Vương Phi Hệ Câu Dẫn - Chương 5
Cập nhật lúc: 09/08/2026 14:01
09
Phủ doãn lần theo manh mối, còn dẫn binh tiêu diệt luôn sào huyệt của bọn chúng.
Chuyện đã qua mấy ngày, Tam công chúa vẫn còn dư vị.
“Nói thật nhé, ta bắt đầu chèo thuyền hai người rồi đấy. Dù sao ta chèo thì được, còn ngươi thì không được. Chúng ta phải nhớ mục tiêu ban đầu. Kế hoạch câu người sắp thành công rồi, Lâm Doanh, ngươi tuyệt đối không được mê hắn!”
Nàng ấy lắc mạnh vai ta, nghiêm túc cảnh cáo.
Ta cũng tự cảnh cáo chính mình, chỉ đáp qua loa: “... Ta sẽ cố.”
Trời mới biết, để không bị khuôn mặt ấy mê hoặc, ta đã phải kiềm chế vất vả đến mức nào!
Tam công chúa cảm nhận được sự đáng sợ của kẻ địch.
“Không được, ta phải tìm trước cho ngươi một vị hôn phu. Có như vậy ngươi mới có động lực kiềm chế bản thân!”
Ta chớp mắt.
Nghe cũng được.
Mấy hôm trước cha mẹ vừa gửi thư hỏi tiến triển chuyện chọn phu quân của ta.
Tam công chúa suy nghĩ một lát.
“Biểu ca của ngươi thì thôi, loại ngay từ vòng đầu. Còn những thanh niên tuấn kiệt khác, ta sẽ tổ chức một buổi gặp mặt, gọi hết bọn họ tới cho ngươi lựa.”
“Ta có thể chọn mấy người?”
Tam công chúa nghe xong suýt ngất.
“... Rốt cuộc ngươi muốn chọn mấy người?”
Ta vui vẻ quỳ xuống hành lễ với nàng ấy.
“Đa tạ điện hạ!”
“?”
Tốt quá rồi.
Tam công chúa bảo ta muốn chọn mấy người cũng được.
Dù nàng ấy mới nói được một nửa nhưng nửa còn lại ta tự hiểu.
Tam công chúa cũng ngồi xổm xuống đất.
“Ta thật sự cầu xin ngươi đấy.”
“Cầu xin ta chọn à?”
“...”
*
Buổi gặp mặt do Tam công chúa tổ chức diễn ra đúng hẹn.
Để che mắt người khác, nàng ấy còn mời cả các tiểu thư khuê các trong kinh thành tới.
Theo từng cỗ xe ngựa lần lượt dừng lại, phủ công chúa nhanh ch.óng trở nên náo nhiệt.
Thi hội, b.ắ.n cung, quây quần bên lò sưởi uống trà, cùng nhau vẽ tranh tiêu hàn...
Đám công t.ử tiểu thư đã buồn chán suốt nửa mùa đông đều hứng khởi vô cùng.
Tiếng cười nói không ngớt.
Ta nhìn đến hoa cả mắt.
Chỉ là không ngờ lại nhìn thấy Thẩm hộ vệ trong đám đông.
Hơn nữa còn là Thẩm hộ vệ đã thay đổi hoàn toàn diện mạo.
Bộ cẩm bào màu nâu đỏ thẫm có hoa văn chìm ôm lấy thân hình cao lớn thẳng tắp của hắn, đai ngọc bên hông thắt c.h.ặ.t, khiến cả người hắn đẹp đến lạnh lùng ch.ói mắt.
Tam công chúa khoác vai ta.
“Thế nào, ta đủ nghĩa khí chứ? Đã nói sẽ gọi hết thanh niên tài tuấn trong kinh thành tới cho nàng thì nhất định gọi đủ, không sót một ai. Ngay cả Thẩm Duật ta cũng sắp xếp tới luôn...”
Nói đến đây, nàng ấy thuận theo ánh mắt ta nhìn sang.
Vừa khéo đối diện với ánh mắt của Thẩm Duật.
Tam công chúa khựng lại.
Nàng ấy quên mất mình định nói gì.
Thấy Tam công chúa mãi không phản ứng, Thẩm Duật cụp mắt xuống. Chỉ trong khoảnh khắc ngoảnh đi, hắn đã biến mất.
Ta đưa tay lắc lắc trước mặt nàng ấy.
“Này, tỉnh lại đi, ở đây không cho phép ngẩn người đâu.”
Nàng ấy hoàn hồn, lập tức phản bác:
“Ta đâu có ngẩn người!”
Đúng vậy.
Là ngẩn ngơ vì người ta thì có.
Ta cố tình trêu nàng ấy.
“Nếu ta chọn Thẩm Duật, điện hạ có chịu không?”
“Đương nhiên chịu! Có gì mà không chịu, thị vệ của bổn công chúa nhiều lắm.”
