Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 4

Cập nhật lúc: 21/06/2026 10:04

CHƯƠNG 4: BỚT DIỄN CÁI NÉT ĐÓ LẠI ĐI

Tin tức Tĩnh Vương gia tỉnh lại sau t.a.i n.ạ.n ngã hồ truyền đi khắp các viện lạc với tốc độ ch.óng mặt.

Tại Tây sương phòng, Cố Giai Ninh vừa nghe thấy lời bẩm báo của nha hoàn nhị đẳng liền run lên một cái, chiếc thìa bạc trong tay rơi cạch vào bát cháo tổ yến.

“Ngươi nói thật chứ? Biểu ca đã tỉnh? Huynh ấy đang ở thư phòng?”

Nha hoàn Hồng nhi gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy hớt hải:

“Dạ thật, nô tỳ vừa thấy thái y bước ra, sắc mặt Vương gia tuy còn hơi tái nhưng đã có thể ngồi dậy phê duyệt vài phong công văn rồi ạ.”

Ánh mắt Cố Giai Ninh lóe lên một tia tính toán dồn dập.

Ả lập tức đứng dậy, đi thẳng tới trước gương trang điểm, nhìn ngắm dung nhan của mình.

“Hồng nhi, mau lấy cho ta bộ y phục cũ màu xanh nhạt kia ra đây, bộ nào trông giặt nhiều lần, hơi sờn một chút ấy.”

Ả vừa nói vừa ra lệnh cho nha hoàn mở tủ gỗ.

“Ti tiểu thư, người không mặc bộ gấm lụa mới được ban sao?” Hồng nhi ngơ ngác hỏi.

Cố Giai Ninh trừng mắt nhìn nha hoàn một cái, hừ lạnh:

“Ngươi thì biết cái gì? Đi gặp người bệnh mà ăn mặc lộng lẫy, chẳng phải là tự chuốc lấy sự chán ghét sao? Ta phải trông thật t.h.ả.m hại, thật yếu ớt thì biểu ca mới nhớ đến việc ta vừa phải chịu tủi nhục thế nào dưới hồ nước.”

Nói xong, ả tự tay cầm lấy một dải băng gạc trắng tinh, bắt đầu quấn vài vòng quanh cổ tay và một bên trán của mình.

Động tác của ả vô cùng thuần thục, quấn không quá c.h.ặ.t nhưng đủ để lộ ra ngoài lớp y phục.

Ả lại cầm một chiếc cọ phấn, phủ một lớp bột ngọc trai màu trắng bợt lên môi và lưỡng quyền, lau sạch đi chút son hồng còn sót lại.

Nhìn vào gương, trong gương lúc này là một nữ t.ử sắc mặt nhợt nhạt, đầu quấn băng trắng, đôi mắt thâm quầng vì “thức trắng đêm lo lắng”, cơ thể mỏng manh như một nhành liễu sắp gãy trước gió.

Ả mỉm cười đầy đắc ý, nhưng ngay lập tức thu lại nụ cười, thay bằng một bộ mặt u sầu, nhẹ nhàng bước ra ngoài.

“Đi, đến thư phòng của Vương gia.”

Cố Giai Ninh bước chân tập tễnh, đi qua dãy hành lang dài dẫn đến tiền viện.

Vừa tới cửa thư phòng, ả đã thấy hai hộ vệ cao lớn đứng gác, không khí nghiêm trang tĩnh mịch.

Ả không đợi người thông báo, lập tức lấy khăn tay chấm vào khóe mắt, đẩy cửa bước vào, tiếng khóc thút thít, nghẹn ngào đã vang lên trước cả khi người bước qua ngõ cửa.

“Biểu ca... Huynh rốt cuộc cũng tỉnh rồi... Thần thiếp đáng c.h.ế.t, thần thiếp lo cho huynh đến mức lục phủ ngũ tạng như thiêu như đốt...”

Ả vừa khóc vừa lê bước vào trong, tà váy sờn cũ quét trên nền đất.

Ngước mắt lên, ả thấy “Chu Dực Chi” đang ngồi sau bàn thư án lớn, tay cầm một cuốn tấu chương, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào mình.

Cố Giai Ninh không chút do dự, quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy đầu gối, nước mắt tuôn rơi rào rào.

“Biểu ca, đều là lỗi của Giai Ninh. Nếu hôm qua Giai Ninh không đến xin lỗi Vương phi tỷ tỷ, tỷ ấy đã không nổi giận đến thế.”

“Tỷ tỷ mắng Giai Ninh thế nào cũng được, nhưng tỷ ấy lại nói... nói Giai Ninh dùng bùa chú quyến rũ huynh, còn ra tay đẩy Giai Ninh xuống hồ.”

“Huynh vì cứu Giai Ninh mới bị liên lụy ngã xuống theo, nếu huynh có mệnh hệ gì, Giai Ninh thà đập đầu c.h.ế.t tại bờ hồ để tạ tội với tổ tông Chu gia!”

