Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 7

Cập nhật lúc: 21/06/2026 10:04

CHƯƠNG 7: CUỐN SỔ TAY "CHỜ ĐI ĐẤU KHẨU" VÀ SỰ THẬT PHƠI BÀY

Đêm đã về khuya.

Kinh thành chìm vào sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa, mang theo cái lạnh thấu xương.

Sau màn đại náo đại điện buổi sáng, Tĩnh Vương phủ dường như trở thành tâm điểm của mọi lời bàn tán.

Chu Dực Chi ngồi trong Thính Vũ viện, nhìn ngọn nến lay lắt trước gió, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng không yên.

Sự thể hiện của Khương Lục Y trên triều ngày hôm nay nằm ngoài dự liệu của anh.

Nàng bảo vệ Khương gia, điều đó dễ hiểu.

Nhưng cách nàng c.h.ử.i thẳng mặt tên quan viên kia, bới móc từng vết nhơ của hắn, lại khiến Chu Dực Chi lạnh gáy.

Một nữ t.ử khuê các, làm sao có thể nắm giữ nhiều bí mật của triều thần đến vậy?

Nghi ngờ trong lòng anh không những không giảm bớt mà ngày càng bùng lên dữ dội.

Anh nhớ lại những lời đồn đại năm xưa trước khi thành thân.

Người ta nói Khương gia dâng đích nữ làm Vương phi là để cắm một cái gai vào vương phủ.

Họ nói nàng gả cho anh để làm tai mắt, để giám sát từng động thái của Tĩnh Vương quân.

Hai năm qua, sự ngang tàng, đanh đá của nàng giống như một bức màn che mắt, khiến anh luôn mặc định nàng là một mật thám cấp cao.

“Nàng rốt cuộc là loại người nào?”

Chu Dực Chi trầm giọng lẩm bẩm, giọng nữ thanh mảnh vang lên giữa căn phòng trống trải.

Anh không thể ngồi chờ c.h.ế.t.

Hiện tại anh đang ở trong thân xác của Khương Lục Y, đây chẳng phải là cơ hội tốt nhất để tự mình lục soát bằng chứng sao?

Nếu nàng thật sự cấu kết với Khương gia hãm hại anh, mật thư chắc chắn phải giấu ở Thính Vũ viện này.

Nghĩ là làm, Chu Dực Chi dứt khoát đứng dậy.

Anh khẽ đẩy cửa phòng, liếc mắt nhìn ra ngoài sân.

Bên ngoài, đám nha hoàn thân cận của Vương phi, bao gồm cả Bích Đào, đều đã bị anh lấy lý do “thân thể bất an” để đuổi đi nghỉ ngơi từ sớm.

Sân viện vắng lặng, chỉ có ánh trăng bàng bạc rọi xuống những phiến đá lạnh.

Chu Dực Chi quay trở vào phòng, hít một hơi thật sâu, bắt đầu cuộc lục soát bí mật.

Anh đi đến bên tủ sách lớn bằng gỗ sưa chạm khắc tinh xảo.

Thân xác yếu ớt của Khương Lục Y khiến anh làm việc gì cũng phải nhẹ nhàng, chậm rãi để không gây ra tiếng động lớn.

Anh lật từng cuốn sách, từ thơ ca khuê các đến những cuốn kinh phật kinh điển.

Không có mật mã, không có bản đồ, cũng không có bất kỳ ký hiệu quân sự nào.

Chu Dực Chi nhíu mày, chuyển sang kiểm tra các ngăn kéo ở bàn trang điểm.

Anh kéo từng chiếc ngăn nhỏ ra, ngón tay thanh mảnh lần mò qua những chiếc hộp đựng son môi, phấn nụ và trâm cài tóc bằng ngọc bích.

Bên trong chỉ toàn là những thứ trang sức đắt tiền mà Khương gia mang theo làm của hồi môn.

“Giấu kỹ đến vậy sao?”

Chu Dực Chi lẩm bẩm, ánh mắt dời về phía chiếc hòm gấm lớn đặt ở góc phòng.

Anh quỳ xuống nền đất lạnh, tự tay mở nắp hòm, lật tung từng lớp y phục lụa là, gấm vóc rực rỡ.

Hương hoa nhài thoang thoảng từ quần áo xộc vào mũi làm anh có chút thất thần.

Anh lục lọi phía sau bức bình phong, sau đó cúi hẳn người xuống để kiểm tra gầm giường.

Mọi ngóc ngách có thể giấu mật thư của một gián điệp chuyên nghiệp, Chu Dực Chi đều không bỏ sót.

Thế nhưng, thời gian trôi qua, anh càng tìm kiếm thì sự kinh ngạc trong lòng càng lớn.

Không có bất kỳ bức thư mật nào từ Khương gia gửi tới.

