Vương Phi Đã Treo Trên Lầu Cổng Thành Ba Ngày Rồi - Chương 12

Cập nhật lúc: 27/08/2026 05:08

## 28 – Vương gia vạch mặt

Trâu Tiểu An tiễn Bạch Phiêu Phiêu, thong thả đi vào hậu viện.

Vừa bước vào cửa đã thấy Vương gia ngồi trầm mặc một mình.

*"Vương gia?"* Trâu Tiểu An hơi thắc mắc, *"Vương gia ngồi đây… sao lại im lặng thế?"*

*"Trong phủ mới tới mấy người hầu, cũng ở Trâu Gia thôn…"*

Trâu Tiểu An cười tươi.

*"Vậy thì tốt quá, chắc là bạn cũ của tiểu nhân trong thôn, lát nữa sang gặp mặt."*

*"Họ quả thực quen Trâu Tiểu An."* Vương gia nhìn y, ánh mắt lẫn trong sương khói, khó đoán, *"Trong đó có vài người là chủ nợ của hắn."*

*"Úi chà!"* Trâu Tiểu An gãi đầu, vẻ tiếc nuối, *"Ngày xưa tiểu nhân không biết điều, có thua vài ván, thôi bỏ rồi bỏ rồi."*

*"Ngươi mang nợ c.ờ b.ạ.c, bản vương làm sao yên tâm giao các tiểu Điện hạ cho ngươi coi?"* Vương gia mặt mày âm u, *"Rượu, sắc, c.ờ b.ạ.c, lười nhác, nhiễm bất kỳ điều gì cũng là mối họa. Xét vì mấy hôm nay ngươi vất vả, bản vương miễn tội cho ngươi, đi lãnh tiền công rồi tìm chỗ khác mà ở."*

Trâu Tiểu An không cãi được, mấy lần định nói lại thôi, cuối cùng chỉ đành nhận tội.

*"Kẻ nhỏ này biết lỗi, tạ ơn Vương gia khoan hồng, nô tài xin đi ngay, khỏi làm phiền ngài."*

Y quay lưng bỏ đi, không chút lưu luyến.

Vương gia lòng buồn khôn tả, phất tay áo đóng sầm cửa, chặn đường Trâu Tiểu An.

*"Vương gia?"*

Vương gia đứng dậy, từng bước tiến về phía y.

*"Ngươi có biết, Trâu Tiểu An ở Trâu Gia thôn, vì c.ờ b.ạ.c vô độ trốn nợ mà bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t, nay cỏ trên mộ còn cao ba thước."*

*"Tiểu nhân…"* Trâu Tiểu An nhìn Vương gia đối diện, ấp úng không nói nên lời, y chưa từng thấy Vương gia tiều tụy thế này, lòng bỗng chua xót.

Vương gia nhìn Trâu Tiểu An ngẩn ngơ, đưa tay kéo y vào lòng, cho đến khi dùng cánh tay khóa c.h.ặ.t người, người hằng đêm mơ tưởng giờ đang thực sự ở trong n.g.ự.c hắn, mới thở dài một hơi thật dài.

*"Bảo đi là đi, sao ngày thường chẳng thấy ngươi nghe lời thế?"*

Trâu Tiểu An nằm trong lòng Vương gia không dám vùng vẫy, chỉ vì bàn tay y chống lên n.g.ự.c Vương gia bỗng dưng ướt đẫm vì dòng lệ nóng hổi.

*"Vương gia…"*

*"Cải trang đổi tên quay về phủ, chỉ để tránh mặt ta đúng không?"* Vương gia không cho Trâu Tiểu An ngước lên, giấu đi vẻ yếu đuối của mình như đeo mặt nạ, chỉ nói, *"Em thương Nguyên nhi sớm mất mẹ, thương Tề nhi bé nhỏ không ai nương tựa, dù có khó khăn thế nào cũng phải về tự tay chăm sóc chúng. Nhưng em… ta kết duyên vợ chồng bảy năm, gặp biến cố lớn lao này, trong lòng em có một chút đau lòng vì ta không? Con cái quan trọng, ta tính là gì? Thiên hạ đều nói Kính Vương ta tàn nhẫn, ta thấy em mới là kẻ lòng dạ sắt đá."*

Vương gia nói thì hùng hổ, ôm thì c.h.ặ.t như muốn bóp nát, dường như sợ buông tay là người lại biến mất.

*"Nếu em thấy ta tệ, chỉ cần em nói, ta sẽ sửa…"* Vương gia thì thầm bên tai Trâu Tiểu An, gần như là van nài, *"Đừng bỏ ta, ta chịu không nổi."*

---

## 29 – Vương gia thua rồi

Vương gia bao giờ thua thiệt đến thế?

Dù từng nhiều lần thập t.ử nhất sinh, suýt mất mạng nơi chiến địa, hắn trọng thương sắp c.h.ế.t cũng chưa từng rơi lệ.

Trâu Tiểu An trong lòng như bị siết c.h.ặ.t, nhói buốt, cay cả sống mũi.

