Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 10

Cập nhật lúc: 21/06/2026 10:05

CHƯƠNG 10: GAN CHÓ NHÀ NGƯƠI DÁM ĐỘNG VÀO NGƯỜI CỦA TA!

Mùi t.h.u.ố.c Đoạt Hồn Tán vô cùng nhạt.

Nhưng đối với một vị tướng quân quanh năm lăn lộn chốn sa trường như Chu Dực Chi, nó rõ ràng như tiếng kèn báo động.

Cung nữ chậm rãi đặt ly rượu xuống trước mặt Khương Lục Y, người đang ngồi chễm chệ trong thân xác của anh.

Nàng hoàn toàn không hay biết điều gì, ngón tay thô ráp của Tĩnh Vương đã chạm vào thành ly lấp lánh.

Một khoảnh khắc.

Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua trong đầu Chu Dực Chi.

Những trận cãi vã nảy lửa nổ tung cả vương phủ hai năm qua.

Cuốn sổ tay da dê ghi chép chi tiết từng câu c.h.ử.i chuẩn bị sẵn để đem đi chiến đấu với anh mỗi ngày.

Sơ đồ phân chia tài sản rõ ràng, minh bạch, không thèm chiếm của anh dù chỉ một cước ngân lượng khi hai người hòa ly.

Và cả những giọt nước mắt oan ức của nàng mà anh từng nhẫn tâm ngó lơ để bênh vực kẻ khác.

Tất cả hiện lên, sống động và đau đớn.

Nàng không phải mật thám. Nàng chỉ là một nữ t.ử thẳng thắn đến mức ngốc nghếch.

Nếu để nàng uống ly rượu này, nàng sẽ c.h.ế.t trong thân xác của anh.

Và anh sẽ vĩnh viễn mất đi người nữ nhân đanh đá nhưng chân thành duy nhất trên cuộc đời này.

Chu Dực Chi siết c.h.ặ.t nắm tay dưới tà váy đỏ, một luồng sức mạnh vô hình từ sâu trong linh hồn thúc giục anh hành động.

Anh đưa ra quyết định.

“Vương gia, ly rượu này để thần thiếp dâng người.”

Chu Dực Chi trong thân xác Vương phi bỗng nhiên khẽ mỉm cười, giọng nói thanh mảnh vang lên thu hút sự chú ý của mọi người.

Không đợi Khương Lục Y kịp phản ứng, anh đã dứt khoát vươn tay, giật phăng ly rượu quế hoa trên khay.

Mọi việc diễn ra quá nhanh.

Khương Lục Y ngơ ngác nhìn bàn tay nhỏ nhắn của mình vừa lướt qua trước mắt, chân mày của Tĩnh Vương nhíu c.h.ặ.t lại.

Cố Giai Ninh đứng nép sau cột ngọc phía xa bỗng chốc trợn tròn mắt, hơi thở nghẹt lại nơi cổ họng.

Không phải! Người phải uống là Khương Lục Y cơ mà! Tại sao biểu ca lại giật ly rượu?

Chu Dực Chi không chần chừ một giây.

Anh ngửa đầu, dứt khoát đổ cạn dòng chất lỏng sóng sánh ánh vàng vào miệng.

Rượu quế hoa ngọt lịm chảy xuống cổ họng, đi kèm với một vị chát đắng đến gai người.

Anh đặt mạnh ly rượu trống rỗng xuống bàn, phát ra một tiếng “cạch” khô khốc.

Bá quan văn võ xung quanh khẽ xì xào, ngơ ngác trước hành động tranh rượu đầy dạn dĩ của Vương phi.

Khương Lục Y nhìn chiếc ly không, rồi nhìn thẳng vào mắt Chu Dực Chi, trong lòng bỗng dâng lên một điềm báo kinh hoàng.

“Ngươi...” Nàng vừa mở mồm định mắng.

Thế nhưng, lời chưa kịp ra khỏi miệng, cơ thể của Chu Dực Chi bỗng nhiên run lên bần bật.

Độc phát.