Không có chứng cứ cấu kết với triều thần ngoài luồng.

Không có một dấu hiệu nào chứng minh nàng đang phản bội vương phủ.

Thứ duy nhất anh tìm thấy dưới đáy hòm gấm chỉ là một vài cuốn sổ sách chi tiêu nội bộ của viện.

Chu Dực Chi ngồi bệt xuống đất, tay cầm cuốn sổ sách chi tiêu, lật xem vài trang.

Bên trong ghi chép cực kỳ tỉ mỉ, từ tiền mua than sưởi đến danh sách thưởng bạc cho đám hạ nhân nghèo khổ trong phủ vào dịp lễ tết.

Còn có một vài bức thư nhà thông thường do ba vị ca ca của nàng gửi từ biên cương về, lời lẽ thô kệch nhưng tràn ngập sự nhớ nhung, căn dặn em gái nhỏ phải ăn uống đầy đủ, không được để chịu ấm ức.

Bàn tay Chu Dực Chi khẽ run lên, lòng tin kiên định bấy lâu nay bỗng chốc d.a.o động dữ dội.

“Hóa ra... thật sự không có?”

Anh đứng dậy, đi về phía bàn viết, định dọn dẹp lại những thứ vừa xáo trộn.

Đột nhiên, ngón tay anh chạm vào một khoảng trống kỳ lạ ở phía dưới ngăn bàn án.

Có ngăn bí mật!

Chu Dực Chi mắt sáng lên, bản năng cảnh giác lập tức trỗi dậy.

Anh quỳ một gối xuống, lần mò cẩn thận rồi dùng lực ấn mạnh vào một cái lẫy gỗ nhỏ.

“Cạch.”

Một chiếc hộp gỗ nhỏ hẹp bật ra.

Bên trong có đặt một quyển sổ bọc da dê đã hơi sờn góc.

Chu Dực Chi nín thở, trong lòng thầm nghĩ: Cuối cùng cũng tìm thấy danh sách tình báo của nàng rồi.

Anh cẩn thận cầm quyển sổ lên, ngồi xuống ghế, dưới ánh nến lờ mờ, lật mở trang bìa đầu tiên.

Nét chữ hiện ra thanh tú nhưng phi phàm, cứng cáp, mang đậm phong cách của con nhà võ.

Thế nhưng, khi nhìn rõ tiêu đề lớn dòng đầu tiên, đồng t.ử của Chu Dực Chi lập tức co rụt lại, suýt nữa đ.á.n.h rơi quyển sổ.

Dòng chữ viết rất to và rõ ràng:

“GHI CHÉP TRẬN ĐẤU VÕ MỒM VỚI CHU DỰC CHI VÀ LŨ TRÀ XANH.”

Chu Dực Chi ngẩn người, hai mắt chớp chớp liên tục, lật sang trang tiếp theo.

Bên trong hoàn toàn không có một dòng mật mã quân sự nào, mà là một bảng danh sách những câu c.h.ử.i được chuẩn bị sẵn theo từng chủ đề.

Chủ đề một: Khi Chu Dực Chi bênh vực trà xanh.

“Hôm nay tên ch.ó đó nói nhiều quá, hai tai hắn chắc để làm cảnh, đầu óc toàn nước cốt dừa. Lần sau hắn còn dám bảo ta nhường nhịn, ta sẽ mắng hắn đến mức tổ tông tỉnh giấc.”

Chủ đề hai: Những lần cãi nhau và tổng kết thắng thua.

“Ngày mùng mười tháng ba: Đấu khẩu với Chu Dực Chi về việc bổng lộc của Thính Vũ viện bị cắt xén. Kết quả: Ta thắng, hắn tức đến xanh mặt bỏ đi. Ghi chú: Lần sau phải c.h.ử.i nhanh hơn, không cho hắn chen câu nào.”

“Ngày mùng năm tháng tư: Hắn mang Cố Giai Ninh về phủ, bảo ta bao dung. Kết quả: Thua vì hắn dùng quyền Vương gia đè người. Tức c.h.ế.t ta! Hôm đó ta c.h.ử.i chưa đủ hay, lần sau nhất định phải dùng từ độc hơn!”

Chu Dực Chi nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đầy sự phẫn nộ nhưng lại vô cùng tréo ngoe của vợ mình, đầu óc trống rỗng.

Anh lật liên tiếp mười mấy trang, trang nào cũng ghi đầy những câu độc thoại chuẩn bị để cãi nhau với anh mỗi ngày.

Thậm chí nàng còn vẽ cả sơ đồ tính toán để phân tích xem làm thế nào để mắng anh mà không bị trùng chữ.

Chu Dực Chi dở khóc dở cười, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, không biết nên tức giận hay nên bật cười.

