Vương Phi Đừng Mong Trốn - 7
Cập nhật lúc: 26/06/2026 09:04
Mùa xuân ở kinh thành năm ấy không mang theo hơi ấm của sự đ.â.m chồi nảy lộc, mà lại sực nồng mùi m.á.u và âm mưu triều chính. Tân đế tuổi tác ngày một lớn, lòng kiêng kỵ dành cho Tiêu Thừa Dực, vị Nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ, đã lên đến đỉnh điểm. Đối với Hoàng đế, Thừa Dực không còn là chỗ dựa vững chắc, mà là một thanh gươm sắc bén treo lơ lửng trên long ỷ, sẵn sàng tước đoạt hoàng quyền bất cứ lúc nào.
Sáng sớm, một đạo thánh chỉ khẩn cấp được truyền đến vương phủ, triệu Tiêu Thừa Dực vào cung nghị sự quân tình biên giới phía Bắc. Thừa Dực nhìn Thẩm Vãn Ninh đang ngủ yên trên giường, hắn khẽ vuốt ve mái tóc nàng, ánh mắt nhu hòa nhưng ẩn chứa một sự quyết tuyệt. Hắn đã biết trước đây là một cái bẫy. Những ngày qua, hắn đã âm thầm chuẩn bị, để lại mật chỉ và ngân phiếu trong hộp trang sức của nàng, phòng trường hợp hắn không thể trở về.
“Yên Yên, nếu ta đi không trở về… nàng hãy rời khỏi kinh thành, đừng bao giờ quay lại.” Hắn thì thầm, nụ hôn đặt lên trán nàng mang theo vị đắng ngắt của sự biệt ly.
Ngay khi Thừa Dực vừa rời phủ, một toán cấm vệ quân đã bí mật đột nhập vào Hải Đường Cung. Tú Nhi và đội ám vệ dốc sức chống trả, nhưng trước sự áp đảo về số lượng và lệnh kỳ của Hoàng đế, Vãn Ninh vẫn bị bắt đi.
Tại quảng trường trước điện Thái Hòa, gió lạnh rít gào quất vào vạt áo bào đen thêu chỉ vàng của Tiêu Thừa Dực. Hắn đứng đó, cô độc giữa hàng ngàn mũi tên đang chĩa về phía mình. Trên lầu cao, Hoàng đế đứng bên cạnh Vãn Ninh, lưỡi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ họng nàng, tứa ra một vệt m.á.u đỏ tươi ch.ói mắt trên làn da trắng ngần.
“Tam ca, trẫm biết ngươi không sợ c.h.ế.t,” Hoàng đế cười lạnh, giọng nói vang vọng khắp quảng trường. “Nhưng ngươi có nỡ nhìn người con gái mình yêu nhất phải tuẫn táng cùng ngươi không? Giao ra Hổ phù, giao ra mật chỉ của Tiên đế, trẫm sẽ thả nàng ấy.”
Vãn Ninh nhìn xuống nam nhân dưới sân, nước mắt nàng rơi lã chã. Nàng đã biết bí mật của hắn, biết tình yêu điên cuồng suốt mười năm qua, biết hắn vốn dĩ có thể ngồi lên ngai vàng kia nếu không phải vì muốn bảo vệ sự bình yên cho nàng.
“Đừng giao… Thừa Dực, đừng vì thiếp mà đ.á.n.h mất thiên hạ!” Nàng hét lên, giọng khàn đặc.
Tiêu Thừa Dực ngước mắt nhìn nàng, nụ cười của hắn giữa vòng vây cung tên lại thanh thản đến lạ lùng. Đối với hắn, giang sơn này ngay từ đầu đã chẳng có ý nghĩa gì nếu không có nàng. Hắn đã chờ đợi nàng mười năm trong vũng bùn m.á.u thịt, chỉ để đổi lấy một ánh mắt dịu dàng của nàng.
“Giang sơn này, ngươi muốn thì cứ lấy đi,” Thừa Dực thong thả lấy từ trong n.g.ự.c áo ra chiếc hộp gỗ đàn hương chứa Hổ phù, vật có thể điều động mười vạn quân thiết kỵ ở biên cương. Hắn ném mạnh nó xuống nền đá xanh, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên như dấu chấm hết cho vương quyền của hắn.
“Thả nàng ấy ra.”
Hoàng đế ra hiệu, Vãn Ninh bị đẩy xuống bậc thềm đá. Thừa Dực lập tức lao tới, đón lấy thân thể mảnh mai của nàng vào lòng. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tiếng dây cung căng ra đồng loạt vang lên.
Hàng vạn mũi tên như châu chấu lao về phía hai người. Thừa Dực không hề do dự, hắn dùng chính thân mình làm lá chắn, bao bọc lấy Vãn Ninh hoàn toàn trong vòng tay sắt đá của mình
“Thừa Dực!” Vãn Ninh hét lên trong tuyệt vọng khi cảm nhận được cơ thể hắn rung lên bần bật sau mỗi tiếng tên đ.â.m vào da thịt. Máu nóng từ người hắn thấm đẫm hỷ phục của nàng, mùi m.á.u tanh nồng nặc lấp đầy khoang mũi.
Thừa Dực quỳ sụp xuống, nhưng đôi tay vẫn ôm c.h.ặ.t lấy nàng không buông. Hắn nhìn nàng, ánh mắt bắt đầu mờ đục nhưng vẫn tràn đầy sự chiếm hữu và yêu thương cực đoan.
“Yên Yên… nàng không được… quên ta…” Hắn khàn giọng, m.á.u trào ra từ khóe miệng, đỏ thẫm và ch.ói mắt.
Hoàng đế đắc thắng cầm Hổ phù lên, định hạ lệnh g i e c tuyệt hậu họa. Thế nhưng, khoảnh khắc ngài giơ Hổ phù lên trước mặt thống lĩnh quân đội biên cương đang đứng đó, kẻ kia lại không hề quỳ xuống.
“Mười vạn quân thiết kỵ chỉ nhận chủ, không nhận phù.” Tiếng hô g i e c chấn động vang lên từ phía cổng thành.
Đó là quân đội của Tiêu Thừa Dực. Họ không trung thành với cái chức danh Nhiếp chính vương, mà họ trung thành với Tiêu Thừa Dực, vị tướng đã cùng họ vào sinh ra t.ử suốt mười năm qua.
Khúc Ung và đồng bọn chớp mắt bị bao vây. Nhưng Thừa Dực lúc này đã hoàn toàn kiệt sức. Hắn dựa đầu vào vai Vãn Ninh, hơi thở mỏng manh như sợi tơ giữa gió tuyết.
“Ta đã nói rồi… ta sẽ bảo vệ nàng… cho dù phải xuống địa ngục Vô Gian…”
Ánh chiều tà đỏ rực như m.á.u phủ lên quảng trường điện Thái Hòa, nơi vị Nhiếp chính vương vì một người con gái mà vứt bỏ cả thiên hạ, chịu vạn tiễn xuyên tâm để chứng minh một lời hứa mười năm trước: Nguyện dâng cả đời này cho nàng.
Vãn Ninh ôm lấy thân thể lạnh dần của hắn, tiếng khóc nghẹn ngào tan biến vào hư không. Nàng bỗng nhớ lại lời hắn nói trong mật thất: “Nếu nàng lừa ta thêm một lần nữa, ta sẽ khiến cả thiên hạ này chôn cùng tình yêu của chúng ta.”
Trận chiến kết thúc, nhưng một chương mới đầy đau thương và hy vọng dường như chỉ mới bắt đầu.
