Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 11
Cập nhật lúc: 21/06/2026 10:05
CHƯƠNG 11: TRỞ VỀ CHÍNH CHỦ VÀ MÀN THANH TRỪNG CUỐI CÙNG
Mùi m.á.u tanh nồng nặc lấp đầy tẩm điện của Tĩnh Vương phủ.
Màn đêm buông xuống, bóng tối như một dã thú khổng lồ nuốt chửng lấy sự sống của vương phủ.
Trên chiếc giường gấm, cơ thể nhỏ nhắn của Vương phi nằm bất động, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Ba vị Viện phán của Thái y viện quỳ sụp dưới đất, trán chạm sát nền gạch lạnh ngắt, bả vai run rẩy liên hồi.
“Vương gia... xin bớt giận...” Giọng lão Thái y già nhất run rẩy như sắp đứt hơi. “Đoạt Hồn Tán chốn cung đình độc tính quá mạnh, lại... lại ngấm thẳng vào lục phủ ngũ tạng... Thần bất tài, chỉ có thể dùng châm cứu kéo dài hơi thở... e là... e là qua đêm nay...”
“Câm mồm cho ta!”
Khương Lục Y trong thân xác Tĩnh Vương gầm lên một tiếng, đôi mắt phượng đỏ ngầu, tơ m.á.u giăng đầy.
Nàng túm lấy cổ áo lão Thái y, gân xanh trên mu bàn tay to lớn giật mạnh đầy điên cuồng:
“Cứu không được, ta lập tức bẻ cổ cả nhà các ngươi mang đi chôn cùng! Cút ra ngoài kê đơn t.h.u.ố.c!”
Đám thái y sợ đến mức hồn bay phách lạc, vội vã lết bò ra phòng ngoài.
Cửa tẩm điện khép lại.
Trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.
Khương Lục Y buông lỏng hai tay, loạng choạng bước đến bên mép giường, quỳ sụp xuống.
Nhìn người nữ nhân đang thoi thóp trên giường, l.ồ.ng n.g.ự.c nàng thắt lại, đau đớn đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Bấy lâu nay nàng luôn nghĩ mình là kẻ mạnh mẽ, chiếc mỏ hỗn này chưa từng chịu thua trước bất kỳ ai.
Nàng c.h.ử.i trời c.h.ử.i đất, c.h.ử.i cả Chu Dực Chi đến mức hắn xanh mặt bỏ đi.
Thế nhưng lúc này, nhìn linh hồn của hắn đang gánh chịu cái c.h.ế.t thay cho nàng trong chính cơ thể yếu ớt của mình, nàng lần đầu tiên cảm thấy bất lực.
Những giọt nước mắt nóng hổi bỗng chốc trào ra khỏi hốc mắt của Tĩnh Vương, lăn dài trên khuôn mặt góc cạnh.
“Chu Dực Chi... ngươi tỉnh lại cho ta...” Nàng nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn, lạnh ngắt của anh, giọng nói khàn đặc.
“Ngươi bình thường không phải rất thích dùng quyền vương gia đè người sao? Ngươi mở mắt ra mắng ta một câu xem nào!”
“Ta còn chưa bắt ngươi ký vào giấy hòa ly, ngươi dám c.h.ế.t ở đây, ta lập tức dắt binh lính san phẳng cái vương phủ này!”
Nàng khóc, tiếng khóc trầm hùng của nam nhân nghẹn ngào chốn phòng khuê, tràn ngập sự hối hận và sợ hãi.
Trong lúc hỗn loạn, dòng m.á.u tươi từ đôi môi nhỏ nhắn của Chu Dực Chi lại một lần nữa trào ra, vương vãi trên khăn trải giường.
Vài giọt m.á.u đỏ thẫm b.ắ.n trúng vào chiếc vòng ngọc lan khảm vàng đang đeo trên cổ tay của thân xác Vương phi.
Đó là tín vật định tình năm xưa do mẫu thân của Chu Dực Chi để lại, từ khi thành thân đến nay nàng vẫn luôn đeo nó bên mình như một thói quen, dù hai người chưa từng có tình cảm.
Máu thấm vào ngọc bích, bỗng nhiên phát ra một vệt sáng đỏ rực kỳ dị.
Khương Lục Y kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, một luồng cuồng phong vô hình từ đâu xộc tới, thổi tung màn giường gấm.
Một cơn ch.óng mặt dữ dội ập đến, linh hồn của cả hai như bị một lực hút khổng lồ xé rách, kéo tuột vào một khoảng không vô định.
Ý thức hoàn toàn biến mất, chìm vào bóng tối sâu thẳm.
