Vương Phi Đừng Mong Trốn - 8
Cập nhật lúc: 26/06/2026 09:04
Máu từ những vết thương trên người Tiêu Thừa Dực vẫn không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ cả vạt áo hỷ rực rỡ của Thẩm Vãn Ninh. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng hò reo của quân thiết kỵ tràn vào kinh thành và tiếng gào thét của đám loạn quân dường như lùi xa vào cõi hư vô. Thế giới của Vãn Ninh chỉ còn lại hơi thở yếu ớt của nam nhân đang gục trong lòng mình.
Nàng run rẩy đưa tay che lấy vết thương trên n.g.ự.c hắn, nước mắt mặn chát rơi xuống khuôn mặt tái nhợt của Thừa Dực. Nàng hối hận vì đã từng muốn bỏ trốn, hối hận vì đã để hắn phải dùng mạng sống để chứng minh một tình yêu điên cuồng đến cực hạn.
“Thừa Dực… đừng bỏ thiếp… Chàng đã hứa sẽ xích thiếp cả đời mà…” Vãn Ninh nghẹn ngào, tiếng chuông bạc bên hông khẽ rung lên như tiếng khóc than ai oán.
Bất chợt, một bàn tay nhuốm m.á.u nhưng ấm nóng nắm lấy tay nàng. Tiêu Thừa Dực khẽ mở mắt, đôi con ngươi đen thẳm vẫn tràn đầy sự chiếm hữu như cũ, nhưng lần này lại mang theo một chút ý cười nhẹ nhõm.
“Yên Yên… nàng khóc vì ta sao?” Hắn khàn giọng hỏi, m.á.u trào ra nơi khóe môi khiến nụ cười của hắn thêm phần thê lương nhưng đẹp đẽ đến lạ lùng. “Ta đã nói… ta sẽ bảo vệ nàng… cho dù phải xuống địa ngục Vô Gian…”
Ngay lúc đó, thống lĩnh quân thiết kỵ dẫn theo thái y xông tới. Hóa ra, mười vạn quân ở biên cương vốn chỉ nhận chủ nhân là Tiêu Thừa Dực, không hề nhận Hổ phù. Việc hắn ném Hổ phù xuống đất chỉ là đòn tâm lý để đ.á.n.h lừa sự chủ quan của Hoàng đế và cứu Vãn Ninh khỏi lưỡi kiếm kề cổ. Hơn nữa, trên người Thừa Dực luôn mặc một lớp giáp mềm bằng tơ tằm quý giá có thể ngăn được phần lớn lực sát thương của tên b.ắ.n.
Trận chiến kết thúc ch.óng vánh khi lực lượng trung thành với Thừa Dực kiểm soát hoàn toàn hoàng cung. Hoàng đế bị áp giải về cung cấm, cả đời không được rời khỏi nửa bước, một sự "giam cầm" tương tự như cách ngài đã định làm với Thừa Dực.
Mười ngày sau, kinh thành xôn xao bởi một tin tức kinh thiên động địa: Nhiếp chính vương Tiêu Thừa Dực do vết thương quá nặng đã qua đời. Theo di nguyện của vương gia, Nhiếp chính vương phi Thẩm Vãn Ninh cũng vì quá đau buồn mà lâm bệnh rồi quy tiên theo phu quân.
Thế nhưng, sự thật lại hoàn toàn khác.
Tại một điền trang nhỏ nằm sâu trong thung lũng, nơi hoa đào đang nở rộ che phủ cả lối đi, một chiếc xích đu gỗ được dựng dưới tán cây già. Tiêu Thừa Dực, lúc này chỉ mặc một bộ đơn y trắng giản dị, đang ngồi tựa vào gốc cây, tay cầm một quyển sách nhưng ánh mắt lại không rời khỏi bóng dáng nữ t.ử đang bận rộn trong vườn.
Vãn Ninh bưng một bát canh cá lóc nấu đậu phụ nóng hổi đi tới, nhìn hắn bằng ánh mắt trách móc: “Thừa Dực, vết thương trên vai chàng vẫn chưa lành hẳn, sao lại ra đây ngồi gió?”
