Vương Phi Đừng Mong Trốn - 1

Cập nhật lúc: 26/06/2026 09:03

Tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ của Thẩm phủ, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày cuối đông.

Trong căn phòng nhỏ tồi tàn ở góc hậu viện, Thẩm Vãn Ninh ngồi lặng lẽ trước tấm gương đồng hoen ố.

Trên người nàng là bộ hỷ phục đỏ rực, màu đỏ ch.ói mắt ấy dường như chẳng hề ăn nhập gì với khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt đượm buồn của nàng

"Vãn Ninh, con đừng trách mẫu thân ác độc."

Đích mẫu Vương thị đứng sau lưng nàng, tay cầm chiếc lược vàng, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như băng đá.

"Đích tỷ của con là Phượng hoàng, sao có thể gả cho một người sắp c.h.ế.t để xung hỷ?"

"Phủ Nhiếp chính vương quyền thế thật đấy, nhưng Tiêu Thừa Dực hiện tại chỉ còn một hơi tàn, nếu hắn c.h.ế.t, Ngưng nhi của ta sẽ phải thủ tiết cả đời."

"Con là thứ nữ, mạng hèn hơn, gả đi xem như báo đáp ơn nuôi dưỡng bấy lâu"

Vãn Ninh không nói gì, nàng khẽ vuốt ve chiếc chuông bạc cũ kỹ đeo bên hông.

Tiếng chuông vang lên lanh lảnh, thanh khiết giữa bầu không khí ngột ngạt.

Nàng nhớ lại mười năm trước.

Trong một đêm tuyết rơi dày, nàng đã từng cứu một thiếu niên ở dưới khe núi.

Hắn gầy gò, hơi thở mỏng manh như sợi tơ, nàng đã nhường chiếc áo bông duy nhất và cái chuông bạc này để hắn giữ lấy ý chí sống sót.

Năm đó, nàng chỉ là một đứa trẻ, chẳng biết thiếu niên ấy chính là Tiêu Thừa Dực, vị thần chiến tranh sau này sẽ khiến cả thiên hạ khiếp sợ.

"Ta đi." Vãn Ninh nhẹ giọng, giọng nói thanh tao như nước chảy qua khe đá.

Nàng chẳng còn gì để luyến tiếc nơi này.

Phụ thân từ lâu đã coi nàng như người dưng, đích tỷ thì luôn tìm cách nh.ụ.c m.ạ nàng.

Gả vào vương phủ, dù là để tuẫn táng, có lẽ vẫn tốt hơn là bị bán cho một gã phú thương già nua nào đó như ý định ban đầu của Vương thị

Kiệu hoa nhỏ bé, đơn sơ, lặng lẽ rời khỏi Thẩm gia trong sự ghẻ lạnh.

Không có tiếng pháo nổ, không có mười dặm hồng trang, chỉ có bóng tối bao trùm và cái lạnh của đêm tuyết

Vừa bước vào phủ Nhiếp chính vương, không khí lập tức trở nên u ám.

Người hầu đi lại như những bóng ma, tuyệt đối không có một tiếng động.

Quản gia dẫn nàng đi qua những dãy hành lang dài hun hút, đến tận gian phòng nằm sâu nhất trong vương phủ.

"Vương phi, đây là tẩm điện của Vương gia."

Quản gia cúi đầu, giọng điệu mang theo vài phần thương hại.

"Ngài ấy... vẫn chưa tỉnh."

"Từ giờ, mọi sự trông cậy vào việc xung hỷ của người"

Cửa phòng khép lại, Vãn Ninh tháo khăn trùm đầu.

Mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt hòa lẫn với hương trầm thanh lãnh xộc vào mũi.

Trên chiếc giường lớn làm bằng gỗ đàn hương, một nam nhân đang nằm im lìm.

Tiêu Thừa Dực, vị Nhiếp chính vương lẫy lừng, giờ đây gương mặt gầy gò, sắc da trắng bệch như ngọc thạch lạnh lẽo.

Dù đang trong cơn hôn mê, đôi chân mày sắc sảo của hắn vẫn nhíu c.h.ặ.t, dường như đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng

Vãn Ninh tiến lại gần, nàng nhìn thấy trên cổ tay hắn có những vết sẹo dài chằng chịt.

Dấu tích của những năm tháng chinh chiến và có lẽ là cả những hình phạt tàn khốc từ thời thơ ấu mà thiên hạ vẫn thường đồn đại.

Trái tim nàng bỗng thắt lại một nhịp.

Nàng đưa tay, định giúp hắn chỉnh lại tấm chăn lụa, nhưng ngay khi đầu ngón tay nàng chạm vào da thịt hắn, một luồng nhiệt nóng rực phả vào mu bàn tay nàng.

Hắn đang phát sốt.

Cơn sốt cao đến mức khiến hơi thở của hắn trở nên dồn dập và đứt quãng.

"Người đâu! Có ai không?"

Vãn Ninh gọi lớn, nhưng bên ngoài vẫn tĩnh lặng như tờ.

Nàng chợt nhớ tới lời đồn rằng cung nhân trong phủ Nhiếp chính vương đều là những kẻ vô tâm, hoặc giả là họ đã sớm chuẩn bị tâm lý để chuẩn bị tang sự cho chủ t.ử

Không thể chờ đợi, Vãn Ninh vội vàng chạy đến chậu nước đồng bên cạnh.

Nàng nhúng khăn, vắt khô rồi nhẹ nhàng đắp lên trán hắn.

Cả đêm ấy, nàng không ngủ, cứ lặp đi lặp lại việc lau mát và bôi t.h.u.ố.c cho những vết thương đang rỉ m.á.u trên người hắn

Gần về sáng, khi Vãn Ninh đã mệt lử, nàng gục đầu bên mép giường.

Trong cơn mơ màng, nàng nghe thấy một tiếng rên rỉ trầm thấp khàn đặc.

"Ninh... Ninh nhi..."

Vãn Ninh giật mình tỉnh giấc.

Nàng thấy bàn tay to lớn của Tiêu Thừa Dực đột ngột nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng.

Lực nắm mạnh đến nỗi khiến nàng cảm thấy đau nhói, nhưng nàng không dám vùng vẫy

Hắn từ từ mở mắt.

Đôi con ngươi đen nhánh, sâu thẳm như vực sâu không thấy đáy, đang khóa c.h.ặ.t lấy khuôn mặt nàng.

Trong ánh nến tàn, ánh mắt ấy không hề có sự mê muội của người vừa tỉnh lại, mà thay vào đó là một sự chiếm hữu điên cuồng và lạnh lẽo đến rợn người

"Ngươi là ai?"

Hắn khàn giọng hỏi, bàn tay vẫn không hề buông lỏng, trái lại còn kéo nàng sát về phía mình hơn

Vãn Ninh run rẩy, tiếng chuông bạc bên hông khẽ ngân lên:

Lăng... lăng…

Tiếng chuông vừa vang lên, đồng t.ử của Tiêu Thừa Dực bỗng co rụt lại.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc chuông bạc, rồi lại nhìn vào vết sẹo nhỏ hình chữ "Dực" ẩn hiện dưới tay áo của Vãn Ninh.

Một nụ cười tàn nhẫn và thâm độc hiện lên nơi khóe môi hắn

"Hóa ra... cuối cùng nàng cũng tự tìm đến cái lưới này"

Hắn bất ngờ bật dậy, đè nàng xuống lớp đệm mềm mại.

Hơi thở nóng rực phả vào tai nàng, giọng nói như tiếng quỷ thì thầm:

"Đã vào phủ của ta, đừng hòng có ngày rời khỏi"

Ngoài kia, tuyết đã ngừng rơi, nhưng một cơn bão lòng lớn hơn dường như chỉ mới bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Phi Đừng Mong Trốn - Chương 1: 1 | MonkeyD