Một cơn đau xé rách tâm can đột ngột bùng nổ từ trong khoang bụng, càn quét khắp lục phủ ngũ tạng.

Máu tươi đỏ thẫm, tanh nồng lập tức trào ra nơi khóe miệng thanh tú của Vương phi, nhuộm đỏ cả một mảng y phục màu tuyết trắng bên trong.

Toàn thân Chu Dực Chi mất hết sức lực, đan điền trống rỗng vỡ vụn.

Cơ thể nhỏ nhắn của nàng đổ rạp về phía trước, loạng choạng rồi ngã quỵ ngay trên nền đất lạnh của Thái Hòa điện.

Chiếc ly ngọc bích trên bàn bị vạt áo quẹt trúng, rơi xuống đất vỡ tan tành.

“Vương phi!”

Khương Lục Y hét lên một tiếng thất thanh, giọng trầm hùng của Tĩnh Vương lạc đi vì hoảng sợ.

Toàn bộ đại điện trong nháy mắt rơi vào sự hỗn loạn tột độ.

Tiếng nhạc cung đình dừng bặt, những vũ công đang múa giữa điện kinh hãi hét lên, tháo chạy hỗn loạn.

Bá quan văn võ đứng bật dậy, chén đĩa vỡ loảng xoảng, không khí náo nhiệt của dạ yến tan vỡ không còn một mảnh.

“Có độc! Có kẻ hạ độc Vương phi!”

“Hộ giá! Mau hộ giá!”

Hoàng đế ngồi trên ngai hoàng ngồi không yên, đứng bật dậy, sắc mặt đại biến, đập mạnh tay xuống vương tọa:

“Thái y! Toàn bộ Thái y viện đâu, mau lăn vào đây cho trẫm!”

Giữa trung tâm của sự hỗn loạn đó, Khương Lục Y hoàn toàn mất đi lý trí.

Nàng nhìn người nữ nhân mặc váy đỏ đang nằm co quắp trên đất, m.á.u không ngừng tràn ra từ đôi môi nhỏ nhắn kia.

Đó là cơ thể của nàng. Nhưng linh hồn bên trong lại là Chu Dực Chi.

Tên khốn bấy lâu nay luôn chọc tức nàng, luôn nghi ngờ nàng, nhưng cũng là kẻ thức trắng đêm dạy nàng cách xem bản đồ quân sự, là kẻ im lặng ăn bát chẽ hạt sen nàng nấu trong đêm khuya.

Anh ta đang c.h.ế.t dần trước mặt nàng.

Một luồng khí lạnh thấu xương biến thành sự điên cuồng tột độ bùng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c Khương Lục Y.

Nàng lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy bả vai gầy gò của Chu Dực Chi, đôi mắt phượng của Tĩnh Vương đỏ ngầu như dã thú.

“Chu Dực Chi! Ngươi tỉnh lại cho ta! Ai cho phép ngươi uống? Ngươi là đồ ngu à?”

Chu Dực Chi khẽ mấp máy môi, nhưng chỉ có m.á.u trào ra, ánh mắt anh bắt đầu mờ đục.

Khương Lục Y ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt nhanh qua đám người đang hoảng loạn, và lập tức găm c.h.ặ.t vào bóng dáng mặc váy trắng đang lén lút lùi lại phía sau cột ngọc.

Cố Giai Ninh.

Khuôn mặt ả ta cắt không còn một giọt m.á.u, hai tay run rẩy bấu c.h.ặ.t vào tường, ánh mắt tràn ngập sự hoảng sợ tột cùng khi thấy người trúng độc lại là biểu ca của mình.

“Tiện nhân!”

Khương Lục Y gầm lên một tiếng dữ dội.

Nàng đứng bật dậy, sải bước dài đầy sát khí tiến về phía hộ vệ gần nhất.

“Xoạt!”

Một tiếng động thanh giòn vang lên, Khương Lục Y dứt khoát rút phăng thanh kiếm hộ thân sắc bén từ thắt lưng của tên thị vệ hoàng gia.

Ánh kiếm sáng loáng phản chiếu khuôn mặt đầy sát khí của Tĩnh Vương.

