Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 3

Cập nhật lúc: 21/06/2026 10:04

Trên bờ hồ, đám nha hoàn, thị vệ vừa chạy tới nơi nhìn thấy cảnh tượng này thì hoảng loạn tột độ, tiếng kêu khóc vang trời.

“Mau cứu người! Vương gia và Vương phi đều chìm xuống rồi!”

“Trời ơi, cứu mạng với!”

Mưa bắt đầu rơi xối xả, mặt hồ bong bóng nổi lên sùng sục.

Dưới làn nước đen ngòm và lạnh lẽo, hai linh hồn bị luồng xoáy kỳ dị kéo c.h.ặ.t vào nhau, dần dần chìm sâu vào bóng tối vô tận.

----------------------------------

CHƯƠNG 3: SOI GƯƠNG BA TIẾNG, CƯỜI ĐỤC NƯỚC VƯƠNG PHỦ

Đầu đau như b.úa bổ.

Cảm giác ngột ngạt khi ngập trong nước hồ lạnh giá dường như vẫn còn quấn lấy da thịt.

Khương Lục Y khẽ rên một tiếng, mệt mỏi mở mắt ra.

Mùi trầm hương nồng đậm xộc thẳng vào mũi.

Nơi này không phải Thính Vũ viện của nàng.

Nàng định chống tay ngồi dậy, nhưng vừa cử động, cả cơ thể liền truyền đến một cảm giác nặng nề kỳ lạ.

“Khụ...”

Một tiếng ho khan trầm thấp, khàn khàn vang lên.

Khương Lục Y giật mình, lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng.

Giọng của ai vậy?

Nàng thò tay lên sờ cổ họng mình, gương mặt bỗng chốc cứng đờ.

Cột sống rướn thẳng, lòng bàn tay chạm vào một mảnh da thịt thô ráp, bờ vai rộng lớn, cơ n.g.ự.c cứng ngắc như đá tảng.

Nàng cúi đầu xuống nhìn.

Đập vào mắt là một đôi bàn tay to lớn, đầy những vết chai sần do quanh năm cầm binh khí.

Đây tuyệt đối không phải là thân thể mảnh mai của đích nữ Khương gia.

Khương Lục Y bật dậy khỏi giường gấm, động tác mạnh mẽ dứt khoát đến mức chính nàng cũng phải giật mình.

Nàng loạng choạng lao thẳng đến bên chiếc gương đồng lớn đặt ở góc phòng.

Ánh sáng ban mai chiếu rọi vào mặt gương.

Trong gương phản chiếu một nam t.ử cao lớn, lông mày rậm như kiếm, đường nét gương mặt góc cạnh, lạnh lùng như băng.

Chu Dực Chi.

Khương Lục Y há hốc mồm, nam t.ử trong gương cũng há hốc mồm theo.

Nàng đưa tay véo mạnh vào má một cái.

Đau.

Không phải là mơ.

Nàng thực sự đã biến thành vị phu quân chiến thần của mình.

Khương Lục Y đứng c.h.ế.t trân trước gương đúng ba tiếng đếm, trong đầu nổ ra một tiếng oanh đoàng.

Nhưng ngay sau đó, sự hoảng hốt ban đầu biến mất, thay vào đó là một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, biến thành sự hưng phấn tột độ.

Nàng giơ nắm đ.ấ.m lên, nhẹ nhàng vung một cước vào không khí.

Tiếng xé gió vang lên “vút” một cái thanh gọn.

Cơ thể này tràn đầy nội lực, mạnh mẽ kinh người.

Nàng thử vận khí theo bản năng, dòng nhiệt lưu cuồn cuộn chạy dọc các kinh mạch, sướng đến mức lỗ chân lông toàn thân như giãn nở ra.

Khương Lục Y quay sang nhìn thanh bảo kiếm khảm ngọc đen treo trên vương tọa ở thư phòng.

Nàng bước tới, một tay rút kiếm ra khỏi vỏ.

