Vương Gia, Vương Phi Hôm Nay Lại Muốn Thủ Tiêu Ngài - Chương 5

Cập nhật lúc: 02/08/2026 08:03

Hắn vươn tay dùng vạt tay áo bằng lụa tuyết tơ đắt giá của mình, thản nhiên lau vết mỡ trên khóe miệng:

"Ăn từ từ thôi, bản vương cũng không có ý định bỏ đói ngươi."

Giọng hắn trầm thấp, lại mang theo một loại ôn nhu c.h.ế.t người.

Ta cứng đờ người. 

Nhìn miếng lụa thượng hạng dính mỡ, lại nhìn góc nghiêng thần thánh của hắn, tim ta bỗng đập thình thịch: 

"Không ổn, Khương Lạc Sơ, mi phải tỉnh táo lại, hắn đang dùng mỹ nam kế! Tên Diêm Vương này quả nhiên thủ đoạn vô biên, vừa đ.á.n.h vào dạ dày vừa đ.á.n.h vào thị giác, mi tuyệt đối không được sa ngã!"

Chiều hôm đó, sau khi về phủ, ta ăn no rửng mỡ nên nằm vật ra giường ngủ một giấc say sưa. 

Nhưng ta đâu biết rằng, ngay lúc ta đang ngáy o o, một biến cố lớn đã xảy ra ở phía bên kia vương phủ.

Sau này Yến Tùy lén lút kể lại, ta mới biết buổi chiều hôm ấy cấn cá cỡ nào. 

Chuyện là Yến Tùy đang canh gác trên nóc nhà thì bắt được một con bồ câu béo múp, chân buộc một ống trúc nhỏ.

 Đích thị là bồ câu đưa thư của Sát Thủ Các! Hắn lập tức mang vào thư phòng trình cho Tiêu Lãnh Cảnh. Kèm theo bức thư mật là một bưu kiện nhỏ được bọc kín mít.

Tiêu Lãnh Cảnh nhếch mép bóc bức thư ra đọc. Nét chữ nguệch ngoạc của sư phụ ta hiện lên rõ mồn một:

“Đồ nhi Lạc Sơ ngoan, nghe tin con đã thâm nhập được vào sào huyệt của Nhiếp Chính Vương, vi sư vô cùng tự hào. ”

“Hôm nay vi sư dốc cạn vốn liếng gửi cho con hai món pháp bảo trấn phái: Một là Huyễn Ảnh Sa — bộ giáp tàng hình dệt từ tơ nhện ngàn năm, mặc vào sẽ hòa mình vào bóng đêm, quỷ thần khó nhận; Hai là lọ độc d.ư.ợ.c Nhất Túy Thiên Thu, một giọt ngủ say ba ngày, mười giọt thăng thiên không đau đớn. ”

"Đêm nay con hãy mặc giáp tàng hình, hạ độc tên Diêm Vương đó rồi cắt đầu hắn mang về cho ta. Sư phụ đặt trọn niềm tin vào con!"

Yến Tùy đọc trộm xong thư thì toát mồ hôi lạnh, định rút kiếm đi bắt ta. 

Thế nhưng Tiêu Lãnh Cảnh lại bật cười — một điệu cười trầm thấp lạnh lẽo nhưng lại mang theo sự hứng thú tột độ. 

Hắn liếc nhìn cái bưu kiện chứa giáp tàng hình và độc d.ư.ợ.c, thản nhiên ra lệnh:

"Gói lại y nguyên, lén ném vào phòng ả ta đi. Bản vương muốn xem đêm nay ả diễn trò gì với mớ đồ chơi này."

Và thế là, lúc ta tỉnh dậy đã thấy một cái bọc khả nghi nằm chiễm trệ trên bàn. 

Ta mừng rỡ như điên, vội vàng bóc ra: "Sư phụ, ngươi quả nhiên không bỏ rơi đồ đệ!"

Ta đọc ngấu nghiến bức thư, trong lòng dâng trào một niềm kính ngưỡng vô bờ bến. Sát Thủ Các quả nhiên có nội hàm!

 Giáp tàng hình cơ đấy, Nhất Túy Thiên Thu cơ đấy, đêm nay Huyết Hổ ta nhất định sẽ lập công lớn, rửa sạch mối nhục!

Nhưng mà, lúc mở bưu kiện ra để kiểm tra Huyễn Ảnh Sa, nụ cười trên môi ta cứng lại.

 Ta run rẩy nhấc bộ giáp tàng hình lên. 

Cái thứ này nói là áo thì xỉ nhục cái áo quá, nó được may bằng một loại lụa mỏng tang, mỏng đến mức ánh sáng xuyên thấu qua rõ mồn một, tiết kiệm vải đến cùng cực, nhìn tới nhìn lui còn ít vải hơn cả cái yếm mặc lót bên trong của ta!

Ta đứng ngẩn tò te mất năm phút, đầu óc cố gắng phân tích món pháp bảo này. À, ta hiểu rồi, ta vỗ đùi cái đét: 

“Sư phụ thật thâm thúy! Áo giáp tàng hình thì đương nhiên phải mỏng manh, trong suốt để ánh sáng đi xuyên qua, như vậy mới hòa mình vào cảnh vật được chứ, nếu may dày cộp thì tàng hình kiểu gì? ”

"Sư phụ nói dệt từ tơ nhện ngàn năm quả không sai, sờ vào mát rượi, mặc như không mặc, công nghệ thật sự quá đột phá!"