Ả khóc lóc t.h.ả.m thiết, lời lẽ vừa đẩy hết trách nhiệm vụ hồ nước sang cho Vương phi, vừa ngầm tâng bốc bản thân là kẻ si tình, biết điều.

Trong khi đó, Khương Lục Y dưới thân xác của Chu Dực Chi đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế vương tọa.

Nàng nhìn ả biểu muội đang quỳ dưới đất diễn trò, khóe môi khẽ giật giật, trong lòng dâng lên một sự kinh tởm tột độ.

Lúc trước khi còn ở thân xác nữ nhân, nàng đã ghét cái nét diễn sượng trân này của ả.

Bây giờ đổi sang góc nhìn của một nam nhân, nhìn thấy một con người quấn băng trắng toát, mặt bôi phấn như cương thi, đứng trước mặt khóc lóc om sòm, nàng chỉ cảm thấy đau b.úa cả đầu.

Khương Lục Y ném mạnh cuốn tấu chương xuống bàn, phát ra một tiếng “bạch” vang dội.

Nàng đập bàn đứng dậy, chống hai tay lên bàn án, từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt phượng đầy sát khí găm thẳng vào đỉnh đầu Cố Giai Ninh.

Màn đấu khẩu chính thức bắt đầu, và chiếc mỏ hỗn thương hiệu của Khương Lục Y lần này kết hợp với giọng nói trầm hùng của Tĩnh Vương, sức công phá tăng lên gấp bội.

“Bớt diễn cái nét đó lại đi, nhìn cái mặt sưng vù, bôi phấn bợt bạt của ngươi khóc trông gớm c.h.ế.t đi được!”

Giọng nói lạnh lùng, oai nghiêm của Tĩnh Vương vang lên, cắt ngang tiếng khóc của Cố Giai Ninh như một nhát d.a.o.

Cố Giai Ninh sững sờ, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng, ả ngơ ngác ngẩng đầu lên, nước mắt còn đọng trên mi:

“Biểu ca... Huynh... huynh nói cái gì cơ?”

“Ta nói ngươi điếc à? Hay tai ngươi cũng bị ngấm nước hồ đến thối rữa rồi?”

Khương Lục Y bước ra khỏi bàn thư án, bước chân mạnh mẽ tiến đến trước mặt ả, khoanh tay cười khẩy.

“Ngươi quấn cái đống băng gạc này lên đầu làm cái quái gì? Hôm qua ngươi nhảy xuống hồ nước chứ có phải lao đầu vào bãi đá đâu mà bày đặt chấn thương?”

“Ngươi bôi cái lớp phấn trắng bợt này lên môi để dọa ma bổn vương đấy à? Nhìn ngươi bây giờ không khác gì một con quỷ đói hiện hình giữa thanh thiên bạch nhật!”

Cố Giai Ninh mặt mũi thoạt xanh thoạt trắng, cơ thể run lên bần bật, hoàn toàn không tin nổi những lời này lại phát ra từ miệng vị biểu ca vốn luôn lạnh lùng, ít nói của mình.

Ả vội vàng dập đầu, giọng nói run rẩy:

“Biểu ca, huynh hiểu lầm Giai Ninh rồi... Giai Ninh thật sự bị thương... Vương phi tỷ tỷ hôm qua cậy thế đè người...”

“Cậy thế đè người?”

Khương Lục Y ngắt lời, tiếng cười khinh bỉ vang dội cả thư phòng.

“Vương phi nhà ta gia thế hiển hách, phụ thân là đại tướng quân trấn quốc, ba ca ca nắm giữ binh quyền phương Bắc. Nàng ấy muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền, thèm ghen tị với loại không nơi nương tựa, ăn nhờ ở đậu như ngươi chắc?”

“Ngươi ăn cơm của Tĩnh Vương phủ, mặc lụa là gấm vóc của Tĩnh Vương phủ, nhưng mỗi ngày lại cứ thích vác cái bản mặt rảnh rỗi đi phá hoại gia đình người khác.”

“Ngươi mở mồm ra là vì vương phủ, ngậm mồm vào là vì biểu ca. Ngươi là cái thá gì mà đòi quản chuyện của bổn vương và Vương phi?”

“Biểu ca... Giai Ninh không có... Giai Ninh là vì yêu huynh...” Cố Giai Ninh khóc nức nở, cố gắng chen vào một câu giải thích.

“Yêu cái con khỉ mốc nhà ngươi ấy!”

Khương Lục Y mắng thẳng mặt, không cho ả một chút cơ hội nào để thở.

“Ngươi yêu ta hay ngươi yêu cái vị trí Tĩnh Vương phi? Ngươi yêu cái vinh hoa phú quý của vương phủ này?”

