Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 1

Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:03

CHƯƠNG 1: CHỈ LÀ MỘT GIAO DỊCH

Kiệu hoa của ta.

Là chiếc kiệu cũ nhất kinh thành.

Không có kèn trống reo hò.

Không có hồng bao rải đường.

Chỉ có tiếng bánh xe gỗ nghiến trên nền đá xanh khuyết góc, kẽo kẹt, thê lương.

Gió đông thốc qua rèm vải thô thêu hoa quế đã phai màu.

Gió như d.a.o, rạch thẳng vào gò má tê dại của ta.

Ta ngồi thẳng, đầu đội mũ phượng mạ đồng nặng trịch, hai tay đan c.h.ặ.t vào nhau.

Đầu ngón tay ta siết lại, trắng bệch, không còn chút huyết sắc.

Bên ngoài rèm kiệu, tiếng xì xào của người đi đường lọt vào.

Họ đứng hai bên phố, vừa rụt cổ vì lạnh, vừa chỉ trỏ.

Mỗi lời nói ra đều như vụn băng đ.â.m vào màng nhĩ.

"Nghe nói vị Phong Vương ấy… đã khắc c.h.ế.t mấy đời vương phi rồi."

Tiếng một gã phu kiệu hạ thấp giọng, thở ra làn khói trắng.

"Suỵt, nhỏ cái mồm thôi."

Kẻ đi bên cạnh gạt đi.

"Vị này mặt đầy sẹo rết, tính tình tàn bạo khát m.á.u, quỷ thần còn sợ."

"Đứa con gái hầu gái bị Lục gia vứt bỏ này, gả vào đó e là không sống quá đêm nay."

Ta bất động dưới lớp khăn voan đỏ.

Môi ta mím c.h.ặ.t, một dòng vị mặn chát của m.á.u len vào đầu lưỡi.

Hóa ra, trong mắt thiên hạ, ta chỉ là một cái xác biết đi đang hướng về nghĩa địa.

Ba năm vắt kiệt m.á.u tủy chăm sóc đôi chân phế tật cho Lục Triều Dương.

Đến ngày hắn đứng dậy được, hắn cưới đại tiểu thư Thịnh gia.

Còn ta, nhận được một chiếc kiệu rách và một tờ hôn thư gả cho quỷ dữ.

Ta khẽ nhắm mắt, nuốt xuống ngụm m.á.u tanh.

Đau đến cực điểm, l.ồ.ng n.g.ự.c trái lại trống rỗng.

Không sao cả, ta tự bảo mình, chỉ cần còn thở là còn đường sống.

Kiệu đột ngột dừng lại.

Bóng tối phủ xuống, dập tắt chút ánh sáng đỏ nhạt nho nhỏ xuyên qua rèm.

Bên ngoài yên lặng như tờ.

Cửa kiệu bị một bàn tay gầy trơ xương vén lên.

Một khuôn mặt già nua, lạnh lùng xuất hiện dưới ánh đèn l.ồ.ng giấy trắng.

Là quản gia của Phong Vương phủ, Lâm thúc.

"Vương phi, xuống kiệu."

Giọng ông ta khàn khàn, không một chút hơi ấm.

"Chủ t.ử không thích ồn ào, mời đi cửa bên."

Ta bước xuống, gấu áo cưới chạm vào thềm đá phủ sương muối, lạnh buốt đến thấu xương.

Cổng Phong Vương phủ cao lớn, sừng sững nuốt chửng cả một góc trời đêm.

Bảng hiệu màu đen thẫm, hai chữ "Phong Vương" mạ vàng u ám, lạnh lẽo.

Sân phủ rộng lớn nhưng vắng lặng không một bóng người.

Những rặng cây khô khốc, trơ trụi đổ bóng dài xuống nền đất như những móng vuốt quỷ.

Nơi này không giống vương phủ, nó giống một ngôi mộ cổ khổng lồ.

Ta đi theo Lâm thúc, tiếng bước chân hai người cô độc vang lên giữa khoảng sân trống.

Không có ai chào đón, không có lấy một dải lụa đỏ chúc mừng.

Cuộc hôn nhân này, ngay cả chủ nhân của nó cũng khinh miệt.

Ta mỉm cười tự giễu dưới lớp khăn voan.

Càng tốt.

Không có hy vọng, sẽ không có thất vọng.

Lập bập qua ba dãy hành lang, Lâm thúc dừng lại trước một gian phòng tối.

Ông ta không đẩy cửa, chỉ nghiêng người làm động tác mời.

"Vương phi tự vào đi, chủ t.ử đang bận việc quân."

Nói xong, ông ta cầm đèn l.ồ.ng quay lưng đi thẳng vào bóng tối.

Ta một mình đứng trước cánh cửa gỗ màu nâu thẫm.

Ta vươn tay, đẩy nhẹ.

