Vương Gia, Xin Giữ Tự Trọng A! - Chương 17
Cập nhật lúc: 26/06/2026 14:06
CHƯƠNG 17: VƯƠNG GIA ĐỀ NGHỊ GIÚP ĐỠ
Bụi đất sau trận hỗn chiến từ từ lắng xuống.
Lục Triều Dương nằm bệt trên nền đá xanh khuyết góc, áo gấm rách bươm, khóe môi loang lổ vệt m.á.u tươi.
Xung quanh hắn, năm tên hộ vệ thân tín của Lục gia đã bị đ.á.n.h ngã gục, kiếm gãy lăn lóc.
Đoàn cấm binh giáp đen của vương phủ thong thả thu đao, lùi lại hai bên thành một vòng vây kiên cố.
Người dân kinh thành đứng kín hai bên con phố Chu Tước, đông nghịt như nêm cối.
Nhưng cả ngàn con người không một ai dám phát ra một tiếng động nhỏ, không một tiếng ho he van xin.
Họ trố mắt nhìn, bầu không khí ngột ngạt và đông cứng lại như một hầm băng giữa chiều đông.
Tiếng con hắc mã của Cơ Trường Phong khẽ phì hơi, làn khói trắng tan nhanh trong gió bấc.
Ta đứng yên sau lưng hắn, gấu váy gấm đỏ thẫm thêu chỉ vàng khẽ bay nhẹ theo làn gió lạnh.
Cổ tay ta vẫn còn hằn rõ vệt đỏ bầm dữ tợn do Lục Triều Dương thô bạo siết c.h.ặ.t ban nãy.
Chiếc áo bào đen rộng lớn của Cơ Trường Phong đứng ngược sáng, như một ngọn núi lớn chặn đứng mọi giông bão trước mặt ta.
Dù bị đ.á.n.h đến mức không gượng dậy nổi, Lục Triều Dương đột ngột ngửa đầu cười điên dại.
Giọng cười khàn đặc, nghẹn ngào huyết ứ, tràn ngập sự tuyệt vọng và đố kỵ hẹp hòi tột cùng.
Hắn dùng cánh tay run rẩy chỉ thẳng vào chiếc mặt nạ sắt đen ngòm trên mặt Cơ Trường Phong, cơ mặt co giật.
Hắn cố kéo ta xuống vũng bùn cùng hắn, cố dùng lời nói để đập nát danh phận Vương phi của ta.
"Nhã Thanh. Nàng thật sự muốn sống cả đời với một con quỷ sao?"
Hắn gào lên, giọng nói vặn vẹo, đầy sự ích kỷ cố chấp.
"Kinh thành này ai mà không biết hắn là một quái vật xấu xí, một kẻ mang danh sát thê tàn bạo!"
"Nàng gả cho một kẻ không dám lộ mặt ra ngoài, nàng thật sự nghĩ mình sẽ được hạnh phúc sao?"
Lời chế giễu bẩn thỉu của hắn lọt vào màng nhĩ, mang theo thứ hương phấn son thối rữa của Lục gia.
Ta từ sau lưng Cơ Trường Phong bước lên một bước, đứng ngang hàng với bờ vai cao lớn của hắn.
Ta nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy m.á.u và sự t.h.ả.m hại của Lục Triều Dương, thần sắc phẳng lặng như mặt nước mùa thu.
Không có một tia d.a.o động, không có một chút sợ hãi trước những lời công kích bẩn thỉu ấy.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, dứt khoát quay người lại đối diện với vị phu quân đeo mặt nạ sắt của mình.
"Cho dù hắn có thật sự mang đầy vết sẹo... thì cũng đẹp hơn trái tim của ngươi."
Giọng ta rõ ràng, đanh thép, vang dội khắp con phố đông đúc.
Ba năm qua, ta đã thấy đủ bộ mặt của một kẻ có vẻ ngoài đạo mạo nhưng lòng dạ thối nát như Lục Triều Dương. Hắn lừa dối ta, lợi dụng ta, rồi vứt bỏ ta không một chút thương tiếc. Còn người đàn ông đeo mặt nạ sắt này, dù thiên hạ đồn hắn là quỷ dữ, hắn lại dùng cả vương quyền để trao cho ta sự tôn nghiêm cao nhất.
Ta hoàn toàn đứng về phía hắn, kiên định mười phần, không còn lại một chút luyến tiếc dại khờ nào với quá khứ.
Lục Triều Dương khựng lại, nụ cười điên dại trên môi tắt ngấm, ánh mắt hắn sụp đổ hoàn toàn.
Hắn biết, cái tát và câu nói này của ta đã chính thức đặt dấu chấm hết cho ba năm tình nghĩa cũ.
Cơ Trường Phong đứng bất động dưới làn gió bấc, thân hình cao lớn khẽ run nhẹ một nhịp rất nhỏ.
Hốc mắt đen ngỏm sau chiếc mặt nạ sắt khóa c.h.ặ.t lấy khuôn mặt kiên định của ta.
Suốt bao năm qua, ông luôn sống trong bóng tối của những lời đồn đại, luôn nghĩ nếu nàng biết sự thật, có lẽ nàng sẽ sợ hãi mà lánh xa.
Không ngờ, vào khoảnh khắc đối đầu với cả kinh thành, nàng lại dứt khoát chọn đứng bên cạnh ông.
Rung động mãnh liệt dâng lên trong đôi mắt sâu thẳm của vị Vương gia sát thê, thẫm lại một màu mực ấm áp.
Ông không nói lời tỏ tình sến sẩm, không giải thích dài dòng, chỉ có ánh mắt nhìn ta đầy sự xúc động giấu kín.
Không khí cả con phố Chu Tước yên lặng đến mức nghe rõ tiếng gió rít qua kẽ tường gạch.
Cơ Trường Phong thong thả đưa bàn tay thon dài lên, ngón tay chạm vào sợi dây buộc phía sau gáy.
Hắn chậm rãi nới lỏng nút thắt, động tác từ tốn nhưng mang theo uy áp vương giả cực lớn.
"Cạch."
Tiếng kim loại va chạm khẽ vang lên giữa không gian tĩnh mịch, khô khốc.
Chiếc mặt nạ sắt đen ngòm quen thuộc dứt khoát rời khỏi khuôn mặt hắn, rơi tự do xuống nền đá xanh khuyết góc.
Hơi thở của hàng trăm người dân vây xem xung quanh đồng loạt nghẹn lại nơi cổ họng.
Ta mở to mắt, nín thở nhìn chăm chằm vào khuôn mặt vừa lộ diện hoàn toàn dưới ánh nắng đông lạnh buốt.
Không có sẹo rết gớm ghiếc ăn sâu vào xương.
Không có sự dị dạng vặn vẹo dọa trẻ con khóc thét như những lời đồn thổi nhảm nhí ngoài kia.
Dưới lớp mặt nạ sắt là một khuôn mặt tuấn mỹ đến mức đảo điên chúng sinh, đường nét quai hàm sắc sảo như tạc. Sóng mũi cao thẳng, đôi môi mỏng ngậm một vệt lạnh lùng, và khí chất thanh cao áp đảo vạn người.
Một nam thần cực phẩm bằng xương bằng thịt, đứng sừng sững giữa phố lớn kinh thành.
Người dân, quan lại thế gia và cả Lục Triều Dương đều sốc đến mức c.h.ế.t lặng hoàn toàn.
Họ trố mắt nhìn, đầu óc bàng hoàng như vừa trải qua một trận địa chấn chấn động hoàng tộc.
Lục Triều Dương không tin vào mắt mình, hắn quỳ dưới đất liên tục lùi lại phía sau, sắc mặt trắng bệch ra như tro tàn.
"Không... Không thể nào... Ngươi không phải là quái vật mặt sẹo..."
Hắn lắp bắp, sự tự tôn cuối cùng của gã thiếu gia thế gia bị dung mạo của Cơ Trường Phong giẫm nát sạch sẽ.
Cơ Trường Phong cầm lấy chiếc mặt nạ sắt dưới đất, thần sắc bình thản, nhạt giọng lên tiếng.
"Tin đồn là do chính ta tạo ra."
Giọng hắn trầm thấp khàn khàn, vang vọng khắp bốn góc con phố vắng lặng.
Hắn không cần giấu sẹo, hắn đeo mặt nạ để che giấu danh tính thực sự khi đi thị sát binh vụ ở biên thùy.
Đồng thời, danh xưng "Sát thê" tàn bạo là cái bớ để hắn từ chối tất cả các cuộc ép buộc liên hôn của các thế gia triều đình.
Hắn muốn một sự yên tĩnh tuyệt đối để bài bố ván cờ quyền lực, cho đến khi hắn gặp được ta.
Hắn dứt khoát bước lại gần ta, áo bào đen thêu vàng phất nhẹ mang theo mùi hương trầm lạnh nồng đượm.
Đôi mắt sâu thẳm không còn lớp sắt che giấu nhìn xoáy vào đôi mắt đang hoảng lốt của ta, giọng nói thấp xuống.
"Cuộc hôn nhân này không phải tình cờ."
