Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 17.2 (kết)

Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:07

Ta khựng bước chân, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào tà áo gấm đỏ thẫm thêu chỉ vàng.

Hắn bắt đầu kể, giọng nói trầm khàn đều đều dẫn dắt ta trở về dòng thời gian của nhiều năm về trước.

Nhiều năm trước, khi ta còn là một đứa trẻ gầy gò theo phụ thân vào rừng hái t.h.u.ố.c, ta từng cứu một thiếu niên bị trúng tên độc.

Ta dùng thảo d.ư.ợ.c đắp vết thương cho hắn, chia cho hắn nửa củ khoai nướng, rồi lặng lẽ rời đi không để lại danh tính.

Thiếu niên năm xưa suýt c.h.ế.t trong rừng ấy, chính là Cơ Trường Phong.

Sau khi trở về kinh thành nắm giữ binh quyền, hắn đã âm thầm điều tra tung tích của ta suốt nhiều năm ròng rã.

Hắn từng lặng lẽ giữ chiếc khăn tay thêu hoa quế cũ kỹ mà ta đ.á.n.h rơi bên giếng nước nhà họ Lục.

Hắn từng âm thầm xuất binh giúp đỡ gia tộc cũ của ta vượt qua một trận khủng hoảng diệt môn mà ta không hề hay biết.

Hắn từ chối tất cả các thiên kim thế gia, từ chối thánh chỉ ban hôn của hoàng đế, chỉ để chờ đợi một thời điểm thích hợp nhất.

Cho đến khi biết ta bị mẹ con Lục Triều Dương lợi dụng ba năm, ruồng bỏ và bán đi để đổi lấy lợi ích thế gia.

Hắn lập tức dùng vương quyền hoàng tộc để ép Lục gia phải giao ta ra, dùng chiếc kiệu hoa vương phủ để rước ta về dinh.

Mọi mảnh ghép từ ngày đầu bước xuống kiệu hỷ đột ngột khớp lại hoàn toàn trong đầu óc ta.

Bản hợp đồng đêm tân hôn, chén trà nóng, lọ t.h.u.ố.c bôi cổ nửa đêm, lời bảo vệ nội phủ và phượng ấn trao tay.

Tất cả những hành động nghiêm nghị, xảo quyệt thường ngày của hắn, hóa ra đều là một cái bẫy ngọt ngào.

Hắn chưa từng coi ta là một Vương phi giả, hắn dùng cả vương quyền để làm tấm khiên che chở cho ta trước sóng gió.

Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, bàn tay thô ráp nâng khuôn mặt thanh tú của ta lên, giọng nói nặng cảm xúc.

"Ta không chờ ngày hôm nay."

Hắn khẽ thì thầm, đôi mắt chứa đựng sự thâm tình vững chãi duy nhất suốt nhiều năm qua.

"Ta đã chờ nàng rất lâu rồi."

"Ta không biết đó có phải là yêu hay không. Ta chỉ biết... nhiều năm như vậy, người ta chờ vẫn luôn là nàng."

Nước mắt ta đột ngột trào ra ngoài khóe mắt, lăn dài trên gò má nóng bừng vì xúc động.

Ta không khóc vì yếu đuối gục ngã, ta khóc vì lần đầu tiên trong đời, có một người đặt Tạ Nhã Thanh ta lên trên tất cả.

Ta không còn là đứa con gái hầu gái thấp kém bị người ta ra giá ban ơn, ta là người duy nhất chiếm trọn lòng dạ của vị Vương gia tối cao này.

Trái tim ta đập loạn xạ kịch liệt, l.ồ.ng n.g.ự.c trái ngập tràn một thứ cảm giác ấm áp, hạnh phúc vô bờ bến.

Cơ Trường Phong vươn cánh tay rộng lớn ra, dứt khoát ôm c.h.ặ.t lấy bóng dáng gầy gò của ta vào lòng n.g.ự.c cứng như đá của hắn.

Hắn không hôn ta giữa phố, không nói những lời thề thốt sến sẩm của đám tổng tài bá đạo.

Hắn chỉ ôm ta, vòng tay vững chãi bao bọc lấy toàn bộ thân hình ta, giấu ta vào trong tà áo bào đen ấm áp.

Hắn ghé sát tai ta, giọng nói trầm thấp đầy sự che chở vang lên giữa con phố Chu Tước vắng lặng.

"Từ hôm nay, không cần sợ nữa. Ta ở đây."

Ta khẽ run lên, ngón tay gầy gò từ từ vươn ra, dứt khoát ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng rộng lớn của hắn.

Lần đầu tiên, ta chủ động ôm lại ông, chủ động giao phó hoàn toàn niềm tin và số mệnh của mình cho một nam nhân.

Toàn bộ dân chúng kinh thành nhìn theo bóng dáng hai người gấm đỏ áo đen ôm nhau giữa phố, không một ai dám ho he chỉ trích.

Lục Triều Dương quỳ sụp dưới đất, đôi mắt đỏ ngầu nhìn vệt ngọc phỉ thúy lấp lánh trên cổ tay ta đang ôm c.h.ặ.t Cơ Trường Phong. Hắn hoàn toàn thua cuộc, thua sạch sẽ cả danh dự, thể diện và người duy nhất từng yêu hắn bằng cả thanh xuân.

Bầu trời kinh thành đột ngột chuyển sang một màu xám xịt, loang lổ những đám mây đen cuồn cuộn kéo đến.

"Cộc! Cộc! Cộc!"

Từ phía cổng thành xa xôi, một tiếng vó ngựa dồn dập, điên cuồng phá tan bầu không khí cảm xúc của phố lớn.

Một tên hộ vệ mặc giáp sắt bám đầy vết m.á.u và bụi đất, phi ngựa thục mạng cắt ngang dòng người đang tụ tập.

Hắn nhảy xuống ngựa, gối mềm nhũn quỳ sụp một gối xuống thềm đá lạnh lẽo ngay trước mặt Cơ Trường Phong.

Hai tay hắn nâng cao một ống mật thư màu đỏ thẫm khẩn cấp, giọng nói lạc đi vì hoảng hốt, vang dội khắp bốn góc phố.

"Khởi bẩm Vương gia. Biên cương tám trăm dặm khẩn cấp."

Cơ Trường Phong ngẩng đầu lên khỏi bả vai ta, cánh tay đang ôm c.h.ặ.t eo ta khẽ siết nhẹ lại một nhịp đầy dứt khoát.

Ánh mắt ông từ dịu dàng, thâm tình dành cho ta lập tức trở nên lạnh như băng tuyết, sắc bén như lưỡi đao bước ra từ chiến trận.

Hắn vươn bàn tay thon dài ra, dứt khoát nhận lấy ống mật báo màu đỏ thẫm từ tay tên hộ vệ hoàng gia.

Ta nhìn thẳng vào góc nghiêng khuôn mặt nam thần đanh thép của hắn, phượng ấn trong tay áo gấm khẽ lạnh ngắt đi.

Một luồng linh cảm bất an mãnh liệt dâng lên, bóp nghẹt lấy l.ồ.ng n.g.ự.c trái của ta.

Một cơn bão lớn, thực sự sắp sửa ập xuống kinh thành rồi.

-----HOÀN----

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

Sau Khi Ly Hôn, Tôi Trở Thành Huyền Thoại Giới Cổ Vật

Thể loại: Hào môn đô thị, Sảng văn, Vả mặt, Nữ cường, Ngược tra.

[VĂN ÁN]

Ba năm trước, đại thiếu gia Hạ gia – Hạ Triết Hàn gặp t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc, đôi chân bại liệt hoàn toàn. Giữa lúc anh ta rơi xuống vực sâu tăm tối, tình cũ ôm tiền bỏ trốn, chỉ có Đường Khả Doanh lặng lẽ bước đến gánh vác mọi giông bão. Đôi bàn tay của cô, suốt ba năm trời không quản ngày đêm bôi t.h.u.ố.c, bấm huyệt, chịu đựng mọi sự khinh miệt của Hạ gia để kéo anh ta từ vũng bùn đứng dậy.

Ba năm sau, đôi chân ấy lành lặn. Việc đầu tiên Hạ Triết Hàn làm chính là ném tờ đơn ly hôn kèm tấm séc trăm tỷ vào mặt cô: "Ký đi. Khả Doanh, tình cũ của tôi đã về. Cô không có gia thế, không xứng đứng cạnh tôi nữa."

Khả Doanh gượng cười, dứt khoát ký tên rồi xách vali bước đi trong đêm mưa lạnh giá. Kẻ bạc tình nghĩ rằng cô mất đi anh ta là mất đi cả thế giới.

Họ không biết rằng, đôi bàn tay từng xoa bóp đôi chân tàn phế cho anh ta, vốn dĩ là đôi bàn tay thiên tài độc nhất vô nhị trong giới cổ vật – người kế thừa tối cao của dòng họ Đường huyền thoại, chuyên phục chế những bức họa cổ ngàn năm vô giá.

Ngày cô rời đi, Phượng Hoàng thức tỉnh. Giới tài phiệt chấn động, các đại lão quyền lực nhất quỳ rạp cầu xin cô phục chế bảo vật.

Khi Hạ Triết Hàn nhận ra mình đã tự tay vứt bỏ báu vật lớn nhất đời, anh ta điên cuồng quỳ dưới mưa, khóc lóc van xin cô quay lại. Khả Doanh chỉ lạnh lùng bước qua, vòng tay cô đã được ôm trọn bởi Phó Duật Thần – vị tổng tài bí ẩn quyền lực gấp mười lần Hạ gia.

Phó Duật Thần nhếch môi nhìn kẻ thù: "Hạ tổng, rác rưởi đã vứt đi thì đừng có thói quen nhặt lại. Hiện tại, vợ cũ của anh bận làm Phu nhân Phó gia của tôi rồi!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.