“Keng!”

Ánh kiếm sáng loáng, sắc bén vô cùng.

Trọng lượng của thanh kiếm nặng hàng chục cân này, đặt vào tay nàng lúc trước thì không nâng nổi, giờ cầm nhẹ như một chiếc lông hồng.

Khương Lục Y nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, đôi mắt phượng rực sáng.

Quyền lực.

Sức mạnh.

Đại quyền tối cao của Tĩnh Vương phủ.

Bấy lâu nay, Chu Dực Chi cậy thế nam nhân, cậy thế chiến thần nắm binh quyền để đè nén nàng, dung túng cho ả biểu muội trà xanh chọc tức nàng.

Giờ thì sao?

Linh hồn của anh ta đang ở đâu không biết, nhưng cơ thể này, danh phận này, tất cả binh quyền này hiện tại đều thuộc về Khương Lục Y nàng!

“Ha ha ha ha ha!”

Khương Lục Y chống kiếm xuống đất, ngửa đầu cười lớn.

Tiếng cười trầm hùng, vang dội chấn động cả căn phòng, mang theo sự hả hê tột cùng.

Nàng cười đến mức vương phủ như rung chuyển, cười đục cả nước hồ phía sau.

Đám hạ nhân đứng hầu ngoài cửa thư phòng nghe tiếng cười dữ dội bên trong thì đồng loạt run b.ắ.n người.

Họ nhìn nhau, mặt cắt không còn giọt m.á.u.

Vương gia bình thường rất ít cười, tính tình thâm trầm lạnh lùng.

Hôm nay ngã hồ tỉnh lại, chẳng lẽ đầu bị ngấm nước, hỏng rồi sao hay là trúng tà rồi?

Trong khi Khương Lục Y đang ngập tràn trong niềm vui sướng có được sức mạnh mới, thì tại Thính Vũ viện, một bi kịch khác đang diễn ra.

Trên chiếc giường nhỏ chạm khắc hoa văn tinh xảo, Chu Dực Chi khẽ động đậy hàng mi.

Toàn thân ê ẩm, đau nhức vô cùng.

Anh khó nhọc mở mắt, đập vào mắt là màn giường màu rèm hồng nhạt quen thuộc của phụ nữ.

Anh định chống tay ngồi dậy, nhưng cả cánh tay bỗng mềm nhũn, không có một chút lực đạo nào.

Một lọn tóc dài đen nhánh, mềm mại rủ xuống trước n.g.ự.c.

Chu Dực Chi nhíu c.h.ặ.t mày, định thần nhìn lại.

Cánh tay trắng muốt, nhỏ bé, mười ngón tay thon dài thon thả như b.úp măng.

Anh vội vã đưa tay sờ lên n.g.ự.c mình.

Một mảnh mềm mại, đầy đặn.

Cơn chấn động kinh hoàng ập đến, Chu Dực Chi lập tức lật chăn, nhìn xuống cơ thể.

Cơ bắp cuồn cuộn biến mất.

Giáp chiến màu đen biến mất.

Thay vào đó là một bộ trung y bằng lụa mỏng màu tuyết trắng, thân hình nhỏ nhắn, yếu ớt vô cùng.

Anh bước xuống giường, chân vừa chạm đất đã lảo đảo, suýt nữa ngã quỵ vì cơ thể này quá mức suy nhược.

Chu Dực Chi lao đến bên bàn trang điểm, nhìn vào chiếc gương đồng nhỏ.

Trong gương là khuôn mặt thanh tú, đôi mắt phượng ngập tràn sát khí nhưng lại mang nét đanh đá quen thuộc.

Khương Lục Y.

Anh biến thành Khương Lục Y rồi.

Vị chiến thần đại tướng quân từng vào sinh ra t.ử, đối mặt với vạn quân giặc không đổi sắc, lúc này mặt mày xám ngoét.

Anh hít một hơi thật sâu, định vận nội công để ép bản thân bình tĩnh lại.

