Vương Phi Đừng Mong Trốn - 2

Cập nhật lúc: 26/06/2026 09:03

Ánh nến đỏ trong tẩm điện khẽ chao đảo theo nhịp thở dồn dập của Thẩm Vãn Ninh.

Nàng bị Tiêu Thừa Dực đè c.h.ặ.t dưới thân, lưng áp sát lớp đệm gấm thêu hoa mẫu đơn vỡ vụn.

Đôi bàn tay vốn dĩ gầy gò của hắn, giờ đây lại mang sức mạnh của một gọng kìm bằng thép, khóa c.h.ặ.t cổ tay nàng lên đỉnh đầu.

Mùi hương trầm thanh lãnh hòa quyện cùng mùi m.á.u tanh nhàn nhạt và hơi nóng hầm hập từ cơ thể hắn bao vây lấy nàng.

Vãn Ninh run rẩy, đôi mắt hạnh ngập nước nhìn nam nhân trước mặt.

Hắn không hề giống một kẻ đang cận kề cái c.h.ế.t như lời đồn.

Đôi mắt hắn đen sâu thẳm, đồng t.ử co rụt lại đầy nguy hiểm, như một loài thú săn mồi vừa tỉnh giấc sau kỳ ngủ đông dài đằng đẵng

“Vương gia... ngài... ngài tỉnh rồi?”

Vãn Ninh lắp bắp, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Tiêu Thừa Dực không trả lời.

Hắn cúi thấp đầu, ch.óp mũi gần như chạm vào cổ nàng.

Hắn hít một hơi thật sâu, như thể đang tham luyến mùi hương thanh khiết tỏa ra từ làn da mịn màng kia.

Đó không phải là mùi phấn son nồng nặc của các tiểu thư kinh thành, mà là một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, dìu dịu như nhành hoa mai nở muộn trong sương tuyết.

“Mùi hương này...”

Thừa Dực khàn giọng thì thầm, đôi môi mỏng lướt qua vành tai nàng khiến Vãn Ninh rùng mình.

“Chính là nó. Đêm qua, chính nó đã gọi ta trở về.”

Vãn Ninh bàng hoàng.

Nàng nhớ lại cả đêm qua mình đã không ngừng lau mát, bôi t.h.u.ố.c và ôm lấy cơ thể đang phát sốt của hắn để sưởi ấm.

Chẳng lẽ chính hơi ấm và mùi hương này đã thực sự có tác dụng “xung hỷ”, kéo hắn ra khỏi cửa t.ử?

Thừa Dực bất chợt buông lỏng một tay, ngón tay thon dài gầy guộc chạm vào chiếc chuông bạc cũ kỹ treo bên hông nàng.

Tiếng chuông lăng... lăng... vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch.

Ánh mắt hắn đột ngột trở nên hung ác, hắn gằn giọng:

“Ngươi từ đâu có thứ này? Nói!”

Vãn Ninh cảm thấy hô hấp nghẹn lại, nàng đau đớn đáp:

“Đây... đây là vật của thiếp từ nhỏ... Mười năm trước...”

“Mười năm trước?”

Thừa Dực lặp lại, nụ cười trên môi hắn càng thêm tàn nhẫn. 

Hắn mạnh bạo xé rách lớp tay áo hỷ phục của nàng, để lộ vết sẹo nhỏ hình chữ “Dực” đã mờ nhạt nhưng vẫn đủ để nhận diện trên cổ tay trắng nõn.

Trông thấy vết sẹo đó, cả người Thừa Dực run lên, không biết vì giận dữ hay vì một nỗi xúc động điên cuồng đang cuộn trào trong lòng.

“Thẩm gia thật bản lĩnh. Dám dùng một thứ nữ để lừa gạt ta.”

Hắn bóp c.h.ặ.t cằm nàng, ép nàng phải đối diện với sự cuồng loạn trong mắt mình.

“Kẻ ta muốn cưới là đại tiểu thư Thẩm gia, người đã sỉ nhục ta mười năm trước."

"Nhưng người xuất hiện ở đây với chiếc chuông này... lại là nàng?”

Vãn Ninh nhắm mắt lại, nước mắt nóng hổi lăn dài xuống thái dương.

Nàng không hiểu vì sao hắn lại nhắc đến việc bị sỉ nhục.

Mười năm trước, nàng đã cứu hắn dưới vực thẳm, nhường cơm xẻ áo cho hắn, thậm chí để lại chiếc chuông bạc duy nhất của người mẹ quá cố để hắn giữ mạng.

Nàng chưa từng sỉ nhục hắn.

Phải chăng... hắn đã nhận nhầm người?

Hay Thẩm gia đã cố tình đổi trắng thay đen?

“Thiếp... thiếp không biết ngài đang nói gì.”

Nàng nghẹn ngào.

“Mẫu thân thiếp chỉ là một thiếp thất hèn mọn... Thiếp bị ép gả thay tỷ tỷ...”

Tiêu Thừa Dực bỗng bật cười, tiếng cười khàn đặc chứa đựng sự chiếm hữu đến rợn người.

Hắn áp sát mặt vào cổ nàng, răng nanh khẽ cọ xát vào vùng da mềm mại nhất, giọng điệu đầy vẻ bệnh hoạn:

“Gả thay? Tốt, tốt lắm."

"Bất kể nàng là ai, chỉ cần nàng mang chiếc chuông này, mang vết sẹo này... nàng đã rơi vào cái lưới này rồi.”

Hắn bất ngờ đẩy nàng ra, loạng choạng đứng dậy.

Sức lực của người vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê dường như đã cạn kiệt, nhưng khí thế của hắn vẫn đủ để khiến cả vương phủ phải quỳ rạp.

Hắn khoác đại một chiếc áo bào hờ hững, vạt áo lỏng lẻo lộ ra vòm n.g.ự.c trắng nhợt mang theo những vết sẹo chinh chiến ngang dọc

“Người đâu!”

Cánh cửa điện nặng nề bị đẩy ra.

Quản gia và đội ám vệ hắc y lập tức xông vào, quỳ xuống trước mặt hắn, không dám ngẩng đầu.

“Vương gia! Ngài... ngài đã đại hảo!”

Quản gia run rẩy vì kinh hỷ.

“Lôi tất cả đám cung nhân trực đêm qua ra ngoài, đ.á.n.h mỗi đứa năm mươi đại bản vì tội lơ là chức trách.”

Thừa Dực lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt không hề rời khỏi Vãn Ninh đang thu mình trên giường.

“Từ nay về sau, Vương phi là chủ t.ử duy nhất của tẩm điện này."

"Ai dám đến gần khi không có lệnh của ta, g.i.ế.c không tha.”

Vãn Ninh sững sờ.

Năm mươi đại bản? Đối với cung nhân đó là hình phạt có thể mất mạng.

Nàng định mở miệng cầu xin nhưng lại bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Thừa Dực.

Hắn đi tới, ngồi xuống mép giường, đưa bàn tay lạnh ngắt vuốt ve gò má nàng.

“Đừng sợ ta, Yên Yên.”

Hắn dùng một cái tên khác để gọi nàng, giọng điệu dịu dàng đến đáng sợ, như thể đang dỗ dành một con chim nhỏ vừa bị bẻ gãy cánh.

“Nàng là người đã cứu mạng ta, ta sao có thể để nàng phải chịu khổ?"

"Nhưng nàng cũng phải ghi nhớ... nàng bây giờ chỉ là thê t.ử của một mình Tiêu Thừa Dực ta thôi.”

Cả ngày hôm đó, vương phủ bao trùm trong không khí căng thẳng.

Tiêu Thừa Dực tuy đã tỉnh nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt.

Hắn không rời tẩm điện nửa bước, cứ thế ngồi bên cạnh nhìn Vãn Ninh dùng bữa, nhìn nàng chải tóc, thậm chí khi nàng đi ngủ, hắn cũng nằm bên cạnh, vòng tay siết c.h.ặ.t eo nàng như sợ nàng biến mất

Vãn Ninh cảm nhận được sự bất thường trong tâm lý của nam nhân này.

Hắn hận Thẩm gia, hận người đã sỉ nhục hắn mười năm trước, nhưng đối với nàng, người mang theo tín vật xưa cũ, hắn lại bộc lộ một sự sủng ái đầy cực đoan.

Hắn ban cho nàng vô số gấm vóc lụa là, trang sức quý giá nhất từ kho phủ, nhưng lại cấm nàng không được bước chân ra khỏi sân viện

“Vương gia, thiếp muốn ra ngoài đi dạo một chút...”

Vãn Ninh khẽ nói khi thấy hắn đang ngồi đọc tấu chương bên cửa sổ.

Thừa Dực đặt b.út xuống, ánh mắt tối sầm lại.

Hắn đi tới, kéo nàng vào lòng, hơi thở nóng rực phả lên mặt nàng:

“Nàng muốn đi đâu? Về Thẩm gia? Hay là muốn trốn thoát khỏi ta?”

“Không phải... thiếp chỉ thấy ngột ngạt.”

“Ngột ngạt?”

Hắn khẽ cười lạnh, ngón tay mân mê sợi xích vàng nhạt đeo trên mắt cá chân nàng mà hắn vừa sai người đeo vào đêm nay.

“Ở bên cạnh ta mà thấy ngột ngạt sao?"

"Nàng có biết mười năm qua ta đã sống thế nào trong bóng tối không?"

"Ta đã mơ về mùi hương này, về tiếng chuông này hàng vạn lần... Giờ đây nàng đã ở trong tay ta, ta sao có thể để nàng rời khỏi tầm mắt dù chỉ một giây?”

Vãn Ninh nhìn sợi xích vàng lấp lánh dưới ánh nến, trái tim nàng thắt lại.

Nàng nhận ra, Tiêu Thừa Dực không phải đang yêu nàng theo cách bình thường.

Tình yêu của hắn là một loại xiềng xích, là sự bù đắp điên cuồng cho mười năm cô độc và hận thù.

Hắn coi nàng là vật sở hữu quý giá nhất, là báu vật duy nhất có thể chữa lành vết thương lòng của hắn, nhưng cũng là con tin của sự chiếm hữu vô độ

Đêm lạnh lại buông xuống.

Tiêu Thừa Dực ôm lấy nàng, vùi mặt vào gáy nàng, giọng nói mang theo chút yếu đuối không dễ nhận ra:

“Đừng rời đi... Nếu nàng cũng bỏ ta mà đi, ta sẽ san bằng cả kinh thành này để tìm nàng về."

"Nhớ kỹ lời ta, Yên Yên.”

Ngoài kia, tuyết lại bắt đầu rơi.

Vãn Ninh nằm trong vòng tay nóng rực của hắn, lòng đầy hoang mang.

Nàng phải làm sao để đối mặt với nam nhân vừa là cứu tinh, vừa là kẻ giam cầm mình?

Và Thẩm gia... sau khi biết Thừa Dực tỉnh lại, họ sẽ còn bày ra mưu mô gì để đòi lại vị trí Vương phi cho Thẩm Ngưng?

Cơn bão thực sự, giờ mới bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.