Vương Gia, Vương Phi Hôm Nay Lại Muốn Thủ Tiêu Ngài - Chương 4
Cập nhật lúc: 02/08/2026 08:03
Lại được ăn ngon mỗi ngày?
Ta ôm tim cảm động suýt khóc.
Có cái hình phạt nào trên đời ngọt ngào thế này không? Vương gia, ngài thật sự là đại ân nhân của đời ta!
Kể từ hôm đó, ta chính thức trở thành nha hoàn thử độc.
Mỗi khi tới giờ cơm, một bàn dài với ba mươi sáu món ăn được dọn ra.
Ta ngồi chiễm chệ bên cạnh Tiêu Lãnh Cảnh, tay lăm lăm đôi đũa:
"Bẩm vương gia, miếng thịt này màu sắc hơi đậm, e là có độc, để nô tỳ ăn thử cả đĩa cho chắc!"
Ta gắp lia lịa, lùa cả đĩa thịt vào miệng.
"Bẩm vương gia, bát súp này mùi vị hơi lạ, độc tính có thể phát tác chậm, để nô tỳ uống cạn bát này thay ngài!"
Ta tu ừng ực.
Chỉ trong một bữa cơm, ta ăn bay chín phần mười thức ăn trên bàn.
Tiêu Lãnh Cảnh ngồi chống cằm nhìn ta.
Hắn chỉ lẳng lặng nhìn hai má ta phồng lên xẹp xuống, nhìn ánh mắt ta phát sáng khi gắp trúng miếng thịt ngon.
Bầu không khí tĩnh lặng mà kỳ lạ.
Nhìn ta ăn no nê, hắn bất giác tự mình múc một bát cơm nhỏ, gắp một miếng rau xanh, chậm rãi ăn hết.
Yến Tùy đứng hầu hạ bên cạnh mà rớt nước mắt cảm động: "Đã ba năm rồi, vương gia nhà hắn chưa từng tự mình ăn hết một bát cơm. Tên nữ thích khách này không phải là tà ma mà là thần d.ư.ợ.c!"
Ta vỗ vỗ cái bụng tròn vo, khẽ ợ một tiếng.
Sống ở đây ba ngày, ta soi gương thấy mặt mình tròn ra, cằm nọng cũng lấp ló.
Nội tâm ta bắt đầu hoang mang:
“Không ổn! Tiêu Lãnh Cảnh đang dùng chiêu đại gia nuôi heo, hắn định vỗ béo mình rồi mới lột ra dóc thịt đây mà! ”
"Khương Lạc Sơ, mi không được ngã gục trước đồ ăn! Tối nay mi nhất định phải tìm cơ hội ám sát hắn, lấy lại uy phong của Sát Thủ Các!"
Buổi tối hôm đó, ta nhét cây châm bạc nhặt lại được vào ống tay áo, lén lút bưng một tách trà bước vào thư phòng của Tiêu Lãnh Cảnh.
Hắn đang đứng quay lưng về phía cửa, tay cầm một cuốn sách cổ, bóng lưng rộng lớn thẳng tắp toát lên vẻ uy dũng vô biên.
Cơ hội ngàn năm có một, không ai phòng thủ phía sau. Chút nữa thôi, Huyết Hổ ta sẽ hạ sát đệ nhất quyền thần Đại Uyên!
Ta nắm c.h.ặ.t cây châm, rón rén bước từng bước nhỏ nhẹ nhàng như mèo.
Ba bước, hai bước, một bước! Ta giơ cao cây châm lên không trung, dồn toàn bộ sức mạnh vào cánh tay:
"Tiêu Lãnh Cảnh, nhận lấy cái c.h.ế.t!" — ta hét thầm trong lòng.
Ngay lúc ta tung đòn chí mạng, mũi chân ta vấp phải cái ngưỡng cửa nhô lên quá cao của thư phòng.
Trọng tâm mất thăng bằng, cả người ta lao chuối nhúi về phía trước.
Bịch!
Ta ngã nhào lên tấm lưng vũng chãi của Tiêu Lãnh Cảnh.
Theo đà quán tính, cây châm trên tay ta đ.â.m mạnh xuống, nhưng thay vì đ.â.m trúng tim hay cổ họng, mũi châm tù xỉn vì rơi nhiều lần của ta lại chọc trúng phóc vào phần huyệt Kiên Tỉnh đang cứng đờ vì mệt mỏi của hắn.
Tiêu Lãnh Cảnh giật mình lảo đảo, hắn gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng:
"Ưm..."
Ta nhắm tịt mắt, co rúm người chờ đợi một cơn thịnh nộ giáng xuống: "Xong rồi, lần này thì có mười cái mạng cũng không đỡ nổi!"
Thế nhưng sau tiếng rên khẽ đó, cơ thể căng cứng của Tiêu Lãnh Cảnh đột nhiên chùng xuống.
Hắn xoay người lại, gương mặt thư thái đến lạ thường. Hắn đưa tay xoa xoa phần vai vừa bị ta chọc trúng — lực đạo không tệ!
Hắn nheo mắt nhìn ta đang ôm đầu rụt cổ dưới đất, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười mị hoặc c.h.ế.t người:
"Ngươi trốn trong thư phòng, rình rập nửa canh giờ, chỉ để tìm cơ hội mượn ra ấn huyệt cho bản vương sao? Ngươi muốn lấy lòng bản vương để được ăn thêm gà quay?"
Ta ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Mát-xa ấn huyệt lấy lòng?"
Hắn bước qua người ta, hất tà áo ngồi xuống ghế, vẫy vẫy tay gọi Yến Tùy đang đứng ngoài cửa:
"Khuyển mã chi lao của nàng ta làm bổn vương rất thoải mái, giãn hết gân cốt. Tối nay thưởng cho nàng ta một đĩa đùi gà hầm táo đỏ."
Yến Tùy nhìn ta bằng ánh mắt đầy phức tạp, cung kính đáp:
"Vâng, thưa vương gia."
Ta ngồi phịch xuống nền đất, tay vẫn cầm c.h.ặ.t cây châm ám sát.
Hắn đang khen ta mát-xa giỏi? Hắn thưởng cho ta đùi gà? Ta đường đường là Huyết Hổ, là đệ nhất sát thủ, mà đòn chí mạng của ta lại bị coi là trò đ.ấ.m bóp dạo?
Buổi tối hôm đó, ta ngồi gặm đùi gà hầm táo đỏ vô cùng thơm ngon mà nước mắt ứa ra lã chã.
Ta vừa nhai thịt vừa gào thét uất ức trong cõi lòng:
"Lão sư phụ l.ừ.a đ.ả.o, ta là một sát thủ thất bại, ta không muốn sống nữa... trừ khi ngày mai có thêm tôm hùm xào cay, ta mới cân nhắc lại!"
Trở thành nha hoàn thử độc được năm ngày, ta phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: ta mập lên rồi!
Thắt lưng váy dạo này tự nhiên chật cứng, cằm cũng lấp ló thêm một lớp nọng thịt mỏng.
Không thể tin nổi, đường đường là Huyết Hổ đệ nhất giang hồ, sát thủ m.á.u lạnh g.i.ế.c người không chớp mắt, vậy mà lại bị đống đồ ăn của Nhiếp Chính Vương phủ làm cho sa ngã.
Tiêu Lãnh Cảnh đúng là thâm độc, hắn không dùng hình cụ mà dùng mỹ thực kế để đ.á.n.h gục ý chí chiến đấu của ta!
Cứ cái đà này không sớm thì muộn ta cũng biến thành một con lợn tròn vo béo ngậy, lúc đó hắn mang ta ra làm món lợn quay gác bếp thì bỏ xừ.
Ngay lúc ta đang vò đầu bứt tai suy nghĩ kế sách tẩu thoát thì tên Diêm Vương sống đột ngột ra lệnh:
"Chuẩn bị xe ngựa, bản vương muốn đi dạo phố."
Ta hừ lạnh trong lòng:
“Dạo phố sao? Đừng tưởng ta không biết, hắn đường đường là Nhiếp Chính Vương bận trăm công nghìn việc, thời gian đâu mà rảnh rỗi đi dạo? ”
“Chắc chắn hắn nghi ngờ ta có đồng bọn ở kinh thành nên cố tình thả mồi bắt bóng, đưa ta ra ngoài để xem ta có lén lút truyền mật thư hay ám hiệu gì không đây mà!"
"Được lắm Tiêu Lãnh Cảnh, ngươi muốn chơi tâm lý chiến với ta, để xem Huyết Hổ ta phá giải âm mưu của ngươi như thế nào!"
Bước xuống xe ngựa tại con phố sầm uất nhất kinh thành, Tiêu Lãnh Cảnh phe phẩy chiếc quạt giấy bạch ngọc, hóa trang thành một vị công t.ử nhà giàu quý phái.
Phía sau là tên ám vệ mặt than Yến Tùy ôm kiếm làm thị vệ, còn ta mặc đồ nha hoàn nhưng đi đứng hiên ngang, mắt đảo láo liên hệt như một con đại bàng đang rình mồi.
"Muốn ăn gì thì cứ mua."
Tiêu Lãnh Cảnh nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt sắc lẹm lướt qua mấy ngõ hẻm xung quanh, dường như đang chờ đợi một cuộc hành thích hay giao dịch ngầm nào đó.
Ta nghe vậy, hai mắt sáng rực:
"Ngươi đã có lòng mời thì bà đây không khách sáo, ta phải ăn cho thủng ví nhà ngươi, coi như đòi lại tiền bồi thường tổn thất tinh thần mấy ngày qua bị dọa dẫm!"
Thế là ta bỏ mặc mọi âm mưu dương mưu gì đó ra sau đầu, bắt đầu công cuộc càn quét phố phường:
“Yến Tùy, trả tiền cho ta năm xiên kẹo hồ lô! Yến công t.ử, thanh toán cho ta ba cái bánh bao thịt nướng chảo này với! ”
"Khoan khoan, ông chủ, gói cho ta mười xiên thịt cừu nướng loại cay xé lưỡi ấy nhé, người phía sau cầm kiếm sẽ trả tiền!"
Ta đi như một cơn lốc, ăn từ đầu phố tới cuối phố. Kẹo hồ lô, thịt nướng, mứt hoa quả, hai tay ta cầm không xuể, miệng nhai nhồm nhoàm không ngừng nghỉ.
Yến Tùy đi theo sau, khuôn mặt ngàn năm lạnh nhạt bắt đầu biến sắc, khóe môi giật giật nhìn túi tiền xẹp lép với tốc độ ánh sáng.
Hắn lén nhìn Tiêu Lãnh Cảnh, ánh mắt mang theo sự bất lực tột độ:
"Vương gia, ngài mang nữ sát thủ này ra ngoài để dụ xà xuất động hay là để đi càn quét lương thực của bá tánh vậy?"
Tiêu Lãnh Cảnh đứng chấp tay sau lưng, nhìn ta một tay cầm kẹo hồ lô, tay kia c.ắ.n ngập răng vào xiên thịt nướng, hai má dính đầy dầu mỡ tèm lem.
Hắn khẽ thở dài, trong đáy mắt sâu thẳm xẹt qua một tia bất lực pha lẫn buồn cười.
