Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 11
Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:05
CHƯƠNG 11: CÁC ỨNG VIÊN HẸN HÒ GIẤU MẶT
Tấm thiệp mời khảm vàng ròng nằm im trên bàn.
Hương phấn hoa nồng nặc bốc lên, ngọt đến mức khiến người ta buồn nôn.
Bên trên là nét chữ phượng múa rồng bay giả tạo của Lục phu nhân.
Mời Phong Vương phi đến dự tiệc thưởng hoa tại phủ thượng.
Mùi tính toán giấu sau lớp giấy lụa hồng nhạt, sắc bén như một lưỡi d.a.o cạo xương.
Ta miết nhẹ ngón tay lên góc thiệp mời.
Vết bầm trên cổ ta đã tan hết, nhưng cái bẫy mới thì vừa vặn mở ra.
Mẫu thân của Lục Triều Dương, mụ già độc ác đó quả thực không chịu ngồi yên.
"Vương phi, ngài không nên đi."
Lâm quản gia đứng ngoài hiên, giọng nói trầm thấp khàn khàn khuyên can.
"Lục phu nhân không phải người dễ đối phó, buổi tiệc này có thể là Hồng Môn Yến."
Ta ngước mắt, nhìn bóng tối mờ mịt của hậu viện.
Ta cất tấm thiệp mời vào trong ống tay áo, khuôn mặt không chút biểu cảm.
Nếu ta trốn tránh, cả kinh thành này sẽ nói Phong Vương phi là một kẻ hèn nhát.
"Nếu ta không đi, bọn họ sẽ nói Phong Vương phi không dám gặp người."
Giọng ta phẳng lặng, nhưng đanh thép.
Lâm quản gia cúi đầu, không nói thêm, nhưng ánh mắt lướt qua mang theo sự kiêng dè.
Ta biết, nếu ta ngã xuống bên ngoài, Phong Vương phủ cũng sẽ mất mặt.
Trận chiến này, ta buộc phải đứng thẳng lưng mà đối mặt.
Ta chọn một bộ y phục màu xanh ngọc bằng gấm dày dặn.
Không phô trương, không thêu thùa chỉ vàng quá rực rỡ.
Chiếc trâm phượng vàng ròng hôm trước ta cũng không cài, chỉ dùng một chiếc trâm ngọc phỉ thúy đơn giản.
Khí chất thanh lạnh trong gương đồng hiện ra.
Người trong gương đứng thẳng, bờ vai thả lỏng, cằm hơi nâng lên đúng mực.
Ta không còn là cô hầu gái quỳ lạy dưới thềm nhà họ Lục nữa.
Ta là Phong Vương phi do thánh chỉ ban hôn.
Ít nhất, trên danh nghĩa là như vậy.
Xe ngựa của Phong Vương phủ dừng lại trước cổng Lục gia.
Cánh cổng phủ sơn son thếp vàng quen thuộc, nơi ta từng giặt đồ đến rỉ m.á.u đầu ngón tay suốt ba năm.
Hôm nay, ta bước xuống từ chiếc xe bọc gấm của hoàng gia.
Bên trong sảnh tiệc, hoa cúc mùa đông được bày biện khắp các lối đi, hương thơm nhạt nhẽo.
Nhưng thứ nồng nặc nhất lại là hương phấn son và ánh mắt soi mói của các phu nhân thế gia.
Ta vừa bước qua ngưỡng cửa, tiếng cười nói xôn xao lập tức tắt ngấm trong tích tắc.
Họ nhìn ta, ánh mắt như những mũi kim châm lướt từ đỉnh đầu xuống gấu váy xanh ngọc.
Những nụ cười giả tạo đồng loạt nở trên môi, nhưng trong lời nói toàn là gai nhọn.
Họ đang chờ xem trò vui, chờ xem một món hàng bị ruồng bỏ sẽ diễn vai Vương phi thế nào.
Ta không né tránh, bước đi chậm rãi, thẳng tiến về phía bàn trà chính.
"Ôi, Nhã Thanh tới rồi đó sao?"
Giọng nói quen thuộc của Lục phu nhân vang lên từ trên cao.
Bà ta mặc một bộ áo choàng bằng gấm màu tím sang trọng, tóc cài đầy trang sức quý giá.
Bà ta bước xuống, ra vẻ thân thiết mà nắm lấy mu bàn tay lạnh ngắt của ta.
Sự đụng chạm của bà ta làm da gà da vịt khắp người ta nổi lên kịch liệt.
Bà ta nhìn ta, ánh mắt tràn ngập sự khinh miệt giấu sau lớp mặt nạ từ bi.
"Nhã Thanh à, dẫu sao con cũng từng suýt trở thành người Lục gia chúng ta."
Cơn đau nhạt nhẽo dâng lên trong lòng n.g.ự.c trái, nhưng ta ép bản thân phải mỉm cười.
Mụ già này, trước mặt bao nhiêu phu nhân quyền quý, cố ý nhắc lại xuất thân thấp kém của ta.
Bà ta muốn cả kinh thành nhớ rằng, ta từng là một kẻ hầu hạ hèn mọn trong nhà bà ta.
Ta bất động, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay để giữ lấy sự tỉnh táo.
"Lục phu nhân nhớ nhầm rồi, ta hiện tại là Phong Vương phi."
Nụ cười trên mặt Lục phu nhân cứng đờ một giây, rồi bà ta khẽ hừ một tiếng từ l.ồ.ng n.g.ự.c.
Bà ta buông tay ta ra, xoay người đi về phía dãy bàn bên trái sảnh tiệc.