Không biết đã trôi qua bao lâu.
“Khụ khụ khụ!”
Một tràng ho khan dữ dội vang lên, kéo theo cảm giác đau đớn xé rách chốn l.ồ.ng n.g.ự.c.
Khương Lục Y mở bừng mắt ra, đập vào mắt là trần giường quen thuộc của Thính Vũ viện.
Giọng nói vừa rồi... thanh mảnh và trong trẻo.
Nàng vội vàng giơ tay lên nhìn.
Bàn tay nhỏ nhắn, thon thả như b.úp măng, tà áo lụa rộng thùng thình.
Nàng sờ lên cổ họng, sờ lên n.g.ự.c.
Trở lại rồi!
Nàng đã trở lại thân xác của chính mình!
“Thái y! Vương phi tỉnh rồi! Mau vào đây!”
Tiếng hét dồn dập của Bích Đào vang lên bên ngoài, ngay sau đó là tiếng bước chân hỗn loạn của đám thái y viện lao vào.
Một lão Thái y hớt hải bắt mạch cho nàng, sắc mặt bỗng nhiên lộ ra vẻ mừng rỡ tột cùng, quỳ sụp xuống:
“Chúc mừng Vương gia! Dị tượng vừa rồi đã làm chất độc trong người Vương phi tự động đẩy ra ngoài qua đường huyết dịch! Thần đã tìm được phương t.h.u.ố.c ức chế độc tính còn sót lại rồi!”
Suốt đêm hôm đó, Thính Vũ viện đèn đuốc sáng trưng.
Khương Lục Y bị ép uống hết bát t.h.u.ố.c đắng này đến bát t.h.u.ố.c đắng khác, cơ thể yếu ớt dần dần lấy lại được chút tri giác.
Khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới chiếu qua khe cửa, nàng khẽ động đậy hàng mi, mệt mỏi mở mắt.
Người đầu tiên lọt vào tầm mắt của nàng, chính là Chu Dực Chi.
Anh đã trở lại thân xác cao lớn, vạm vỡ của Tĩnh Vương, trên người vẫn mặc bộ triều phục mãng xà chưa kịp thay, đôi mắt đen sâu thẳm hằn sâu sự mệt mỏi nhưng tràn ngập vẻ nhẹ nhõm.
Chu Dực Chi nhìn nàng, đôi môi mỏng khẽ mím lại, giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên, mang theo một chút run rẩy khó nhận ra:
“Nàng... tỉnh rồi?”
Khương Lục Y nhìn anh, chiếc mỏ hỗn định mở ra c.h.ử.i một câu cho bõ tức, nhưng nhìn thấy khóe mắt anh cũng có vệt đỏ, nàng bỗng nhiên im lặng, khẽ gật đầu một cái.
Sự hòa hợp ngắn ngủi bị phá vỡ khi Chu Dực Chi xoay người lại, sắc mặt trong nháy mắt biến thành một mảnh lạnh lùng, tàn nhẫn của vị chiến thần chiến trường.
“Người đâu! Mang ả tiện nhân Cố Giai Ninh lên đây cho bản vương!”
Một lát sau, Cố Giai Ninh bị hai thị vệ lực lưỡng giải vào trong sân Thính Vũ viện.
Ả ta lúc này tóc tai bù xù, bộ váy trắng dính đầy bụi đất và m.á.u khô, khuôn mặt nhỏ nhắn vặn vẹo vì hoảng sợ, quỳ rạp dưới đất.
Chu Dực Chi bước ra hiên viện, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt nhìn ả như nhìn một vũng bùn bẩn thỉu.
“Biểu ca... cứu mạng... Giai Ninh thật sự bị oan...” Cố Giai Ninh vừa thấy anh liền khóc nấc lên, định dùng chiêu bài giả đáng thương cũ rích. “Là có kẻ muốn hãm hại Giai Ninh... Giai Ninh làm sao dám hạ độc Vương phi tỷ tỷ...”
“Câm mồm!”
Chu Dực Chi quát lạnh một tiếng, thanh âm trầm hùng như sấm sét khiến ả ta câm bặt, không dám chen thêm một chữ.
Anh ném mạnh một xấp thư từ và một gói t.h.u.ố.c rỗng xuống trước mặt ả:
“Ngươi nói ngươi bị oan? Đây là thư từ ngươi mua chuộc thái giám nội cung để lấy Đoạt Hồn Tán, gã thái giám đó đã khai hết sạch trong đại lao rồi!”