Với niềm tin mãnh liệt vào Sát Thủ Các, ta hít sâu một hơi, cởi bộ đồ nha hoàn ra, khoác Huyễn Ảnh Sa lên người. 

Lụa mỏng ôm sát, gió lạnh thổi qua làm ta nổi da gà dần dần. Dù thấy hơi hờ hững, nhưng nghĩ đến việc mình đang tàng hình, không ai nhìn thấy, ta lập tức lấy lại tự tin.

 Ta giấu lọ Nhất Túy Thiên Thu vào ống tay áo mỏng manh, bắt đầu hành trình tẩu thoát.

Ta đẩy cửa phòng, bước ra hành lang. 

Để tăng cường độ tàng hình, ta vận dụng tư thế trườn bò như một con thạch sùng khổng lồ, ép sát lưng vào bức tường chạm trổ, di chuyển từng bước chậm rãi bằng mũi chân.

Vừa đi được một đoạn, ta đụng ngay ám vệ Yến Tùy đang đi tuần tra. 

Hắn cầm kiếm đi tới, ngẩng đầu lên... bốn mắt nhìn nhau.

"Tiêu rồi, c.h.ế.t tiệt, bị phát hiện rồi sao?" — tim ta nhảy tót lên họng.

Thế nhưng biểu cảm của Yến Tùy lúc này cực kỳ kỳ quái.

 Hai mắt hắn trố lồi ra, khuôn mặt đỏ bừng lên, ngay sau đó hắn lập tức nhắm tịt mắt lại, giơ tay che kín mặt, lùi lại phía sau ba bước, rồi quay ngoát người cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng đi hướng khác, vừa chạy vừa lẩm bẩm:

"Ta không thấy gì hết! Ta bị mù rồi! C.h.ế.t tiệt, vương gia mà biết ta thấy cái không nên thấy, ngài ấy m.ó.c m.ắ.t ta mất!"

Ta đứng hình sau hai giây ngỡ ngàng, rồi vui sướng suýt thì bật cười thành tiếng:

 "Trời đất ơi, hiệu nghiệm thật! Yến Tùy võ công cao cường như vậy mà còn hoảng loạn bỏ chạy vì tưởng bị ma trêu, chứng tỏ hắn hoàn toàn không nhìn thấy ta! Giáp tàng hình này đỉnh quá đi mất, Huyết Hổ ta vô địch!"

Lòng tự tin bành trướng đến mức cực hạn, ta không thèm trườn tường nữa. 

Ta ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng nghênh ngang đi lại giữa sân đình, còn tung tăng xoay vòng vòng mấy cái để thử nghiệm độ mượt mà của bộ áo giáp.

Phía trước là hoa viên của vương phủ. 

Tiêu Lãnh Cảnh đang ngồi trong lương đình uống trà đọc sách, xung quanh thắp vài chiếc đèn l.ồ.ng mờ ảo.

Mục tiêu đây rồi! Ta sẽ lẻn ra phía sau hắn, rót cái lọ t.h.u.ố.c mê một giọt ngủ ba ngày này vào ấm trà, đợi hắn lăn đùng ra ngủ thì ta sẽ trộm tấm kim bài của hắn rồi ung dung tẩu thoát.

 Cắt đầu thì thôi đi, dù sao hắn cũng đãi ta ăn gà quay, ta là người có ân báo ân!

Nghĩ là làm, ta kiễng chân tự tin, bước những bước ninja điệu nghệ, lướt qua hồ hoa s.ú.n.g, tiến thẳng vào lương đình. 

Vì ỷ mình đang tàng hình, ta đi thẳng tới trước mặt Tiêu Lãnh Cảnh, còn đưa tay hơ hơ trước mặt hắn để trêu ngươi.

Lúc này, Tiêu Lãnh Cảnh khẽ ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách. 

Ánh mắt hắn va chạm trực diện với ta — đúng hơn là va chạm với bộ giáp tàng hình mỏng tang, hở trên lộ dưới, bộc lộ toàn bộ đường cong cơ thể ẩn hiện dưới ánh trăng.

Động tác rót trà của hắn cứng đờ, không khí dường như đông đặc lại. 

Hắn chậm rãi đặt sách xuống, hàng lông mày kiếm khẽ giật giật. 

Đôi mắt của hắn trong nháy mắt tối sầm lại, sâu thẳm như một vực xoáy, gân xanh trên mu bàn tay cầm chén trà nổi lên rõ rệt.

Khụ! Khụ! Khụ!

Đường đường là Nhiếp Chính Vương thái sơn sụp trước mặt không biến sắc, vậy mà lúc này lại sặc trà một cách vô cùng t.h.ả.m hại. 

Hắn vội vàng quay mặt đi, lấy tay áo che miệng ho khan, mang tai đỏ bừng lên một mảng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Gia, Vương Phi Hôm Nay Lại Muốn Thủ Tiêu Ngài - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD