Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 8

Cập nhật lúc: 21/06/2026 10:04

CHƯƠNG 8: KHI CHIẾN THẦN PHẢI NẾM MÙI "KHẨU NGHIỆP"

Ánh nắng ban mai nhạt nhòa chiếu xuống vương phủ.

Chu Dực Chi thức dậy trong căn phòng ngập tràn hương hoa nhài.

Anh cúi đầu nhìn dải lụa mềm mại thắt ngang eo, khẽ thở dài một tiếng.

Hôm nay anh quyết định ra ngoài đi dạo.

Trong thân xác của Khương Lục Y, anh tự nhủ phải sửa lại cái danh tiếng “mỏ hỗn” của nàng.

Anh muốn dùng sự trầm ổn, dịu dàng của một nam nhân để chứng minh rằng, cơ thể này cũng có thể sống một cách bình yên.

Chu Dực Chi chỉnh lại vạt áo lụa đỏ, bước chân nhẹ nhàng dạo quanh ngự uyển.

Anh cố gắng đi đứng thật khoan thai, nét mặt bình hòa, không chút sát khí.

Thế nhưng, anh đã đ.á.n.h giá thấp hiệu ứng mang tên “Khương Lục Y”.

Vừa bước qua cửa Thính Vũ viện, hai nha hoàn ôm chậu đồng đi tới.

Vừa nhìn thấy bóng dáng áo đỏ, hai khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức biến sắc, trắng bệch như tờ giấy.

“Bộp!”

Chiếc chậu đồng rơi xuống đất, nước b.ắ.n tung tóe.

Hai nha hoàn không chút do dự, quỳ sụp xuống nền đá lạnh, đầu dập sát đất, người run bần bật.

“Vương phi bớt giận! Nô tỳ đáng c.h.ế.t! Nô tỳ không cố ý làm phiền người!”

Chu Dực Chi khựng lại, chân mày khẽ nhíu.

Anh còn chưa nói câu nào cơ mà?

Anh tiến lên một bước, định đỡ họ dậy: “Đứng lên đi, ta không...”

“Vương phi tha mạng! Hu hu, nô tỳ thật sự biết sai rồi, xin người đừng đuổi nô tỳ ra khỏi phủ!”

Một nha hoàn đã bắt đầu khóc nấc lên, bờ vai gầy gò co rúm lại như chuẩn bị hứng chịu một trận lôi đình.

Chu Dực Chi đứng im tại chỗ, bàn tay giơ ra giữa không trung khựng lại.

Anh không hiểu.

Bình thường nàng đáng sợ đến mức này sao?

Anh xoay người bỏ đi, định đến nhà bếp tìm chút nước ấm.

Vừa bước vào sân nhà bếp, không khí náo nhiệt lập tức im bặt.

Mấy đầu bếp đang băm c.h.ặ.t bỗng cứng đờ người, gã sai vặt đang nhóm lửa thì suýt chút nữa lao cả đầu vào bếp lò.

Chu Dực Chi cố gắng nặn ra một nụ cười, giọng nói thanh mảnh cố giữ vẻ ôn hòa:

“Mọi người cứ làm việc đi, ta chỉ muốn hỏi...”

“Vương phi tha mạng! Nô tỳ tự thú!”

Bếp trưởng – một gã đàn ông lực lưỡng mập mạp – bỗng nhiên quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa đập đầu:

“Sáng nay nô tỳ lỡ tay làm cháy một mẻ bánh quế hoa của viện người! Nô tỳ đang định làm lại mẻ mới, xin người đừng mắng đến tám đời tổ tông nhà nô tỳ! Đầu óc nô tỳ hôm nay thật sự có nước cốt dừa!”

Chu Dực Chi trợn mắt.

Tự thú? Đầu óc có nước cốt dừa?

Câu này nghe quen tai gớm, hình như mới đọc trong cuốn sổ tay của nàng đêm qua.

Anh chưa kịp mở miệng giải thích, quản gia từ ngoài sân hớt hải chạy vào, vừa thấy anh liền khuỵu chân quỳ luôn tại chỗ.

“Vương phi! Lão nô biết tội rồi! Số than sưởi tháng này lão nô đã kiểm tra lại, là do cấp dưới tính toán nhầm chứ lão nô không hề có ý ăn bớt ăn xén! Lão nô lập tức sai người mang than tốt nhất qua Thính Vũ viện! Người bớt giận, đừng mắng lão nô nữa, lão nô già rồi, tim chịu không nổi đâu!”

Ở góc sân, một gã thị vệ đang đứng gác cũng run rẩy bước ra, quỳ sụp xuống bên cạnh:

“Vương phi... nô tài cũng tự thú... Hôm qua lúc người đi ngang qua, nô tài có lỡ ngủ gật hai phần tư canh giờ... Nô tài tự nguyện chịu phạt mười roi, xin người đừng đứng giữa sân mắng nô tài ba canh giờ!”

Chu Dực Chi đứng giữa sân nhà bếp, nhìn một đám người quỳ rạp dưới chân mình, đầu óc ong ong.

Anh chỉ hỏi một câu, vậy mà gã bếp trưởng khai chuyện cháy bánh, lão quản gia khóc lóc chuyện than sưởi, tên thị vệ tự thú chuyện ngủ gật.

Tiếng cười không thể phát ra, nhưng trong lòng Chu Dực Chi bỗng dâng lên một cảm giác dở khóc dở cười.

Cái vương phủ này, rốt cuộc là do anh làm chủ, hay do cái “mỏ hỗn” của Khương Lục Y cai trị?

Nàng chẳng cần dùng đến một binh một tốt, chỉ cần vác cái mỏ đi một vòng là tất cả sâu mọt tự động lòi ra sạch sẽ.

Chu Dực Chi phất tay, giọng điệu bất lực: “Tất cả đứng lên đi, sửa sai là được.”

Nói xong, anh quay người bước ra khỏi nhà bếp, để lại một đám hạ nhân ngơ ngác nhìn nhau, thầm nghĩ hôm nay Vương phi trúng tà rồi sao mà không c.h.ử.i câu nào.

Anh đi chậm lại, bắt đầu quan sát kỹ hơn những người xung quanh.

Chu Dực Chi phát hiện ra một sự thật kỳ lạ.

Hạ nhân trong phủ, từ quản gia đến kẻ sai vặt, không một ai thật sự căm ghét Khương Lục Y.

Ánh mắt họ nhìn anh tuy sợ hãi, nhưng bên trong lại có sự kính trọng và phục tùng tuyệt đối.

Nàng nói quá thẳng.

Nàng thấy ai làm sai là mắng ngay tại chỗ, mắng xong là thôi, không bao giờ để bụng, cũng không bao giờ dùng mưu hèn kế bẩn sau lưng để đẩy người ta vào đường c.h.ế.t.

Nàng không biết nịnh nọt ai, kể cả anh.

Nàng sống như một ngọn lửa rực rỡ, đụng vào là bỏng, nhưng lại ấm áp và soi sáng mọi góc tối thối nát của cái vương phủ này.

Buổi chiều, Chu Dực Chi ngồi dưới hiên viện, Bích Đào đứng bên cạnh dâng trà.

Thấy “Vương phi” hôm nay có vẻ trầm ngâm, Bích Đào khẽ thở dài, thấp giọng nói:

“Vương phi, người đừng buồn vì lời nói của Vương gia trên triều hôm nay. Người ngoài không biết, chứ tụi nô tỳ đều biết người là người tốt.”

Chu Dực Chi nhướng mày, giả vờ hỏi: “Ngươi thật sự nghĩ ta là người tốt?”

“Đương nhiên ạ!” Bích Đào đỏ mắt, giọng điệu đầy bất bình. “Người quên rồi sao? Năm ngoái tiểu nương t.ử của gã sai vặt phòng củi bị bệnh nặng, không có tiền bốc t.h.u.ố.c. Người đứng trước mặt Vương gia mắng gã là đồ vô dụng, nhưng sau lưng lại lén sai nô tỳ mang năm mươi lượng bạc tới cứu mạng nàng ta.”

“Còn cả việc lão quản gia tham ô tiền than, người mắng lão một trận lôi đình giữa sân, khiến lão sợ mà không dám tái phạm. Thực chất là người đang cứu lão, nếu chuyện đó lọt đến tai Vương gia, với tính khí lạnh lùng của ngài ấy, lão quản gia sớm đã bị đ.á.n.h gãy chân tống vào đại lao rồi.”

“Người làm bao nhiêu việc, bảo vệ hạ nhân, bảo vệ vương phủ, vậy mà Vương gia lúc nào cũng nghĩ người cậy thế đè người, lúc nào cũng bênh vực cô ả Cố Giai Ninh kia. Nô tỳ nhìn mà đau lòng thay cho người.”

Chu Dực Chi ngồi im, chén trà trên tay khẽ lung lay, nước trà gợn sóng.

Nội tâm anh như bị một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t, nghẹt thở.

Hóa ra những chuyện này nàng chưa từng nói với anh.

Nàng giúp người nhưng lại dùng cái mỏ hỗn để che giấu.

Nàng xử phạt kẻ tham ô nhưng lại mang cái tiếng ác độc về mình để giữ lại mạng sống cho họ.

Nàng bênh vực hạ nhân, bảo vệ vương phủ, nhưng trong mắt anh, nàng chỉ là một nữ nhân ngang ngược, một mật thám cần phải đề phòng.

Sự cô độc của nàng, sự oan ức của nàng trong hai năm qua, Chu Dực Chi lúc này mới hoàn toàn thấu hiểu.

Đêm khuya.

Chu Dực Chi ngồi một mình trong phòng, không thắp đèn.

Bóng tối bao trùm lấy anh, cái lạnh chốn hậu viện dường như thấu vào tận xương tủy.

Anh nhớ lại ánh mắt đầy sự kiêu ngạo nhưng cô độc của Khương Lục Y mỗi khi đối diện với sự lạnh nhạt của anh.

Lần đầu tiên trong đời, vị chiến thần Chu Dực Chi cảm thấy nhói lòng.

Anh thấy đau lòng thay cho nàng, đau lòng vì sự mù quáng và vô tâm của chính mình bấy lâu nay.

“Cạch.”

Tiếng cửa phòng khẽ mở.

Khương Lục Y trong thân xác Tĩnh Vương bước vào, tay bưng một chiếc khay nhỏ, bên trên có một bát chè long nhãn hạt sen nghi ngút khói.

Nàng đóng cửa lại, thấy phòng tối om liền nhíu mày:

“Chu Dực Chi, ngươi tiết kiệm dầu đèn cho vương phủ đấy à? Ngồi thẫn thờ trong bóng tối làm cái gì?”

Nàng đặt khay điểm tâm xuống bàn, tự ý thắp ngọn nến lên.

Ánh lửa ấm áp lập tức xua tan bóng tối, hắt lên khuôn mặt hai người.

Chu Dực Chi ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt không còn sự lạnh lùng hay đề phòng thường ngày.

“Nàng mang cái gì tới vậy?” Anh hỏi, giọng nói vô cùng ôn hòa.

Khương Lục Y ngồi xuống đối diện, dùng khuôn mặt của Chu Dực Chi để hừ một tiếng, nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng đẩy bát chè về phía anh:

“Chè hạt sen. Ta nghe Bích Đào nói hôm nay ngươi không ăn uống được gì, sắc mặt lại bợt bạt.”

“Cơ thể này của ta vốn yếu, ngươi không ăn tối mai lại lăn đùng ra đấy thì ai chịu trách nhiệm? Mau ăn đi.”

Chu Dực Chi nhìn bát chè, rồi nhìn nàng.

Hai người ngồi đối diện nhau, không có những lời châm chọc, không có những trận cãi vã nảy lửa.

Lần đầu tiên kể từ khi thành thân hai năm qua, giữa họ xuất hiện một bầu không khí hòa hợp, bình yên đến lạ kỳ.

Chu Dực Chi nhón chiếc thìa bạc, múc một miếng chè bỏ vào miệng.

Vị ngọt thanh, ấm áp lan tỏa nơi đầu lưỡi, sưởi ấm cả l.ồ.ng n.g.ự.c đang thắt c.h.ặ.t của anh.

“Ngon lắm, tạ ơn nàng.” Anh thấp giọng nói.

Khương Lục Y nhướng mày, có chút không quen với sự dịu dàng đột ngột này của anh, nàng đứng dậy, quay người bước ra cửa:

“Ăn xong thì đi ngủ sớm đi. Ngày mai ta còn phải lên triều thay ngươi đấy, đừng có làm phiền ta học binh pháp.”

Cánh cửa khép lại.

Chu Dực Chi đặt thìa xuống, nhìn theo bóng lưng cao lớn của chính mình vừa khuất sau cánh cửa.

Trong lòng anh, một cảm giác chưa từng có bấy lâu nay bỗng nhiên nhen nhóm, mềm mại và ấm áp, tựa như mặt hồ mùa xuân bắt đầu tan băng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Gia "mỏ Hỗn" Hôm Nay Lại Lên Triều Chửi Người - Chương 9: Chương 8 | MonkeyD