Tên đàn ông thối này quả là tính xấu mặt cũng xấu, nhưng thật ra bao năm qua chưa từng đối xử tệ với y. Lúc đầu mới thành hôn, tuy lạnh nhạt nhưng cũng không để y thiếu ăn thiếu mặc. Về sau y cứu hắn một mạng, hắn liền trả gấp trăm ngàn, chuyện ăn mặc đi lại đều sắp xếp thượng hạng, huống chi có Thang Viên rồi hắn càng cẩn thận tỉ mỉ, ngay cả món ăn trong phủ cũng chiều theo khẩu vị của y.

Trâu Tiểu An thấy mình cũng kỳ lạ. Trước giận cái miệng cứng như đá của người này, không nổi một lời dịu dàng, lúc nào cũng phải mình cúi đầu mua vui. Ấy vậy mà bây giờ hắn thực sự nhún nhường, thậm chí còn thành cái đống nước mắt vô dụng nhất mà hắn từng chê bai, thì Trâu Tiểu An lại thấy tiếc.

Kính Vương xưa nay cứng cỏi như sắt thép, không chịu khuất phục, sao trước đây mình cứ khăng khăng bắt hắn phải cúi mình cơ chứ?

Trâu Tiểu An ngẩng đầu, cố giơ hai tay lên nâng khuôn mặt tuấn tú mà Vương gia không muốn y nhìn thấy.

*"Vương gia…"* Trâu Tiểu An cố lau vệt nước mắt cho Vương gia, bị hắn lảng sang chỗ khác. Y đành phải chiều chuộng chồng như dỗ con trai, *"Phụ thân của Nguyên nhi, đừng có không thèm để ý đến em thế được không? Em sai rồi, em sai rồi. Em là kẻ xấu nhất thiên hạ, đừng buồn nữa… em xin lỗi, được không?"*

Vương gia hừ lạnh, vẫn không thèm nhìn y.

*"Ta thấy em chẳng có chút hối cải nào!"*

Hắn càng nói càng tức, nóng nảy lại thêm giận dữ, buông tay, cáu kỉnh.

*"Nếu em đã chê ta, em đi đi!"*

Trâu Tiểu An suýt bật cười, lời ngon tiếng ngọt của Vương gia chắc chẳng đầy ba câu rưỡi. Y mà đi thật, chắc lát nữa người này lại khóc đến ngất. Y cố tình giả vờ bị Vương gia đẩy, ngã xuống đất, trò diễn rất vụng về.

*"Ái da!"*

Vương gia theo phản xạ định đỡ, rồi lại nhận ra y lại giả vờ, cố nén không động, chỉ nói.

*"Tự đứng lên."*

Trâu Tiểu An lăn lộn, ôm chân lẩm bẩm.

*"Em đứng không nổi, đau chân quá."*

*"Bớt giả vờ đi."*

Vương gia nói thế, nhưng lại không nhịn được đứng dậy đỡ.

*"Thật mà, chắc là vết thương cũ tái phát."* Trâu Tiểu An tiếp tục kể khổ, *"Anh có biết bọn chúng định dìm c.h.ế.t cái thân xác này của em không, tên khốn ch.ó c.h.ế.t đó còn chôn em xuống đất, may mà em biết đào hang, không thì c.h.ế.t ngạt dưới đất mất. Em đã tự mình bò ra khỏi nấm mồ bằng tay không đấy, lúc đó bị trẹo chân, đau lắm."*

Vương gia quay lưng bỏ đi.

Trâu Tiểu An thực sự ấm ức.

*"Anh đi đâu!"*

Y vô tội gặp nạn lớn, người này không thương y mà còn không muốn nghe, định đi luôn à?

Vương gia đầu tóc đều bốc khói.

*"Ta đi lột da hai con súc vật đó!"*

*"Quay lại đây!"* Trâu Tiểu An một tay giữ c.h.ặ.t đai áo Vương gia, tay kia xé bỏ lớp da giả trên mặt, *"Chuyện khác không vội… anh ôm em trước đã."*

Vương gia mắt đỏ hoe, nhớ nhung bấy lâu, tên điên khùng rốt cuộc cũng không giả điên giả dại nữa, hắn thực sự không màng đến bọn hung thủ nữa, một tay bế y lên.

Trâu Tiểu An vòng tay ôm cổ Vương gia, ngoan ngoãn kẹp c.h.ặ.t eo.

*"Thê t.ử lưu lạc bên ngoài chịu khổ, khổ nhất là đêm ngày nhớ mong phu quân, phải hôn hít mới được."*

*"Điên rồ."*

Vương gia mắng y, đặt lên giường, cúi xuống hôn tới tấp.

*"Phu quân đừng vội."* Trâu Tiểu An vén cổ áo xô lệch, *"Thê t.ử khó chịu."*

Vương gia cuống cuồng.

*"Có phải vừa ngã đau thật không?"*

Trâu Tiểu An đưa tay ôm hắn, vẻ ấm ức đáng thương.

*"Ở đó đau quá… nhẹ tay một chút… ưa! Anh nhẹ tay, áo… áo…"*

Vương gia tức c.ắ.n răng.

Đúng là khuynh đảo trong tay tên điên này rồi!

---

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Phi Đã Treo Trên Lầu Cổng Thành Ba Ngày Rồi - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD