Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 12
Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:05
CHƯƠNG 12: KHÔNG CÒN GIẢ VỜ NỮA
Tiếng vó ngựa rống lên ngoài cổng Lục phủ.
Dồn dập.
Khô khốc.
Âm thanh x.é to.ạc màn sương lạnh của buổi chiều đông.
Mặt đất dưới chân bỗng nhiên rung lên từng hồi bần bật.
Cống rãnh, thềm đá đều chao đảo.
Các vị phu nhân quyền quý trong sảnh hoa lập tức biến sắc, chân tay luống cuống.
"Cạch."
Chén trà sứ thanh hoa trên tay Lục phu nhân không giữ vững.
Nước trà b.ắ.n ra ngoài vách sứ thanh nhã, đổ tràn lên vạt áo gấm màu tím sang trọng.
Tiếng gốm sứ chạm xuống mặt bàn gằn lên một nhịp hoảng hốt, tột cùng kinh sợ.
Tiếng cười mỉa mai của đám nam nhân tệ hại im bặt.
Họ trố mắt nhìn ra phía cửa phủ, hơi thở dồn dập nghẹn lại nơi cổ họng.
Không khí nhục mạ, đắc thắng vừa rồi tan biến, nhường chỗ cho một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Rèm lụa mỏng phủ ngoài cửa lớn bị một luồng khí thế thô bạo thốc tung.
Gió bấc luồn vào ống tay áo xanh ngọc của ta, lạnh buốt.
Ta đứng yên bên lan can đá, hai mắt mở to nhìn chăm chằm ra vách tường hoa loang lổ.
Một đội hộ vệ áo đen rầm rộ tiến vào sảnh tiệc.
Giáp sắt chỉnh tề, xích sắt va vào nhau khan khốc, sắc lạnh.
Họ mang theo thứ sát khí nồng nặc của những kẻ bước ra từ vũng m.á.u chiến trường.
Gia đinh của Lục phủ run rẩy lùi lại góc tường, không một ai dám giơ tay cản đường.
Họ ôm đầu, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.
Ta nhìn những chiếc giáp sắt đen quen thuộc của cấm binh vương phủ mà bàng hoàng sững sờ.
Hắn đến rồi.
Là Cơ Trường Phong.
Vị Vương gia mang danh sát thê tàn bạo, người nắm giữ binh quyền tối cao của kinh thành.
"Phong Vương giá lâm!"
Tiếng quát lớn của vị thống lĩnh cấm binh x.é to.ạc màn sương mù u ám trong sảnh tiệc.
Tiếng hô vang dội, chấn động cả xà nhà gỗ sưa.
Cơ Trường Phong bước qua ngưỡng cửa lớn.
Áo bào đen thêu ám văn rồng vàng phủ rộng, phất nhẹ theo mỗi nhịp bước chân vững chãi.
Chiếc mặt nạ sắt đen ngòm trên mặt hắn phản chiếu ánh sáng đèn l.ồ.ng, vặn vẹo, gớm ghiếc.
Hắn sừng sững đứng đó, nuốt chửng toàn bộ ánh sáng yếu ớt của hiên nhà Lục phủ.
Khí thế bá đạo, lạnh lẽo lan tràn khắp bốn góc sảnh hoa.
Các phu nhân thế gia đồng loạt cúi gục đầu xuống n.g.ự.c, không một ai dám ho he nửa lời.
Lồng n.g.ự.c trái của ta khẽ thắt lại, rồi đột ngột bình lặng xuống một cách kỳ lạ.
Nỗi cô độc, nhục nhã khi đối mặt với vòng vây giông bão của ta vừa rồi biến mất sạch sẽ.
Hóa ra, cảm giác được một người mang quyền thế đến làm chỗ dựa lại vững chãi đến thế.
Ta không còn là đứa con gái hầu gái bị người ta ra giá, ban phát đường lui nữa.
Cơ Trường Phong không đi thong thả, hắn sải bước dài, tiếng ủng da dẫm lên nền đá phát ra tiếng "bạch, bạch" sắc lạnh.
Ánh mắt hắn sau hốc mặt nạ sắt như hai lưỡi đao cạo xương, quét qua một vòng toàn trường.
Hắn nhìn thấy ta đang đứng trơ trọi giữa đám nam nhân háo sắc, háo tiền của Lục gia.
Hắn nhìn thấy ly rượu bẩn thỉu của gã công t.ử kia đang chĩa thẳng vào khuôn mặt của ta.
Sát khí và hơi lạnh trên người hắn trong tích tắc liền đậm đặc thêm mười phần.
Đôi mắt sau hốc mặt nạ sắt thẫm lại một màu mực đặc kịt, tràn ngập tơ m.á.u.
Hắn không gầm rú phẫn nộ.
Nhưng bàn tay thô ráp của hắn đã siết c.h.ặ.t lấy chuôi bảo kiếm bên hông.
"Két."
Tiếng da thuộc bao tay miết trên kim loại sắc lạnh vang lên giữa không gian im lặng, nghe rợn người.
Sự giận dữ bị nén xuống dưới lớp mặt nạ sắt ấy còn đáng sợ, kinh hoàng hơn cả một trận lôi đình thịnh nộ.
Lục phu nhân run rẩy kịch liệt, vạt áo gấm màu tím khẽ động, mồ hôi vã ra như tắm.
Bà ta vội vàng rời khỏi ghế chủ vị, bước xuống thềm đá, khom người dập đầu hành lễ thật thấp.
"Không biết Phong Vương đại giá quang lâm, thần phụ không kịp nghênh đón."
Giọng bà ta lạc đi, run rẩy, mất sạch vẻ kiêu ngạo, độc ác ban nãy trước mặt ta.
Cơ Trường Phong sải bước qua người bà ta, không thèm liếc mắt lấy một cái, xem bà ta như không khí.
Hắn đứng chắn ngay trước mặt ta, bóng đen cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy bóng dáng gầy gò của ta.
Mùi hương trầm lạnh quen thuộc từ người hắn vây hãm lấy khứu giác của ta, vững chãi vô cùng.
Hắn gõ nhẹ ngón tay mang bao tay da đen lên đốc kiếm, giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên.
Từng chữ nói ra đều như mang theo vụn băng, đập mạnh vào màng nhĩ của tất cả mọi người.
"Vương phi của bổn vương còn đang ngồi đây, các ngươi đã vội chọn phu quân khác cho nàng?"
Câu nói thẳng thừng, bá đạo đanh thép đập tan sự yên lặng c.h.ế.t ch.óc của sảnh hoa.
Ta khựng lại, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào vạt áo gấm màu xanh ngọc đến mức đầu móng tay trắng bệch.
Hắn nói: "Vương phi của bổn vương".
Trước mặt toàn bộ thế gia phu nhân quý tộc của kinh thành, hắn dùng vương quyền định danh phận cho ta.
Bốn gã nam nhân tệ hại đứng cạnh ta sợ đến mức đầu gối mềm nhũn, ngã quỵ sụp xuống đất như những khúc gỗ mục.
Ly rượu đồng trên tay gã công t.ử háo sắc rơi loảng xoảng, rượu đổ lê láng dưới mũi ủng da của Cơ Trường Phong.
Mấy vị phu nhân vừa rồi hùa theo mỉa mai ta chỉ là danh phận tạm bợ, lúc này mặt mũi xám ngoét như tro tàn.
Họ đứng không vững, vội vàng cúi gục đầu, run rẩy đổ hết trách nhiệm ra ngoài để cầu toàn mạng.
"Vương gia hiểu lầm rồi, chúng ta chỉ là… chỉ là nói đùa vài câu."
Một bà t.ử thế gia lên tiếng, giọng nói lắp bắp, run rẩy kịch liệt.
Họ muốn dùng hai chữ "nói đùa" để phủi sạch sự nhục mạ, sỉ nhục danh dự của ta vừa rồi.
Ta nhìn dáng vẻ hèn nhát, sợ hãi quỳ lạy dưới đất của họ, bờ môi khẽ mím lại thành một đường thẳng thanh lãnh.
Vị m.á.u tanh trong miệng đã tan biến, chỉ còn lại một cảm giác hả giận lan tỏa bên tai.
Cơ Trường Phong khẽ nhếch môi, tiếng cười lạnh khàn khàn phát ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c sau lớp mặt nạ sắt, nghe rợn tóc gáy.
Hắn tiến lên một bước, dùng lực dẫm mạnh mũi ủng da xuống vũng rượu đổ trên nền gạch xanh khuyết góc.
"Nói đùa? Vậy bổn vương cũng nói đùa một câu: nh.ụ.c m.ạ Vương phi, có thể trị tội bất kính với hoàng thân."
Chữ "tội" vừa dứt, toàn bộ sảnh hoa đồng loạt dập đầu xuống đất, tiếng trán chạm nền gạch côm cốp vang lên liên tục.
Tội bất kính với hoàng tộc, nhẹ thì tịch thu tài sản, nặng thì lưu đày cả gia tộc, không một ai ở đây gánh nổi.
Lục phu nhân quỳ sụp dưới thềm đá lạnh lẽo, thân hình già nua run cầm cập, không thốt nổi một lời cầu xin.
Sự kiêu ngạo, khinh miệt của đám thế gia phu nhân đã bị vương quyền của Cơ Trường Phong nghiền nát hoàn toàn.
Hắn xử lý xong đám người hèn hạ, dứt khoát quay người lại, đối diện trực tiếp với ta.
Tà áo đen thêu vàng rộng lớn phủ xuống, chặn đứng mọi ánh mắt dơ bẩn, soi mói ở phía sau lưng.
Hắn đưa tay lên, chậm rãi tháo bỏ chiếc bao tay da đen thô ráp, để lộ bàn tay thon dài, ấm áp.
Hắn mở rộng lòng bàn tay, đứng yên trong không gian im lặng vắng lặng của sảnh tiệc Lục gia.
Hắn không nắm lấy tay ta trước, không dùng vương quyền ép buộc, hắn chỉ lặng lẽ chờ đợi ta tự đặt tay vào.
Ánh mắt hắn sau hốc mặt nạ sắt dịu đi vài phần, sâu kín, chứa đựng sự che chở duy nhất dành cho ta.
Trái tim ta đột ngột đập lệch đi một nhịp, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì một thứ cảm xúc rung động mãnh liệt.
Vị Vương gia mang danh "Sát thê" tàn bạo này, vào lúc ta cô độc, bất an nhất, đã trở thành lá chắn vững chắc cho ta.
Ta không còn là kẻ bị người ta từ bỏ, gả đi trên chiếc kiệu rách nữa, ta đã có một ngôi nhà để quay về.
Ta vươn tay ra, đặt lòng bàn tay gầy gò, lạnh ngắt của mình vào lòng bàn tay to lớn, ấm áp của hắn.
Cơ Trường Phong ngay lập tức siết c.h.ặ.t lấy năm ngón tay ta, hơi ấm truyền qua da thịt, vững chãi và bao bọc mười phần.
Hắn nắm lấy tay ta, dứt khoát dắt ta bước đi, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại đống hỗn độn phía sau.
Chúng ta bước đi chậm rãi qua giữa sảnh hoa, đi qua những cái đầu đang cúi gục sát đất của đám người Lục gia.
Sự bảo vệ của hắn vây hãm lấy ta, gạt bỏ mọi sự sỉ nhục, đưa ta bước lên vị trí tối cao của vương phủ.
Bước đến ngưỡng cửa lớn phủ sơn son thếp vàng của Lục gia, Cơ Trường Phong đột ngột khựng bước chân lại.
Hắn đứng ngược sáng, vạt áo bào đen phất nhẹ trong làn gió đông lạnh buốt, bóng hắn cao lớn bao trùm lấy ngưỡng cửa.
Hắn không ngoảnh đầu, giọng nói trầm thấp đầy uy áp của vị Phong Vương vang dội khắp không gian Lục phủ, ném lại một câu tuyên bố lạnh lùng làm chấn động cả kinh thành.
"Ngày mai, Phong Vương phủ sẽ cho cả kinh thành một câu trả lời chính thức."