“Ngươi bấy lâu nay ở trong vương phủ, ngoài mặt thì tỏ vẻ yếu đuối, nhút nhát, sau lưng lại không ngừng ly gián phu thê ta, cắt xén bổng lộc của Thính Vũ viện, thậm chí còn dám bày mưu tính kế hạ kịch độc ngay tại dạ yến hoàng gia!”
Chu Dực Chi tiến lên một bước, đôi mắt đen xẹt qua tia nhìn khinh bỉ tột cùng:
“Hai năm qua, bản vương vì niệm tình xưa mà mù quáng tin lời ngươi, để Vương phi phải chịu bao nhiêu oan ức. Ngươi tưởng cái nét diễn trà xanh thảo mai đó của ngươi có thể lừa ta cả đời sao?”
Cố Giai Ninh nhìn đống chứng cứ trước mặt, biết mình đã hoàn toàn hết đường chối cãi.
Ả ta ngửa đầu cười điên cuồng, khuôn mặt thanh tú vặn vẹo đến gớm ghiếc, lớn tiếng gào lên:
“Hahaha! Đúng là ta làm đấy! Thì sao nào? Khương Lục Y dựa vào cái gì mà được làm chính thất? Ả đanh đá, thô lỗ, chiếc mỏ hỗn của ả làm nhục cả vương phủ! Ta yêu huynh bao nhiêu năm, ta mới là người xứng đáng ngồi vào vị trí đó!”
Khương Lục Y nằm trên giường nghe vậy, liền dùng chút sức lực cuối cùng, rướn người chống tay nhìn ra ngoài cửa, mắng vọng ra một câu sắc lẹm:
“Cái loại lòng dạ rắn rết như ngươi có cho khiêng kiệu tám người đến rước cũng không xứng đáng xách dép cho Khương gia ta! Ngươi có giỏi thì đứng dậy mà c.h.ử.i tiếp xem nào, đồ ăn bám không biết nhục!”
Chu Dực Chi không thèm để ý đến sự điên cuồng của ả nữa, anh dứt khoát phất tay, ban ra mệnh lệnh tàn nhẫn nhất:
“Tước bỏ toàn bộ danh phận biểu tiểu thư của Cố Giai Ninh.”
“Xóa tên khỏi gia phả, tịch thu toàn bộ tài sản, đày khỏi kinh thành đến vùng biên ải phía Bắc làm nô dịch, vĩnh viễn không bao giờ được quay trở lại kinh sư nửa bước!”
“Nếu ả dám lén lút trốn về, lập tức c.h.é.m đầu tại chỗ!”
Cố Giai Ninh nghe xong bản án tàn khốc, hai mắt trợn ngược lên, uất ức và sợ hãi tột cùng, hét lên một tiếng đầy t.h.ả.m thiết rồi ngất xỉu ngay tại chỗ. Thị vệ không chút lưu tình, kéo lê thân xác ả ra khỏi vương phủ như một con ch.ó c.h.ế.t.
Màn thanh trừng cuối cùng kết thúc, vương phủ trả lại sự thái bình vốn có.
Chu Dực Chi bước trở lại vào trong tẩm phòng, đóng c.h.ặ.t cửa viện.
Anh đi đến bên giường, nhìn Khương Lục Y đang nằm thở dốc vì vừa mới mất sức c.h.ử.i người.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí không còn sự nghi kỵ hay đề phòng của hai năm qua, chỉ còn lại sự gắn kết và thấu hiểu sau khi cùng nhau đi qua ranh giới sinh t.ử.
Chu Dực Chi chậm rãi ngồi xuống mép giường, nhìn gương mặt nhỏ nhắn nhưng kiêu ngạo của nàng.
Anh ngập ngừng một chút, rồi lần đầu tiên trong cuộc đời hai năm thành thân, vị Tĩnh Vương gia kiêu ngạo chủ động vươn bàn tay to lớn ra, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn, thon dài của nàng.
Lòng bàn tay anh ấm áp, bao bọc lấy sự lạnh lẽo của nàng.
Anh nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói trầm thấp bỗng nhiên trở nên vô cùng mềm mỏng, dịu dàng:
“Lục Y... Hai năm qua, là ta có lỗi với nàng.”
Khương Lục Y sững người, nhìn bàn tay đang bị anh nắm c.h.ặ.t, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nhiên đập rộn ràng một nhịp kỳ lạ. Nàng khẽ quay mặt đi chỗ khác, hừ một tiếng nhỏ trong cổ họng để che giấu sự ngượng ngùng:
“Biết lỗi là tốt. Từ nay về sau bớt mù đi.”
Chu Dực Chi không giận, ngược lại khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười ngọt ngào chưa từng có, bàn tay càng thêm siết c.h.ặ.t không buông.
