Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 5
Cập nhật lúc: 21/06/2026 10:04
CHƯƠNG 5: HIỆP ƯỚC HÒA BÌNH CỦA HAI KẺ OAN GIA
Cánh cửa thư phòng khép lại, cắt đứt hoàn toàn những tiếng khóc thút thít của Cố Giai Ninh ở phía xa.
Chu Dực Chi trong thân xác Khương Lục Y bước vào, sắc mặt lạnh lùng, tà váy đỏ quẹt mạnh trên nền đất đầy giận dữ. Anh chủ động khóa c.h.ặ.t chốt cửa, quay đầu nhìn thẳng vào chính cơ thể mình đang ngồi rung đùi trên ghế.
“Nàng c.h.ử.i đủ chưa?” Giọng nữ thanh mảnh cố hạ xuống tông trầm bực dọc.
Khương Lục Y nhướng mày, đặt chén trà xuống, cười hì hì: “Chưa. Nhưng nhìn bản mặt trà xanh kia biến sắc, ta thấy thông kinh mạch hẳn ra. Vương gia cất công mò sang đây, chẳng lẽ là để đòi lại công đạo cho bảo vật biểu muội?”
“Ta không rảnh rỗi như vậy.” Chu Dực Chi tiến lên một bước, đập mạnh tay xuống bàn án. “Bản vương đến để tính sổ vụ hoán đổi này. Nếu hôm qua nàng không đanh đá quá mức, ép Giai Ninh vào đường cùng, muội ấy đã không nhảy hồ, ta cũng không đẩy nàng. Mọi chuyện hôm nay đều do chiếc mỏ hỗn của nàng mà ra!”
Khương Lục Y nghe vậy liền bật cười khúc khích, nhưng ánh mắt lại sắc lẻm: “À, hóa ra chiến thần đại tướng quân chỉ có bản lĩnh đổ lỗi cho nữ nhân thôi sao? Ngươi mở to mắt ra mà xem, người lỡ tay đẩy ta là ai? Người lao xuống tạo ra cái luồng nước quỷ dị đó là ai? Là ngươi! Chính cái sự ngu xuẩn và mù quáng của ngươi đã kéo linh hồn ta vào cái thân xác đầy mùi mồ hôi binh lính này, ngươi còn dám mở mồm trách ta?”
“Nàng nói cái gì?” Chu Dực Chi tức đến nghẹn họng, quên mất bản thân đang ở trong thân xác yếu ớt của thê t.ử, liền giơ tay định túm lấy cổ áo đối phương theo bản năng quân ngũ.
Khương Lục Y nhanh hơn, dùng ngay sức mạnh cơ bắp vốn có của Chu Dực Chi để giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay anh, lật ngược ra sau. Hai người lập tức lao vào giằng co, xoay vần giữa phòng sách. Chu Dực Chi tuy có võ công thượng thừa nhưng cơ thể hiện tại không một tia nội lực, chỉ vài chiêu đã bị Khương Lục Y dùng chính thân hình cao lớn của anh đè c.h.ặ.t vào tường hoa.
Tiếng đổ vỡ của chiếc lọ hoa ngọc bích vang lên “xoảng” một tiếng lớn.
Bên ngoài cửa, đám thị vệ và nha hoàn Bích Đào, Hồng nhi nghe tiếng động liền nhìn nhau run rẩy. Bích Đào vội vàng xua tay, ra lệnh cho tất cả đứng dạt ra xa: “Vương gia và Vương phi đang luận bàn việc nhà, ai dám nhìn trộm hay bước vào nửa bước, cẩn thận cái đầu!”
Trong mật thất lúc này, hai kẻ oan gia đang thở dốc nhìn nhau. Chu Dực Chi bị ép sát vào tường, tà váy đỏ nhăn nhúm, uất ức đến đỏ cả vành mắt. Khương Lục Y nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của chính mình đang tức giận, bỗng thấy có chút buồn cười, liền chủ động buông tay ra.
“Được rồi, động thủ cái gì?” Nàng phủi phủi tay áo. “Đánh nhau nữa thì cái vương phủ này ngày mai sẽ đồn ầm lên là Tĩnh Vương gia có sở thích ngược đãi thê t.ử, hoặc Vương phi Khương Lục Y có bản lĩnh đ.á.n.h ngang ngửa chiến thần.”
Chu Dực Chi sửa lại vạt áo, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Anh nhận ra nếu cứ tiếp tục giằng co thế này, triều đình và vương phủ sẽ loạn cào cào trước khi họ tìm được cách hoán đổi trở lại.
“Không thể tiếp tục thế này nữa.” Chu Dực Chi lạnh giọng. “Ngày mai là kỳ đại triều, Hoàng thượng chắc chắn sẽ triệu kiến ta bàn việc quân cơ phương Bắc. Với cái đầu chỉ biết c.h.ử.i người của nàng, lên đó chỉ có nước bêu đầu cả dòng họ.”
“Ngươi khinh ai đấy?” Khương Lục Y hứ một tiếng, nhưng cũng biết anh nói đúng. “Thế ngươi tính sao? Ngươi trong xác ta cũng đâu thể ngồi không ăn bám.”
“Hợp tác đi.” Chu Dực Chi mím môi. “Chúng ta phải soạn một hiệp ước, quy định rõ quyền hạn và nghĩa vụ của đôi bên trong thời gian này.”
Khương Lục Y nhướng mày: “Được thôi, viết thì viết.”
Nàng trải một tờ giấy tuyên thành lên bàn, tự tay mài mực, tư thế vô cùng nghênh ngang. Chu Dực Chi đứng bên cạnh, vừa đọc vừa bắt nàng hạ b.út viết xuống từng điều khoản.
“Điều thứ nhất: Khương Lục Y trong thân xác Tĩnh Vương không được tùy tiện c.h.ử.i bới bá quan trên triều, không được tự ý điều động binh mã khi chưa có sự đồng ý của Chu Dực Chi.”
“Điều thứ hai:” Khương Lục Y vừa viết vừa bổ sung. “Chu Dực Chi trong thân xác Vương phi không được phép nhẫn nhịn đám người ở hậu viện, bổng lộc của Thính Vũ viện phải tăng gấp đôi, than sưởi mùa đông phải là loại tốt nhất. Và tuyệt đối không được cho ả trà xanh Cố Giai Ninh bước vào viện nửa bước.”
“Được.” Chu Dực Chi dứt khoát đồng ý.
Sau khi hiệp ước hoàn thành với đầy đủ chữ ký của hai người, giai đoạn huấn luyện khốc liệt bắt đầu.
Khương Lục Y ngồi khoanh chân trên ghế, lật xem bản đồ quân sự phương Bắc. Chu Dực Chi đứng bên cạnh, dùng giọng nữ thanh cao nhưng nghiêm túc để giảng giải: “Đây là sơ đồ bố phòng của bộ tộc Đột Quyết. Trên triều nếu Hoàng thượng hỏi đến, nàng chỉ cần nói bốn chữ: 'Tĩnh观kỳ biến' (lặng im quan sát thay đổi), sau đó đứng thẳng, mặt lạnh như tiền cho ta. Tuyệt đối không được mở mồm ra c.h.ử.i các đại thần là lũ ăn hại.”
“Biết rồi, biết rồi, lỗ tai ta sắp đóng váng rồi đây này.” Khương Lục Y phất tay, bộ dạng vô cùng thiếu kiên nhẫn. “Đến lượt ngươi rồi đấy.”
Nàng đứng dậy, khoanh tay trước n.g.ự.c, nhìn Chu Dực Chi đang mặc bộ váy lụa đỏ rực.
“Nào, Vương phi thiên kim khuê các, đi thử vài bước ta xem xem nào. Nhớ kỹ, lưng phải thẳng, bước đi phải uyển chuyển, tà váy không được nhấc quá cao, tay phải đặt hờ trên khăn lụa.”
Chu Dực Chi mím môi, hít một hơi thật sâu, bắt đầu nhấc chân bước đi.
Thế nhưng, thói quen đi đứng hùng dũng của một vị tướng quân quanh năm trên lưng ngựa không thể xóa bỏ trong một sớm một chiều. Anh vừa bước được hai bước, tà váy đỏ dài đã quấn c.h.ặ.t vào cổ chân.
“Rầm!”
Chu Dực Chi mất thăng bằng, cả người lao về phía trước, ngã nhào lên chiếc đệm gấm một cách vô cùng t.h.ả.m hại, đầu tóc bù xù, dải lụa trên tóc tuột ra, rơi xuống sàn.
Khương Lục Y chứng kiến cảnh tượng vị chiến thần oai phong lẫm liệt thường ngày nay lại bị một dải váy lụa làm cho ngã sấp mặt, liền không thể nhịn nổi nữa. Nàng ôm bụng, dựa vào bàn thư án mà cười ngặt nghẽo, tiếng cười trầm hùng vang dội khắp mật thất.
“Ha ha ha ha! Chu Dực Chi ơi là Chu Dực Chi! Ngươi đi đ.á.n.h trận thì giỏi, sao đi đứng lại như một con vịt què thế này? Ha ha ha, nhìn cái bộ dạng này của ngươi, ai bảo là Tĩnh Vương chiến thần cơ chứ?”
Chu Dực Chi ngồi trên đệm gấm, mặt mũi đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận. Anh trừng mắt nhìn chính khuôn mặt của mình đang cười đến mức chảy cả nước mắt kia.
Nhìn nụ cười rạng rỡ, không chút phòng bị của Khương Lục Y trên gương mặt của mình, Chu Dực Chi bỗng nhiên sững lại. Hai năm qua, anh chưa từng thấy nàng cười một cách thoải mái như vậy trước mặt anh, lần nào gặp nhau cũng là những trận cãi vã nảy lửa và ánh mắt tràn ngập sự đề phòng.
Nghĩ đến đây, sự tức giận của Chu Dực Chi bỗng tan biến, thay vào đó là một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Anh khẽ hừ một tiếng, khóe môi ẩn dưới thân xác nữ nhân cũng không tự chủ được mà khẽ cong lên.
Anh đứng dậy, vừa phủi bụi trên váy vừa lẩm bẩm: “Cười cái gì? Thân xác này của nàng quá yếu, chân lại ngắn, đi đứng thật khó khăn.”
“Ngươi còn dám chê chân ta ngắn?” Khương Lục Y lau nước mắt ở khóe mắt, bước tới, chìa bàn tay to lớn của Tĩnh Vương ra trước mặt anh. “Được rồi, đứng lên đi, để ta dắt ngươi tập đi lại từ đầu. Từ nay về sau, hai kẻ oan gia chúng ta phải cùng hội cùng thuyền rồi.”
Chu Dực Chi nhìn bàn tay to lớn, đầy vết chai sần của chính mình đang chìa ra trước mặt, do dự một chút, rồi cuối cùng cũng đưa bàn tay nhỏ nhắn của Khương Lục Y ra, đặt vào lòng bàn tay nàng.
Hai bàn tay siết c.h.ặ.t, một lớn một nhỏ, một cương một nhu, tạo nên một cái bắt tay vô cùng miễn cưỡng nhưng lại là sự khởi đầu cho một liên minh không tưởng của Tĩnh Vương phủ.