Cửa mở.

Mùi ẩm mốc trộn lẫn với hương trầm lạnh lẽo xộc vào mũi.

Trong phòng thắp một đốm đèn dầu lay lắt, ánh sáng vàng vọt, mờ căm.

Trên bàn tròn giữa phòng có hai cây nến hỷ màu đỏ, nhưng chưa từng được thắp sáng.

Hai chiếc ly uống rượu giao bôi nằm im lìm bên cạnh.

Rượu bên trong lạnh ngắt, đóng một lớp váng mỏng.

Chiếc giường cưới trải gấm đỏ thẫm ngay ngắn ở góc phòng.

Lớp lụa là ấy sang trọng, nhưng không có lấy một chút hơi ấm của con người.

Nó giống như một chiếc quan tài được trang trí lộng lẫy.

Ta bước đến bên bàn, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế gỗ cứng nhắc.

Khung cảnh này thật hoang đường, vừa buồn cười vừa chua xót.

Hôn lễ của ta, từ đầu đến cuối chỉ là một cuộc giao dịch lạnh lùng giữa hoàng quyền và danh lợi.

Thời gian trôi qua, tiếng mõ canh ba từ xa vọng lại, xa xăm, trầm uất.

Căn phòng vẫn im ắng, tiếng tim ta đập khan khốc trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cổ ta đã mỏi nhừ, mũ phượng mạ đồng như muốn bẻ gãy gáy ta.

Ta đưa tay lên, túm lấy mép khăn voan đỏ.

Dứt khoát hất mạnh.

Khăn voan rơi xuống nền đất lạnh, để lộ khuôn mặt không trang điểm của ta.

Ta không đợi nữa.

Cũng không cần phải đợi một kẻ không xem mình ra gì.

Nữ chính yếu đuối chỉ biết khóc lóc chờ nam nhân ban phát lòng thương hại đã c.h.ế.t ở Lục gia rồi.

Ta đứng dậy, đi tới bên bàn, tự rót cho mình một ly nước lạnh thấu xương.

Nước trôi xuống cổ họng, sưởi ấm phần nào cảm giác khô rát, nhưng làm lòng ta tỉnh táo hơn.

Nhìn bóng mình mờ ảo trong chiếc gương đồng bám bụi, ta mím môi.

"Nếu đã không ai xem ta là tân nương, vậy ta cũng không cần diễn cảnh e lệ cho ai xem."

Ta tự nói với chính mình.

Từ hôm nay, Tạ Nhã Thanh ta phải tự cứu lấy mình.

Đột ngột, một luồng gió mạnh thổi tung cánh cửa phòng.

Đốm đèn dầu trên bàn chao đảo mạnh, suýt chút nữa tắt ngấm.

Một luồng sát khí đặc quánh từ ngoài cửa tràn vào, bao trùm lấy không gian.

Ta giật mình, chiếc ly suýt tuột khỏi tay.

Một bóng người cao lớn bước qua ngưỡng cửa, vạt áo đen bay nhẹ trong gió đêm.

Hắn đứng đó, sừng sững như một ngọn núi đen, áp bức đến mức ta khó lòng hít thở.

Mặt nạ sắt.

Màu đen tuyền, lạnh lẽo, che khuất hoàn toàn dung mạo từ trán đến cằm.

Chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm dưới hốc mắt tối, sắc bén như lưỡi đao cạo xương.

Hắn tiến lại gần, tiếng bước chân rất chậm, rất nặng.

Mỗi một tiếng "bạch, bạch" trên nền đất như dẫm đạp lên dây thần kinh của ta.

Ta siết c.h.ặ.t ngón tay vào cạnh bàn gỗ, cố giữ cho đầu gối không run rẩy.

Hắn đứng lại cách ta ba bước, mùi m.á.u tanh nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể hắn.

Đó là thứ mùi của chiến trường, của một kẻ g.i.ế.c người không chớp mắt.

Hắn dò xét ta, từ đỉnh đầu xuống đến đôi bàn chân trần đang giấu dưới gấu váy hỷ.

Cơ Trường Phong không nhìn chiếc giường cưới, cũng không nhìn ly rượu giao bôi lạnh ngắt.

Hắn đưa tay vào trong vạt áo đen, lấy ra một tờ giấy gấp gọn.

Một cái phất tay, tờ giấy bay thẳng, đập mạnh xuống mặt bàn trước mặt ta.

"Bạch."

Tiếng giấy chạm gỗ vang lên khô khốc giữa không gian im lặng.

Trên đó viết đầy những nét chữ đen sắc sảo, mạnh mẽ như lưỡi kiếm.

Ta liếc nhanh qua, nội dung chỉ có ba dòng.

Một, không được can thiệp chuyện của vương phủ.

Hai, không được bước chân ra khỏi hậu viện.