Hắn kéo nàng ngồi xuống đùi mình, vòng tay siết c.h.ặ.t eo nàng như sợ nàng sẽ tan biến vào làn khói mây. “Nương t.ử nấu canh thơm như vậy, ta làm sao ngồi yên trong phòng được?” Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, tham lam hít lấy mùi hương thảo mộc thanh khiết đã trở thành t.h.u.ố.c độc lẫn t.h.u.ố.c giải cho cả cuộc đời hắn. “Yên Yên, giờ đây không còn Nhiếp chính vương, cũng không còn Thẩm gia. Nàng chỉ là của một mình ta thôi.”
Vãn Ninh mỉm cười, nàng biết nam nhân này cho dù đã buông bỏ vương quyền để cùng nàng quy ẩn, tính chiếm hữu điên cuồng của hắn vẫn không hề thay đổi. Hắn đã dùng cái c h e c giả để xóa sổ mọi ràng buộc, đồng thời cũng nhân cơ hội đó trừng trị Thẩm gia. Thẩm Hoài và Thẩm Ngưng bị tịch thu toàn bộ điền sản, bị trục xuất khỏi kinh thành và phải sống những ngày tháng nghèo khổ, đúng như cách họ đã đối xử với nàng năm xưa.
“Chàng vẫn còn giữ cái xích vàng đó sao?” Vãn Ninh nhìn xuống mắt cá chân mình, nơi sợi xích vàng nhạt đã được nới lỏng nhưng vẫn chưa hề tháo ra.
“Ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng theo cách của ta,” Thừa Dực hôn lên mắt cá chân nàng bằng một sự thành kính đến bệnh hoạn. “Trời đất này rộng lớn, nhưng lòng ta nhỏ hẹp, chỉ vừa đủ chỗ cho một mình nàng. Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện rời xa ta nữa, được không?”
Vãn Ninh tựa đầu vào vai hắn, lắng nghe tiếng chuông bạc hòa cùng nhịp tim đập đều đặn của người đàn ông đã vì nàng mà đ.á.n.h đổi cả thiên hạ. Nàng hiểu rằng, tình yêu của Tiêu Thừa Dực là một loại xiềng xích, nhưng đó là xiềng xích mà nàng tình nguyện mang theo suốt đời.
Nắng chiều tà phủ lên điền trang một màu vàng mật ngọt ngào. Dưới tán đào, hai bóng hình l.ồ.ng vào nhau, sinh t.ử không rời, vĩnh viễn trường lạc.
NGOẠI TRUYỆN:
Ba năm sau.
Ở thôn Đào Nguyên mới này, người ta vẫn thường kể về một đôi phu thê kỳ lạ sống ở chân núi. Vị phu quân lúc nào cũng mặc đồ trắng như trích tiên, nhưng lại sẵn sàng vì một lời nói đùa của thê t.ử mà tự tay xuống bếp hầm canh. Còn vị nương t.ử thì dung nhan diễm lệ lạ thường, đi đâu cũng được phu quân đi sát phía sau, nắm tay không rời nửa bước.
Một buổi sáng mùa xuân, Thừa Dực nhìn đứa nhỏ đang chập chững bước đi trong sân, một bé gái có đôi mắt giống hệt Vãn Ninh. Hắn bế con lên, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo Vãn Ninh đang thêu bức bình phong dở dang bên hiên cửa.
“A Ninh, nàng lại lo cho mẹ con nhà mèo hoa kia mà quên mất ta rồi sao?” Hắn lên tiếng, giọng điệu mang theo chút uất ức như đứa trẻ.
Vãn Ninh bật cười, đặt cây kim xuống đi tới hôn lên má hắn: “Chàng lại ghen với cả con mèo sao, Nhiếp chính vương gia?”
“Bổn vương hiện tại chỉ là phu quân của nàng.” Thừa Dực buông đứa nhỏ xuống để nó tự chơi với con ch.ó trắng Trân Châu, rồi kéo Vãn Ninh vào lòng.
Hắn ghé sát tai nàng, thì thầm những vần thơ phóng túng đã từng khiến nàng đỏ mặt trong những đêm xuân nồng cháy.
"Trướng rủ màn che gấm phượng loan, Gối êm sương đượm giấc nồng nàn. Má phấn hương bay tình vương vấn, Lửa tình thắp sáng đêm trường an."
Gió xuân thổi qua, mang theo hương hoa đào và tiếng chuông bạc lanh lảnh. Bích Hải Tình Thâm, biển xanh sâu thẳm, tình này mãi mãi không bao giờ nhạt phai.