Hóa ra, vị Vương phi đanh đá vô lối trong mắt anh, mỗi ngày đóng cửa ở trong phòng không phải là để lập kế hoạch tình báo mưu phản.

Mà là để lén lút học thuộc lòng những câu c.h.ử.i để ngày hôm sau đi đấu võ mồm với anh cho đỡ bị thua thế.

Anh tiếp tục lật về những trang cuối cùng của quyển sổ.

Nét chữ ở phần này có chút vội vã, nội dung chuyển sang một chủ đề hoàn toàn khác:

“Kế hoạch phân chia tài sản sau khi ly hôn.”

Chu Dực Chi nheo mắt nhìn, lẩm bẩm đọc thành tiếng:

“Vàng bạc, lụa là do Khương gia mang tới: Mang về hết, một sợi chỉ cũng không để lại cho Tĩnh Vương phủ.”

“Số ngân lượng Chu Dực Chi từng ban thưởng hai năm qua: Tổng cộng ba ngàn lượng, quy đổi thành vàng trả lại đầy đủ, không thèm chiếm của hắn một đồng, cắt đứt dứt khoát.”

“Hộ vệ Khương gia dắt theo: Rút lui ngay trong đêm.”

Đặc biệt, ở góc dưới cùng, nàng còn viết một dòng chữ nhỏ bộc lộ tâm tư thật sự:

“Tên khốn Chu Dực Chi c.h.ế.t bầm, cậy có chút binh quyền liền coi thường Khương gia, mù quáng bênh vực biểu muội diễn kịch.”

“Ta thèm làm mật thám cho hắn chắc? Ta thèm cái chức Vương phi rách này chắc? Đợi phụ thân về kinh, ta lập tức xin hòa ly, để hai thím cháu nhà bọn họ tự chơi với nhau đến già!”

Chu Dực Chi nhìn chằm chằm vào hai chữ “hòa ly”, bàn tay bỗng nhiên siết c.h.ặ.t, quyển sổ da dê bị anh bóp đến nhăn nhúm.

Không có một dòng nào muốn hãm hại anh.

Không có một kế hoạch nào nhằm vào binh quyền của vương phủ.

Nàng tính toán cực kỳ rõ ràng, phân chia minh bạch, thà mang tiếng đanh đá chứ tuyệt đối không muốn chiếm của anh dù chỉ một cước ngân lượng.

“Xoạch.”

Chu Dực Chi chậm rãi khép quyển sổ tay lại, hơi thở trở nên nặng nề.

Anh ngồi lặng im trên ghế, ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Lục Y, nhưng trong đôi mắt ấy lại là sự phức tạp và u tối của Tĩnh Vương.

Từng ký ức của hai năm qua bỗng nhiên ùa về trong tâm trí anh như một thước phim quay chậm.

Mỗi lần vương phủ xảy ra chuyện, mỗi lần Cố Giai Ninh khóc lóc chạy đến mách tội, anh đều mặc định người sai là Khương Lục Y.

Anh nhớ lại những lần nàng đứng giữa sân viện, mặt mày đỏ bừng, lớn tiếng giải thích nhưng giọng nói lại nghẹn ngào vì uất ức.

Anh nhớ lại ánh mắt đầy sự kiêu ngạo nhưng cũng đầy sự thất vọng của nàng khi anh phất tay áo bỏ đi, bỏ mặc nàng để dắt Cố Giai Ninh về viện tĩnh dưỡng.

“Chu Dực Chi, ngươi là đồ mù!”

Lời mắng c.h.ử.i của nàng lúc ban sáng bỗng nhiên vang vọng bên tai anh, rõ ràng và đau đớn như một cái tát thẳng vào mặt.

Lần đầu tiên trong đời, vị chiến thần cao cao tại thượng, đa nghi và kiêu ngạo của Tĩnh Vương phủ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, biến thành sự áy náy và tự trách tột cùng.

Hóa ra anh đã sai.

Anh đã dùng sự định kiến và nghi kỵ của chính mình để bóp nghẹt một nữ t.ử thẳng thắn, đem sự chân thành của nàng coi thành tâm cơ bẩn thỉu.

Nàng không thèm hại anh, nàng chỉ đơn giản là ghét anh vì anh quá mù quáng mà thôi.

Chu Dực Chi đặt cuốn sổ tay trở lại ngăn bí mật, khóa c.h.ặ.t lẫy gỗ, rồi ngửa đầu dựa vào thành ghế, hai mắt nhắm nghiền.

Không gian im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập hỗn loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c nữ nhân.

Suy nghĩ cuối cùng hiện lên trong tâm trí anh, chua chát và đầy cay đắng:

“Khương Lục Y... có lẽ, hai năm qua, ta chưa từng thực sự hiểu nàng.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 8: Chương 7 | MonkeyD