai Ninh đáng c.h.ế.t...”
Ả càng nói càng khóc to hơn, nhưng tuyệt nhiên không hé răng kể lại một câu nào về việc mình đã châm chọc Khương Lục Y ra sao.
Ánh mắt Chu Dực Chi lập tức trầm xuống, một tầng sương lạnh bao phủ lấy khuôn mặt anh.
Trong lòng anh, ngọn lửa giận dữ bắt đầu nhen nhóm.
Lại là Khương Lục Y!
Chu Dực Chi vốn đã cực kỳ chán ghét người vợ đanh đá này.
Hai năm qua, nàng dựa vào thế lực gia thế khủng của Khương gia mà ngang ngược trong phủ, không coi ai ra gì.
Nay thấy biểu muội của mình khóc lóc t.h.ả.m thương thế này, anh liền lập tức nhận định rằng Khương Lục Y lại cậy thế bắt nạt kẻ yếu, không nể mặt anh chút nào.
“Ngoan, đi về phòng nghỉ ngơi đi. Chuyện này ta sẽ xử lý.”
Chu Dực Chi để lại một câu lạnh lùng, rồi xoay người, sải bước dài đi thẳng về phía Thính Vũ viện, khí thế hung hãn như chuẩn bị ra trận g.i.ế.c địch.
Tại Thính Vũ viện, không khí vẫn duy trì sự yên ắng kỳ lạ.
Khương Lục Y đã ngồi lại xuống ghế, tay cầm chén trà mới pha, thong thả thưởng thức, giống như màn kịch náo loạn vừa rồi chưa từng xảy ra.
Cánh cửa viện bị đẩy mạnh ra một cách thô bạo.
Chu Dực Chi đứng ở cửa, bóng người cao lớn che khuất một phần ánh sáng mặt trời, đôi mắt đen sâu thẳm găm thẳng vào người nữ nhân đang ngồi uống trà kia.
Khương Lục Y khẽ mướn mắt lên, nhìn thấy phu quân của mình đầm đìa sát khí đứng đó, nàng cũng không thèm đứng dậy đón tiếp, chỉ nhếch môi cười một tiếng đầy khiêu khích.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí trong viện trong nháy mắt đông cứng lại, căng thẳng đến mức dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ là có thể nổ tung.
Chu Dực Chi siết c.h.ặ.t nắm tay, tiến lên một bước, giọng nói lạnh thấu xương vang lên giữa sân viện:
“Khương Lục Y, nàng lại làm gì Giai Ninh?”