“Ngươi tưởng ta không biết trò mèo của ngươi chắc? Hôm qua ngươi cố tình hẹn Vương phi ra bờ hồ, tự mình nhảy xuống diễn trò nhảy hồ tự t.ử để tranh sủng, ngươi tưởng ta mù à?”

“Loại nữ nhân tâm cơ độc ác như ngươi, ngoài việc khóc lóc và giả đáng thương ra thì còn biết làm cái gì nữa không? Nước mắt của ngươi là nước giếng khơi à mà cứ động một chút là tuôn ra rào rào để thao túng người khác?”

Cố Giai Ninh há hốc mồm, đứng hình toàn tập.

Ả quỳ dưới đất, hai tay ôm lấy n.g.ự.c, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội vì uất ức và bàng hoàng.

Huynh ấy biết hết rồi sao?

Tại sao một vị biểu ca ngày thường luôn tin tưởng, che chở cho ả, nay tỉnh lại lại trở nên độc mồm độc miệng, đanh đá c.h.ử.i người không lặp chữ như thế này?

Từng câu từng chữ của “Chu Dực Chi” như những cái vả bạt mạng vào mặt Cố Giai Ninh, khiến ả nhục nhã đến mức hận không thể có cái lỗ nào dưới đất để chui xuống.

Ả muốn khóc to hơn để làm dịu tình hình, nhưng Khương Lục Y hoàn toàn không cho ả diễn tiếp.

Nàng phất mạnh tay áo, giọng nói đột ngột trở nên lạnh thấu xương, mang theo uy quyền tuyệt đối của chủ nhân vương phủ:

“Từ ngày hôm nay, tước bỏ toàn bộ bổng lộc tháng của Tây sương phòng.”

“Cấm túc Cố Giai Ninh ba tháng trong viện, không có lệnh của bổn vương, tuyệt đối không được bước ra ngoài một bước!”

“Thu hồi toàn bộ quyền tự do đi lại của ngươi trong phủ. Nếu để ta thấy ngươi vác cái bản mặt trà xanh này đi lang thang lảng vảng trước viện của Vương phi một lần nữa, bổn vương lập tức sai người ném ngươi ra khỏi vương phủ, tự sinh tự diệt!”

Cố Giai Ninh nghe xong bản án cấm túc, hai mắt trợn ngược, suýt chút nữa ngất xỉu thật sự.

Ả khóc thét lên một tiếng đầy tuyệt vọng, không màng đến hình tượng nữa, ôm mặt đứng dậy, quay đầu chạy trối c.h.ế.t ra khỏi thư phòng, tà váy sờn cũ bay phấp phới trong gió như một trò hề.

Cùng lúc đó, ở góc khuất ngay sau bức bình phong gỗ chạm khắc hoa hồng ngoài hành lang thư phòng.

Chu Dực Chi trong thân xác Vương phi Khương Lục Y đang đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.

Anh vừa mới từ Thính Vũ viện lén lút mò sang đây, định tìm Khương Lục Y để bàn bạc tiếp về chuyện hoán đổi thân xác, không ngờ lại chứng kiến toàn bộ màn đấu khẩu kinh điển vừa rồi.

Nghe thấy tiếng c.h.ử.i mắng vang dội của “chính mình” bên trong, Chu Dực Chi ban đầu thì nhíu mày khó chịu vì Khương Lục Y đã làm nát hình tượng lạnh lùng của anh.

Nhưng càng nghe về sau, sắc mặt anh càng trở nên phức tạp.

Từng câu c.h.ử.i của Khương Lục Y tuy đanh đá, độc địa, nhưng lại vạch trần sạch sành sanh những điểm vô lý mà bấy lâu nay anh vô tình bỏ qua.

Đúng vậy.

Giai Ninh quấn băng gạc làm gì khi ngã xuống nước?

Tại sao lần nào gặp Khương Lục Y, cô ta cũng đều khóc lóc tự nhận lỗi một cách vô cùng trùng hợp trước mặt anh?

Tại sao cô ta luôn mặc đồ trắng như chịu tang đi lại trong vương phủ đang êm ấm?

Nội tâm Chu Dực Chi chấn động dữ dội.

Một hạt giống hoài nghi đã được gieo xuống, lần đầu tiên trong đời, vị chiến thần đa nghi này cảm thấy cô biểu muội yếu đuối, đáng thương bấy lâu nay của mình... dường như thực sự có gì đó không đúng.

Anh nhìn bóng dáng Cố Giai Ninh khóc lóc chạy ngang qua, rồi quay lại nhìn cánh cửa thư phòng đóng c.h.ặ.t, đôi mắt đen sâu thẳm khẽ híp lại, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả.

Chu Dực Chi hít một hơi thật sâu, tà váy đỏ khẽ đung đưa, anh bước ra khỏi góc khuất, tiến thẳng về phía cửa thư phòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 5: Chương 4 | MonkeyD