Vừa tỏ ra rộng lượng xong, nàng ấy lập tức đổi giọng:
“Nhưng mà ta vẫn không khuyên ngươi chọn hắn đâu. Thẩm Duật ấy à, chán lắm. Có lúc ta tức quá véo mặt hắn, véo cả buổi cũng chẳng ép được hắn nói lấy một chữ!”
“Có phải người càng véo hắn càng không mở miệng, mà hắn càng không mở miệng thì người càng muốn véo không?”
Nàng ấy nhìn ta như gặp được tri kỷ, liên tục gật đầu.
“Ừm ừm ừm!”
Ôi công chúa ngốc của ta.
Nàng ấy bị nam nhân câu mất rồi đó.
Đương nhiên, lời này ta không nói ra.
Ta giả vờ bừng tỉnh.
“Xem ra Thẩm hộ vệ quả thật không phải lựa chọn tốt.”
“Ừm ừm ừm! Xem người khác đi, xem người khác đi.”
Ta còn chưa kịp nhìn thêm, phía tiền viện đã truyền tới một trận náo động.
“Thôi Lệnh Nghi, ngươi cút ra đây cho ta!”
10
Dám gọi thẳng tên húy của Tam công chúa như vậy cũng chỉ có vị Ngũ công chúa xưa nay ngang ngược này mà thôi.
Nàng ta hùng hổ xông tới.
“Có phải ngươi biết hôm nay ta triển lãm tranh ở thư trai nên cố ý mời hết mọi người tới phủ của mình không?”
Tam công chúa không đối chọi gay gắt như mọi khi, ngược lại còn cười híp mắt.
“Không có quy củ, ngay cả một tiếng tỷ tỷ cũng không biết gọi. Vào đây! Ta tặng ngươi một thứ.”
Một quyền đ.á.n.h vào bông, Ngũ công chúa có phần ngây người. Nàng ta vô thức đi theo Tam công chúa vào trong phòng.
Cửa phòng đóng lại, ta ra hiệu cho mọi người tiếp tục vui chơi trong phủ.
Đợi đến khi ta bước vào, hai người đã đ.á.n.h nhau.
“Thôi Lệnh Nghi, quả nhiên ngươi chẳng có ý tốt gì!”
“Bớt nói nhảm, đỡ quyền!”
Lại là một trận thét ch.ói tai.
Tam công chúa tranh thủ gọi ta.
“... Lâm Doanh, cách này của ngươi không có tác dụng!”
Ta tiến lên giúp nàng ấy một tay.
Cuộc chiến lập tức kết thúc.
Tam công chúa gãi gãi mái tóc rối như ổ gà, đứng dậy.
Nàng ấy sai người đưa Ngũ công chúa đã ngất xỉu về phủ. Sau đó vắt óc tìm đủ mọi lời khen ngợi trong đời để dùng lên người ta.
Nhưng còn chưa kịp khen xong, bên ngoài đã truyền đến tiếng kêu cứu của Ôn Cảnh Nhiên.
“A Doanh!”
Là hắn đang gọi ta.
Ta vội vàng mở cửa lao ra ngoài.
Tam công chúa sốt ruột muốn xem náo nhiệt, nhưng đáng tiếc chân trái vừa bị Ngũ công chúa đè đến tê cứng.
“Cái chân c.h.ế.t tiệt này mau chạy đi chứ, muộn nữa là không kịp xem rồi!”
Thẩm Duật bỗng xuất hiện, lặng lẽ cúi người cõng nàng ấy lên lưng.
Khi bọn họ tới nơi, ta đã cứu Ôn Cảnh Nhiên ra khỏi đám quý nữ rồi.
Thật ra ta cũng chẳng làm gì cả.
Chỉ đơn giản đứng đó mà thôi.
Ôn Cảnh Nhiên chỉ vào ta, nói gì đó với các nàng ấy, thế là đám quý nữ đều ủ rũ giải tán.
Hắn nắm lấy tay ta.
Ta có chút tò mò.
“Người nói gì với bọn họ vậy?”
Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống má ta.
Cành khô trong lò sưởi phát ra tiếng lách tách, vừa vặn che lấp tiếng tim đập loạn nhịp của ta.
Bàn tay đang bị hắn nắm c.h.ặ.t đột ngột siết lại.
Ôn Cảnh Nhiên không trả lời câu hỏi vừa rồi.
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, giọng nói dịu dàng.
“Đây là phần thưởng.”
Năng lực suy nghĩ của ta vẫn chưa hồi phục.
“... Phần thưởng người tặng cho ta?”
“Không, là phần thưởng nàng tặng cho ta. Gặp nguy hiểm thì lập tức gọi tên nàng, là nàng dạy ta mà. A Doanh, ta làm vậy có tốt không?”
Xong rồi, công chúa.
Hình như ta cũng bị nam nhân câu mất rồi!