Mục đích thật sự của buổi tiệc thưởng hoa này, lúc này mới chính thức lộ diện.
Bốn gã nam nhân bước ra từ sau tấm bình phong, đứng thành một hàng trước mặt ta.
Kẻ thứ nhất ánh mắt tà dâm, nhìn chằm chằm vào n.g.ự.c ta, là một tên công t.ử háo sắc nổi danh.
Kẻ thứ hai ăn mặc lôi thôi, mặt mũi bủn rủn vì rượu chè bét nhè.
Kẻ thứ ba là một lão già góa vợ mấy lần, râu tóc đã bạc phơ, da dẻ nhăn nheo gớm ghiếc.
Kẻ cuối cùng ánh mắt tham lam, nhìn trang sức trên người ta với vẻ thèm thuồng rõ rệt.
Lục phu nhân đi đến bên cạnh họ, giọng nói đầy vẻ ban ơn, ban phát lòng thương hại.
"Ta chỉ sợ Phong Vương phủ không giữ con được lâu, nên mới thay con lo trước."
Lời nói thẳng thừng, trơ trẽn như một gáo nước bẩn hắt thẳng vào mặt ta.
Các vị phu nhân xung quanh nghe vậy liền che miệng cười rộ lên, tiếng cười lách cách như tiếng xương khô va vào nhau.
Họ đồng loạt tiến lên, buông những lời mỉa mai, sỉ nhục danh dự của ta.
"Đúng vậy, gả cho Phong Vương sát thê, ai biết ngày mai còn mạng hay không."
"Vương phi chỉ là cái danh phận tạm bợ, không có sủng ái, không có chỗ dựa thật sự, sớm muộn cũng bị đuổi."
"Lục phu nhân thật tốt bụng, tìm sẵn đường lui cho một kẻ bị từ bỏ."
Ta đứng giữa vòng vây của họ, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức đầu móng tay trắng bệch.
Tức giận.
Lạnh lòng.
Họ biến ta thành một trò cười, một món đồ chơi để họ ban phát đàn ông tệ hại.
Họ muốn dìm ta xuống vũng bùn sâu nhất để thỏa mãn sự ích kỷ và kiêu ngạo của họ.
Nhưng ta không khóc, nước mắt ở nơi này chỉ làm họ thêm đắc ý.
Ta hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu, khí chất thanh lạnh trên người bùng phát áp đảo không gian.
Ta nhìn thẳng vào khuôn mặt đắc thắng của Lục phu nhân, giọng nói rõ ràng, sắc bén như lưỡi đao.
"Ta còn đang ngồi ở vị trí Phong Vương phi, các vị đã vội lo chuyện tái giá cho ta. Không biết là thương ta, hay là coi thường Phong Vương phủ?"
Chén trà trên bàn của một vị phu nhân khẽ va nhẹ phát ra tiếng "cạch", tiếng cười mỉa mai lập tức tắt ngấm.
Cái mũ "coi thường Phong Vương phủ" quá lớn, không một ai ở đây gánh nổi cơn lôi đình của vị Vương gia sát thê.
Khuôn mặt Lục phu nhân tím tái lại vì tức giận khi bị ta phản kích trực diện trước mặt mọi người.
Bà ta bước tới, giọng nói lạnh xuống hoàn toàn, không còn thèm che giấu bộ mặt độc ác.
"Một nữ nhân bị Lục gia từ bỏ, còn thật sự nghĩ mình có thể làm Vương phi cao quý sao?"
"Phong Vương là một con quái vật sát thê gớm ghiếc, ngươi sớm muộn cũng thành cái xác không hồn!"
Bà ta vừa dứt lời, bốn gã nam nhân tệ hại kia liền được ý, cố tình tiến lại gần bao vây lấy ta.
Tên công t.ử háo sắc vươn bàn tay bẩn thỉu ra, cầm ly rượu ép sát vào mặt ta, buông lời cợt nhả.
"Vương phi, hầu hạ một con quỷ mặt sẹo làm gì, đi theo bổn công t.ử không tốt hơn sao?"
Ta lùi lại một bước, sống lưng chạm vào lan can sảnh hoa, không còn đường thối lui.
Lòng bàn tay ta lạnh ngắt, hơi thở dồn dập giữa vòng vây của những kẻ hèn hạ.
Ta đứng thẳng lưng, đôi mắt trừng lớn, kiên cường chống chọi, tuyệt đối không chịu khuất phục trước sự nh.ụ.c m.ạ này.
Sự căng thẳng trong sảnh tiệc kéo căng đến mức sắp nổ tung.
"Vút... Bịch!"
Đột ngột, từ ngoài cổng phủ Lục gia, một tiếng vó ngựa dồn dập, vang dội như sấm truyền vào.
Tiếng xích sắt va chạm khan khốc, tiếng bước chân của hàng trăm binh sĩ mặc giáp nặng nề dậm xuống nền đất.
"Rầm! Rầm!"
Cả sảnh hoa như rung chuyển theo mỗi nhịp bước chân từ bên ngoài.
Một giọng quát lớn, vang dội đầy uy quyền hoàng gia cắt đứt mọi tiếng ồn ào bên trong sảnh tiệc:
"Hộ vệ hoàng gia mở đường! Phong Vương giá đáo!"
Toàn bộ phu nhân thế gia và Lục phu nhân trong sảnh tiệc đồng loạt quay đầu ra phía cửa, sắc mặt trong tích tắc trắng bệch, hoảng hốt tột cùng.
