Vương Phi Đã Treo Trên Lầu Cổng Thành Ba Ngày Rồi - Chương 13
Cập nhật lúc: 27/08/2026 05:08
## 30 – Vương gia là đứa con thứ ba
Tân sủng của Vương gia lại chính là Trâu Tiểu An, người trông nom tiểu Điện hạ!
Mấy hôm nay trong phủ đồn ầm lên.
*"Biết không?"* Hạ nhân A nói, *"Trâu Tiểu An năm nay đã hai mươi tám rồi, một ca nhi lớn tuổi mà gả không được như vậy, Vương gia lại để mắt đến…"*
*"Ngươi hiểu gì?"* Hạ nhân B đáp, *"Tuổi lớn thế còn chưa lấy chồng, chắc chắn là không sinh nở được. Vương gia chúng ta đều vì các Điện hạ, sợ kẻ lên cao sẽ làm càn."*
*"Theo ta thấy Vương gia để mắt đến Trâu Tiểu An, chỉ cốt tìm một người để thuận lợi chăm sóc các Điện hạ thôi. Dù sao Vương phi bị yêu ma hại c.h.ế.t, Vương gia si tình nhất mực, chắc chắn không có tâm tư nạp thê nữa, chỉ muốn vì các tiểu Điện hạ mà suy nghĩ."*
*"Hợp lý! Hợp lý!"*
Quan điểm này được mọi người đồng tình, thế là đồn qua đồn lại, hình tượng Vương gia thương tâm đến độ chẳng buồn sống nữa bỗng dưng được dựng lên một cách vô cớ.
Rất vĩ đại.
Còn Vương gia trong cuộc thì không hề hay biết, mấy hôm nay hắn bận quấn lấy vợ, suýt nữa trói Trâu Tiểu An vào người.
*"Đi đâu đấy?"*
Trâu Tiểu An phẩy tay cho khô nước, bất lực nhìn tên Vương gia không mặc áo đang lúc nửa đêm xông ra bắt người.
*"Em đi tiểu."*
Vương gia bước mấy bước lại gần, ôm c.h.ặ.t đến nghẹt thở, không vui.
*"Sao không gọi ta đi cùng?"*
*"Em gần ba mươi, chứ có phải ba tuổi đâu, nửa đêm đi tiểu còn phải… Đừng có nhìn chằm chằm em thế, em…"* Ánh mắt Vương gia cố chấp đầy lo lắng, Trâu Tiểu An nhìn mà thở dài, *"Thôi được rồi thôi được rồi, lần sau sẽ gọi ngài bế em đi vệ sinh luôn, được chưa?"*
*"Được."* Vương gia gật đầu, bế y lên.
*"Chỉ cần em nằm trong tầm mắt ta, tiểu tiện đại tiện thế nào cũng được."*
*"Anh!"* Trâu Tiểu An đấu võ mồm không lại Vương gia, tức lắm, *"Thả em xuống, em đi cho thằng nhỏ b.ú sữa."*
*"Đã gọi bà v.ú đến rồi."* Vương gia đóng cửa, bế vợ lên giường.
*"Mấy hôm nay em đang đầy, mời v.ú làm gì? Anh…"*
*"Đứa thứ ba đói rồi."* Vương gia vẻ đầy hùng hổ, *"Ngày đó em tự nói trong nhà nuôi ba đứa trẻ, bây giờ đứa thứ ba đói rồi."*
Trâu Tiểu An đỏ bừng mặt mũi.
*"Anh nói gì cơ?"*
*"Cho nó b.ú."*
Tên Vương gia này mà… đúng là mặt dày!
---
## 31 – Định đoạt
Cuối cùng Vương phi giả cũng khai ra.
Ban đầu hắn sợ phải hủy cả đời trong tay Vương gia nổi tiếng hung ác, nên đã cấu kết với một thị vệ yêu thương hắn để đ.á.n.h tráo linh tinh.
Thế nhưng cuộc sống bên ngoài đâu có tốt đẹp gì.
Một công t.ử ca nhi đã quen sống xa hoa, nào tận hưởng được mấy ngày tự do thoải mái.
Tiền bạc mang theo tiêu hết, lại không chịu khổ, còn nghe đồn Vương gia cực kỳ yêu thương Vương phi, chiều chuộng vô điều kiện, thế mới nảy sinh lòng tham, muốn bắt chước trò cũ.
Đứa con thất sủng của nhà hầu chỉ biết gió mưa tình cảm, đơn giản đến ngốc nghếch, nghĩ rằng mình dù sao cũng hơn tên giả mạo kia, dù Vương gia có phát hiện ra sự thật, cũng sẽ không để hắn chịu khổ, vẫn được sung sướng.
Nhưng hắn đâu có xứng.
Người của Vương gia có vô số thủ đoạn, chỉ vài vòng đã moi sạch lời nói dối của Vương phi giả. Hắn ta nhìn thấy Vương gia và Tiểu An đến, liền nước mắt nước mũi tèm lem cầu xin tha mạng, hắn sẽ lăn đi thật xa, cả đời không dám đến làm phiền nữa.
*"Vậy tên đồng bọn của ngươi thì sao? Ngươi muốn nó sống hay muốn nó c.h.ế.t?"*
*"Tất nhiên c.h.ế.t thì c.h.ế.t! Chẳng qua là một tên đầy tớ, mạng hèn một cái, Vương gia Vương phi muốn xử thế nào cũng được."* Tên giả mạo này vốn có năm sáu phần giống Trâu Tiểu An, nhờ giả trang mới được chín phần. Chỉ có điều bộ dạng độc ác hôm nay của hắn, chẳng thấy giống Trâu Tiểu An chút nào.
*"Bản vương vừa đ.á.n.h cuộc với Vương phi."* Vương gia hững hờ cười, *"Vừa rồi ta đã hỏi con ch.ó của ngươi, muốn ngươi sống hay muốn ngươi c.h.ế.t. Nếu tụi ngươi nói giống nhau, bản vương sẽ phát thiện tâm tha cho các ngươi. Còn nếu khác nhau… khỏi cần ta nói thêm nữa."*
Tên giả mạo mặt tái mét, bắt đầu run lên.
*"Nó vì ngươi mà đến nông nỗi này, nhưng nó nói nó muốn ngươi sống."* Vương gia giả vờ thở dài, *"Thế này thì tính sao đây?"*
*"Không! Ta không muốn c.h.ế.t!!! Nó c.h.ế.t là c.h.ế.t, sao lại bắt ta đền mạng… ưm…"*
Rượu trong ly bị thị vệ cưỡng chế đổ vào họng. Tên giả mạo lập tức mềm nhũn người, ngất lịm đi.
Trâu Tiểu An nhìn kẻ kia cuối cùng cũng nằm im, mới lên tiếng.
*"Vương gia hiếm khi tốt bụng thế…"*
*"Ta xóa bỏ ký ức của hắn, thả hắn và tên thị vệ trung thành kia rời khỏi kinh thành sống cuộc sống nhỏ nhoi, cũng là để trả ơn bọn chúng đã bắt Vương phi về thành thân. Một việc đền một việc, bản vương vốn ân oán phân minh."*
*"Mới được khen hai câu đã vội đắc ý rồi?"* Trâu Tiểu An đá hắn một cái, *"Ngày đó chẳng qua ta đi lấy hàng bị kẹt dưới hầm, thân thể yếu đuối, không thì đã chẳng bị bọn chúng dở trò."*
*"Em chính là định mệnh phải gả cho ta!"*
Vương gia ôm Tiểu An cười hớn hở đi về, *"Đó gọi là duyên trời định, nghìn sông muôn núi không cách nào ngăn cách."*
Trâu Tiểu An chẳng nói gì, ánh mắt lướt qua chiếc ngọc bội khắc rồng bên hông Vương gia.
Chỉ là hôm đó y hoa mắt, đêm tân hôn thấy được chiếc ngọc bội bên hông Vương gia, vừa khéo lại cùng cặp với chiếc cha mình cho, nhất thời tò mò mới ở lại mấy hôm.
Nào ngờ tên Vương gia chỉ là cái vỏ ngoài, không có y thì sống không nổi.
Bằng không, y đã sớm bọc hành lý về nhà rồi.
Trâu Tiểu An nghĩ đến lần trước nhân cơ hội về thăm nhà bị các bố mắng cho té tát, cười tủm tỉm nói.
*"Bao giờ thì về ra mắt song thân của em đây?"*
*"Thế thì quá tốt."*
---
Còn chuyện sau khi Vương gia bái kiến nhạc phụ, lại náo loạn thế nào, thì là câu chuyện khác rồi.
**Hết.**