Nhưng đan điền trống rỗng, không có một tia nội lực nào, ngược lại l.ồ.ng n.g.ự.c còn nghẹn lại, ho khan vài tiếng yếu ớt.

Sự bất lực và nhục nhã chưa từng có tràn ngập tâm trí Chu Dực Chi.

Anh tức đến mức tầm mắt tối sầm lại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, suýt chút nữa ngất lịm đi thêm một lần nữa vì không chịu nổi cú sốc này.

Không được.

Phải tìm nàng ta.

Phải tìm lại cơ thể của mình.

Nửa canh giờ sau, tại mật thất phía sau thư phòng vương phủ.

Khương Lục Y trong thân xác Tĩnh Vương ngồi chễm chệ trên ghế chủ vị, hai chân gác lên bàn, tay nhón hạt dẻ ăn một cách vô cùng thô lỗ.

Cánh cửa mật thất khẽ mở, Chu Dực Chi trong thân xác Vương phi bước vào, tà váy đỏ quét đất, khuôn mặt lạnh lùng như tiền.

Cảnh tượng hai cơ thể đối lập hoàn toàn với tính cách thường ngày tạo nên một bầu không khí vô cùng tréo ngoe.

Chu Dực Chi vừa nhìn thấy bộ dạng của chính mình đang ngồi gác chân, ăn uống bừa bãi thì gân xanh trên trán giật liên hồi.

Anh đóng mạnh cửa lại, nghiến răng nghiến lợi, cố hạ thấp giọng nói trầm ấm thường ngày nay đã biến thành giọng nữ thanh mảnh:

“Khương Lục Y! Nàng nhìn lại cái dáng vẻ của nàng xem! Có chịu đứng đắn lại không?”

Khương Lục Y thấy anh vào, không những không sợ mà còn nhìn anh từ trên xuống dưới, cười hì hì:

“Chao ôi, Vương phi vạn an. Ai biểu muội nhìn xem, cơ thể của ta lọt vào tay ngươi trông cũng ra dáng khuê các đấy chứ. Có điều cái mặt lạnh như tiền kia nhìn mất lộc quá.”

“Nàng còn cười được?”

Chu Dực Chi tiến lên, đập mạnh tay xuống bàn, nhưng lực đạo yếu ớt của nữ nhân chỉ phát ra tiếng “bạch” nhẹ hẫng.

“Chúng ta tại sao lại biến thành thế này? Nàng đã giở trò quỷ gì dưới hồ nước?”

Khương Lục Y hạ chân xuống, chống cằm nhìn anh, đôi mắt phượng lúc này nằm trên gương mặt nam nhân trông càng thêm sắc bén, đong đưa.

“Chu Dực Chi, ngươi bớt ngậm m.á.u phun người đi. Người đẩy ta xuống hồ là ngươi, người lao xuống vớt ả trà xanh cũng là ngươi.”

“Ta còn chưa bắt ngươi đền mạng vì tội mưu sát chính thất, ngươi lại dám mò sang đây hỏi tội ta?”

“Ta giở trò quỷ? Ta có bản lĩnh đổi hồn đổi xác thì ta đã đổi mẹ nó với Hoàng thượng để lên làm vua rồi, thèm làm cái chức Vương gia suốt ngày bị trà xanh dắt mũi như ngươi chắc?”

Chu Dực Chi nghẹn họng trước chiếc mỏ hỗn không kiêng nể ai của nàng.

Dù ở trong thân xác nào, khả năng c.h.ử.i người không lặp chữ của Khương Lục Y vẫn vẹn nguyên như cũ.

Anh hít một hơi thật sâu, ép bản thân lý trí lại:

“Hôm qua sau khi ngã xuống hồ, trời bỗng nổi giông, có một luồng nước xoáy kỳ dị kéo cả hai chúng ta xuống đáy.”

“Đúng vậy.” Khương Lục Y gật đầu, tay vẫn nhón hạt dẻ. “Sau đó tỉnh dậy thì thành ra thế này.”

“Có cách nào đổi lại không?” Chu Dực Chi nhìn chằm chằm vào cơ thể của chính mình, ánh mắt đầy nôn nóng. “Nàng có biết đạo sĩ hay cao nhân nào có thể giải trừ thứ tà thuật này không?”

Khương Lục Y nhún vai, thản nhiên đáp:

“Không biết. Khương gia ta đời đời làm tướng, chỉ biết cầm đao g.i.ế.c giặc chứ không biết trừ tà bắt ma. Ngươi có giỏi thì tự đi mà tìm.”

Chu Dực Chi siết c.h.ặ.t nắm tay, đi tới đi lui trong mật thất, tà váy đỏ bay phấp phới theo từng bước chân đầy tức giận của anh.

Nội tâm anh tràn ngập sự bất an và hoảng loạn.

Binh quyền trong tay, việc quân cơ thượng triều, nếu để người ngoài phát hiện ra Tĩnh Vương gia đã biến thành một nữ nhân, vương phủ này sẽ đại họa lâm đầu, triều đình sẽ dậy sóng.

Trái ngược với sự lo âu của Chu Dực Chi, Khương Lục Y lại đang vô cùng tận hưởng tình thế này.

Nàng nhìn nam nhân trước mặt đang mặc váy của mình, trong lòng âm thầm tính toán.

Làm Vương phi thì phải nhìn sắc mặt kẻ khác, bị cắt xén than sưởi, bị trà xanh ly gián.

Còn làm Vương gia?

Cả vương phủ này ai dám ho he một tiếng? Lời nói ra chính là thánh chỉ, binh quyền trong tay, muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền.

Ngu sao mà đổi lại sớm!

Nàng muốn dùng cái thân xác này để quậy cho cái vương phủ rách này một trận ra trò, vả rách mặt ả Cố Giai Ninh kia mới thôi.

Chu Dực Chi dừng bước, nhìn chằm chằm vào nụ cười tủm tỉm đầy gian tà trên gương mặt của chính mình, trong lòng dâng lên một điềm báo chẳng lành.

Anh lạnh giọng cảnh cáo:

“Khương Lục Y, bản vương cảnh cáo nàng, trước khi tìm được cách đổi lại, nàng không được dùng thân xác của ta để làm bậy.”

“Đặc biệt là việc quân cơ ở quân doanh và triều chính, nàng tốt nhất nên giả bệnh ở trong phủ cho ta.”

Khương Lục Y đứng bật dậy, chiều cao của Chu Dực Chi giúp nàng hoàn toàn áp đảo anh về mặt hình thể.

Nàng tiến lại gần, cúi đầu nhìn thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn của chính mình, nở một nụ cười ngạo nghễ, giọng nói trầm thấp vang lên đầy uy quyền:

“Chu Dực Chi, ngươi lầm rồi. Bây giờ ta mới là Tĩnh Vương gia, còn ngươi chỉ là một Vương phi thất sủng mà thôi.”

Nàng ghé sát tai anh, thì thầm bằng giọng điệu trêu ngươi:

“Từ nay về sau, binh quyền của vương phủ này là của ta, tiền bạc là của ta, toàn bộ giang sơn vương phủ này đều do Khương Lục Y ta làm chủ.”

“Ngươi ấy à, ngoan ngoãn về viện mà học cách thêu thùa may vá, đau bụng kinh thì tự chịu đi nhé.”

Chu Dực Chi tức đến mức mặt mũi tái mét, bờ vai nhỏ nhắn của thân xác Vương phi run lên bần bật vì phẫn nộ.

Anh trừng mắt nhìn nàng, nhưng lực bất tòng tâm, chỉ có thể đứng trơ mắt nhìn chính cơ thể của mình đang nghênh ngang bước ra khỏi mật thất, để lại một tràng cười ngạo mạn chấn động cả hành lang.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 4: Chương 3 | MonkeyD