Nàng cầm kiếm, lao v.út đi như một cơn lốc, không nể nang bất kỳ ai, thẳng hướng Cố Giai Ninh mà tới.

“Tĩnh Vương! Ngươi định làm gì?” Mấy vị đại thần hét lên kinh hãi, nhưng không ai dám bước lên cản đường vị chiến thần đang phát điên.

Khương Lục Y vung kiếm, mũi kiếm mang theo luồng gió lạnh thấu xương, chuẩn xác và tàn nhẫn kề thẳng vào cổ họng trắng ngần của Cố Giai Ninh.

“Két ——”

Lưỡi kiếm sắc bén khẽ cứa vào da thịt ả ta, để lại một vệt m.á.u mỏng dính.

Cố Giai Ninh kinh hoàng hét lên một tiếng, hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống đất, lưng dựa c.h.ặ.t vào cột ngọc, nước mắt và mồ hôi hột tuôn ra như mưa.

“Biểu ca... cứu mạng... Giai Ninh không cố ý... Giai Ninh không biết...”

Ả ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, hai tay giơ lên định bấu lấy gấu áo của anh nhưng bị ánh mắt c.h.ế.t ch.óc của Khương Lục Y làm cho rụt lại.

“Gan ch.ó nhà ngươi dám động vào người của ta!”

Khương Lục Y gầm lên một tiếng sấm sét trước mặt toàn bộ bá quan văn võ và Hoàng đế.

Giọng nói của nàng vang dội khắp Thái Hòa điện, tràn ngập sự phẫn nộ và bá đạo tột cùng.

“Ngươi tưởng cái trò mèo dơ bẩn chốn hậu cung của ngươi qua mắt được bổn vương sao?”

“Ngươi mua chuộc thái giám, hạ kịch độc Đoạt Hồn Tán để mưu hại Vương phi.”

“Ngươi nghe cho kỹ đây, Khương Lục Y là người của Chu Dực Chi ta! Nàng ấy là Vương phi danh chính ngôn thuận của Tĩnh Vương phủ, là người mà ngươi cả đời này không có tư cách chạm vào một sợi tóc!”

“Ngươi dám động vào nàng ấy, bổn vương lập tức băm vằn ngươi ra làm trăm mảnh để tế cờ!”

Toàn trường chấn động toàn tập.

Bá quan văn võ há hốc mồm, đứng hình tại chỗ.

Đây là lần đầu tiên, vị Tĩnh Vương gia nổi tiếng ghét bỏ vợ mình, lại công khai thừa nhận vị trí của nàng trước mặt thiên hạ một cách bá đạo và điên cuồng đến thế. Anh thà mang tiếng đại náo dạ yến, rút kiếm chĩa vào thân quyến, chỉ để đòi lại công đạo cho Vương phi.

Cố Giai Ninh hoàn toàn sụp đổ, ả ta ngã ngồi ra đất, khóc không thành tiếng, đầu óc trống rỗng vì nhục nhã và sợ hãi.

Chu Dực Chi nằm trên nền đất lạnh, nghe thấy tiếng gầm đầy phẫn nộ và lời thừa nhận của Khương Lục Y, khóe môi khẽ cong lên một độ cong vô cùng nhỏ.

Chiếc mỏ hỗn này... lúc bảo vệ người khác, nghe cũng không đến nỗi tệ.

Cơn đau dữ dội lại ập đến, bóp nghẹt lấy trái tim anh.

Ý thức của Chu Dực Chi bắt đầu tiêu tán, tầm nhìn nhòe đi, bóng tối đen ngòm từ đáy hồ ngày hôm đó dường như lại một lần nữa kéo đến, nuốt chửng lấy cơ thể yếu ớt của anh.

Tai anh lùng bùng, tiếng hét của Khương Lục Y và tiếng bước chân dồn dập của đám thái y viện cứ thế xa dần, xa dần.

Cánh tay nhỏ nhắn buông thõng trên sàn đá lạnh ngắt, anh hoàn toàn chìm vào bóng tối vô tận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 11: Chương 10 | MonkeyD