Ba, không được vọng tưởng có được tình cảm hay sự che chở của hắn.

Ta khựng lại một giây, rồi từ từ buông lỏng ngón tay đang siết c.h.ặ.t.

Một cảm giác nhẹ nhõm không tên len lỏi vào l.ồ.ng n.g.ự.c đang căng thẳng của ta.

Hóa ra, hắn cũng nghĩ như vậy.

Hắn nhìn ta, giọng nói phát ra từ sau lớp mặt nạ sắt trầm khàn, lạnh lẽo, không một chút độ ấm.

"Đừng hiểu lầm. Bổn vương cưới ngươi, không phải vì cần một thê t.ử."

Ta tiến lên một bước, thản nhiên cầm tờ giấy thỏa thuận lên.

Nét mực vẫn còn mùi thơm mới, chứng tỏ hắn vừa mới viết xong trước khi vào đây.

Ta ngước mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh như băng sau lớp mặt nạ sắt ấy.

Ta khẽ nhếch môi, giọng nói rõ ràng, không chút run rẩy.

"Ta cần một nơi dung thân. Vương gia cần một Vương phi để che mắt thiên hạ. Vậy chúng ta xem như hợp tác, không ai nợ ai."

Cơ Trường Phong khựng lại.

Đôi mắt sau mặt nạ sắt híp lại, lóe lên một tia sáng nguy hiểm, đầy vẻ dò xét.

Hắn tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức ta ngửi thấy mùi trầm hương lạnh.

Hắn cúi đầu, chiếc mặt nạ sắt đen ngòm áp sát vào khuôn mặt ta, chỉ cách một lóng tay.

"Ngươi không sợ ta? Thiên hạ đều nói, ba đời vương phi trước của ta đều c.h.ế.t không toàn thây."

Hơi thở của hắn nóng hổi phả vào da thịt ta, nhưng lời nói lại lạnh như băng tuyết mùa đông.

Ta lùi lại nửa bước, sống lưng chạm vào cạnh bàn, không còn đường lui.

Ta c.ắ.n răng, nhìn thẳng vào hốc mắt đen ngỏm của hắn.

"Sợ chứ. Nhưng so với bị người ta bán tới bán lui, ta thà sợ trong vương phủ còn hơn."

Giọng ta đều đều, mang theo chút bình thản của kẻ đã c.h.ế.t một lần.

Cơ Trường Phong đứng bất động, ánh mắt hắn nhìn xoáy vào mặt ta như muốn tìm kiếm một chút dối trá hay sợ hãi.

Nhưng ta không tránh né.

Sự thực tế của ta phơi bày hoàn toàn trước mặt hắn.

Hắn bất ngờ thu lại khí thế áp bức, đứng thẳng người lên.

Tiếng nhếch môi của hắn khẽ vang lên sau lớp mặt nạ, mang theo một chút giễu cợt đầy ẩn ý.

"Thú vị."

Hắn quay lưng, tà áo đen rộng quét qua không khí, mang theo một trận gió lạnh.

Bước chân hắn hướng thẳng ra phía cửa phòng, không một lần ngoảnh lại.

Lời nói lạnh lùng ném lại phía sau, đóng băng căn phòng hỷ.

"Nhớ kỹ thân phận của ngươi. Đừng vượt quá giới hạn."

Cửa phòng mở ra rồi khép lại, tiếng khóa xích sắt lách cách vang lên từ bên ngoài.

Ta đứng chôn chân tại chỗ, cho đến khi tiếng bước chân của hắn biến mất hoàn toàn ở lối rẽ hành lang.

Lúc này, đôi vai ta mới sụp xuống, ta ngồi phịch xuống ghế, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng thở dốc.

Mạng sống, tạm thời giữ được rồi.

Ta nhìn tờ giấy thỏa thuận nằm im lìm trên bàn, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh giá.

Phong Vương phủ này quả thực là một cái l.ồ.ng giam mới, nhưng ít ra, cái l.ồ.ng này có tôn nghiêm hơn Lục gia.

Ta thổi tắt đốm đèn dầu duy nhất, căn phòng chìm vào bóng tối dày đặc, lạnh lẽo.

Ta bước đến giường, nằm xuống lớp chăn gấm đỏ thẫm thô ráp, nhắm mắt lại.

Bên ngoài cửa phòng, dưới mái hiên đầy sương lạnh.

Cơ Trường Phong không rời đi ngay.

Hắn đứng yên trong bóng tối, bàn tay mang bao tay da đen siết c.h.ặ.t chuôi kiếm bên hông.

Ánh mắt sau lớp mặt nạ sắt của hắn nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, tối tăm.

Đôi mắt ấy thẫm lại, sâu hoắm như vực sâu, chứa đựng những suy tính chưa từng lộ ra ngoài.

Cuộc giao dịch này, dường như mới chỉ là bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD