Vương Phi Hệ Câu Dẫn - Chương 6
Cập nhật lúc: 09/08/2026 14:02
11
Để cảm tạ ta đã trượng nghĩa ra tay, Tam công chúa mời ta tới Túy Bát Tiên uống rượu.
Nàng ấy đ.ấ.m đ.ấ.m n.g.ự.c mình.
“Lâm Doanh, bằng hữu này ta kết giao chắc rồi!”
Ta cười hì hì nâng chén cụng với nàng ấy.
“Vậy thần nữ xin đa tạ điện hạ đã coi trọng.”
Chỉ là tâm trí vẫn còn dừng lại ở nụ hôn ban ngày ấy.
Rốt cuộc Ôn Cảnh Nhiên có ý gì đây?
Tam công chúa cũng giống như đang mang tâm sự.
Lúc thì bật cười lớn, lúc lại tức giận.
Tự mình uống rất nhiều rượu.
Uống say rồi liền gục xuống bàn.
Ta đứng dậy kéo nàng ấy.
“Đừng ngủ ở đây chứ!”
Nàng ấy phất phất tay với ta, miệng lẩm bẩm:
“Yên tâm...”
Ta còn chưa hiểu ra sao thì Thẩm Duật đã tới.
Hắn không nói một lời, cõng nàng ấy lên lưng rồi đi về phía phủ công chúa.
Thảo nào nàng ấy bảo ta yên tâm.
Thì ra bất kể nàng ấy say ngã ở đâu, cũng sẽ có một người lặng lẽ cõng nàng ấy về nhà.
Hai bên đường dài, đèn đuốc sáng như sao.
Kéo dài bóng dáng của hai người thật dài, thật dài.
Ta ngẩn người nhìn một lúc.
Đang định thu hồi ánh mắt thì nhìn thấy Ôn Cảnh Nhiên đứng dưới lầu trúc cách đó không xa, lặng lẽ nhìn về phía ta.
Men rượu dâng lên.
Ta lâng lâng nghĩ.
Cũng chẳng thua Tam công chúa là bao.
Ta cũng có mỹ nam tới đón mình về nhà cơ mà.
Ôn Cảnh Nhiên khoác chiếc áo choàng dày lên người ta.
“Nàng muốn đi đâu?”
Đi đâu ư?
Ta cũng không biết.
Tam công chúa đâu có nói.
Thấy ta ngơ ngác, hắn khẽ bật cười.
“Nếu A Doanh chưa có ý, vậy cứ nghe theo ta đi.”
Hắn đưa ta lên xe ngựa, đi khắp trong thành ngoài thành.
Từng khu vườn, cửa hiệu, trang viên của quận vương phủ đều được hắn chỉ cho ta xem, kể hết mọi điểm tốt.
“Khu vườn này tường cao viện tĩnh, trong sân trồng đầy hải đường và ngô đồng. Mùa đông ánh nắng chiếu vào chính phòng, chỉ cần đốt than là ấm áp như xuân.”
“Còn nơi gần phố này, đến giữa hè cây cối che kín giếng trời, gió xuyên qua hành lang, không cần chịu khổ vì cái nóng.”
“Về cửa hiệu thì có đồ sứ, cổ ngoạn, tơ lụa, kim khí, ngoài ra còn ba cửa hàng chưa khai trương...”
Hắn nói rất tỉ mỉ.
Như thể bày toàn bộ gia sản của mình ra trước mặt ta.
Chỉ mong ta chịu liếc nhìn một lần.
Ta mơ hồ nhận ra điều gì đó.
Có một tia mong đợi mà ngay cả bản thân ta cũng khó nhận ra, cùng với sự bất an trước khi thổ lộ.
Dằn vặt suốt cả quãng đường, cuối cùng xe ngựa dừng trước cửa phủ họ Tưởng.
“A Doanh... Ta còn có chuyện muốn nói với nàng.”
Rõ ràng Ôn Cảnh Nhiên không giỏi chuyện này, hắn cân nhắc câu chữ hết lần này đến lần khác.
Ta đưa tay che lên môi hắn.
“Để ta nói trước đi.”
Ta hít sâu một hơi, xấu hổ kể lại toàn bộ “kế hoạch câu người”.
Không nhắc tới Tam công chúa, chỉ nói rằng vì nhất thời ham vui nên nổi lên ý định trêu chọc hắn.
Trong xe ngựa bỗng yên lặng một lúc.
Ôn Cảnh Nhiên nghiêm túc hỏi:
“Vậy nàng còn định câu nữa không?”
Ta khó hiểu ngẩng đầu.
“Ta chuẩn bị mắc câu rồi.”
Ta trợn tròn mắt.
“Chàng... chàng không tức giận sao?”
“Tức giận ư? Ta còn chưa kịp vui mừng nữa là.”
Ôn Cảnh Nhiên nâng mặt ta lên.
Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào đáy mắt ta.
“A Doanh, ngày ở thủy tạ hôm đó, ta vẫn luôn chờ nàng.”
Thì ra Ôn Cảnh Nhiên đã thích ta từ rất lâu rồi.
12
Hắn nói ta vốn chẳng cần câu gì cả, bởi từ sớm hắn đã tự treo mình lên lưỡi câu của ta rồi.
Ây da, cũng đúng thôi.
Thích ta vốn là chuyện đơn giản như hít thở vậy. Không khí đã đến mức này rồi, nếu không hôn thì thật có chút không phải phép.
Ta đang ôm Ôn Cảnh Nhiên hôn đến say mê.
Bỗng rèm xe bị người ta vén mạnh lên.
Là Tưởng Ngạn đang khóc lóc sướt mướt.
Hắn ta đau khổ.
"Biểu muội, cuối cùng muội cũng về rồi. Ta bị nữ nhân xấu lừa rồi! Cái bẫy thú kẹp chân ta hôm trước chính là do nàng ta và phu quân nàng ta đặt. Nàng ta không những đã có phu quân mà đứa bé cũng chẳng phải con của ta, hu hu hu..."
Khóc đến đoạn sau, hắn ta bỗng không khóc nổi nữa.
Lau đi màn nước mắt mờ mịt, cảnh tượng trong xe ngựa dần trở nên rõ ràng.
Hắn ta lập tức biến sắc.
"A! Hai người đang làm gì vậy?!"
Rồi quay đầu hét vào trong phủ.
"Cha, mẹ, hai người mau..."
Ta nhanh tay lẹ mắt, tung cho hắn ta một quyền.
Tưởng Ngạn yên tĩnh.
Ta bảo Ôn Cảnh Nhiên đi trước.
Hắn có chút chần chừ.
Ta bảo hắn cứ yên tâm.
Năm đó Ngũ công chúa cũng bị ta đ.á.n.h đến mất trí nhớ như thế.
Quả nhiên, sáng hôm sau tỉnh dậy, biểu ca ôm đầu đầy nghi hoặc.
"Ta bị sao vậy?"
Ta nghiêm túc giải thích.
"Không sao cả, hôm qua trời tối, huynh không cẩn thận nên tự đ.â.m đầu vào nắm đ.ấ.m của muội thôi."
"Ồ, ra là vậy."
Nói xong, hắn ta lại như nhớ ra điều gì.
Ôm cánh tay ta bắt đầu khóc lóc.
"Biểu muội, cuối cùng muội cũng về rồi. Ta bị nữ nhân xấu lừa rồi! Cái bẫy thú kẹp chân ta hôm trước chính là do nàng ta và phu quân nàng ta đặt. Nàng ta không những đã có phu quân, mà đứa bé cũng chẳng phải con của ta, hu hu hu..."
13
Ta tìm Trần ma ma xin tiền, đem mâm vàng kia trả lại cho Tam công chúa, tiện thể nhận lỗi luôn.
Tam công chúa dựa nghiêng trên nhuyễn tháp, có vẻ chẳng mấy hứng thú.
Nghe tin ta và Ôn Cảnh Nhiên đã ở bên nhau, nàng ấy cũng chẳng có phản ứng gì. Thậm chí còn không nhắc tới chuyện "đá hắn thật đau" nữa.
"Ồ."
Vốn dĩ ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị mắng một trận. Không ngờ Tam công chúa lại là người rộng lượng đến thế!
Hai má ta hơi đỏ lên, ghé sát tai nàng ấy, muốn tâm sự đôi chút.
"Điện hạ không muốn biết tối qua đã xảy ra chuyện gì sao?"
Nghe thấy hai chữ "tối qua", đôi mắt Tam công chúa lập tức mở to.
Nàng ấy vội vàng bật dậy khỏi nhuyễn tháp.
"Ngươi đừng nói bậy! Tối qua có thể xảy ra chuyện gì chứ? Tối qua chẳng có chuyện gì hết!"
Không đúng.
Rất không đúng.
Ta nghi ngờ nhìn Tam công chúa một cái, rồi chuyển ánh mắt sang Thẩm Duật đang đứng canh ngoài cửa.
Càng nhìn càng thấy không đúng.
Bình thường khoảng cách giữa hai người họ chưa bao giờ vượt quá một trượng.
Ta lập tức chạy ra ngoài xem thử.
Sau đó nhìn thấy vết thương trên môi hắn.
"Thẩm hộ vệ, miệng ngươi bị làm sao vậy?"
Không biết hắn nghĩ tới chuyện gì mà mặt đỏ như sắp nhỏ m.á.u.
Bàn tay cầm kiếm siết rồi buông, buông rồi lại siết.
Cuối cùng dưới ánh nhìn chăm chú của ta, hắn bỏ chạy mất dạng.
Nhưng chạy thì chạy, vẫn chỉ chạy lên mái nhà.
Hắn chưa từng quên nhiệm vụ bảo vệ Tam công chúa.
Ta lại chạy về bên cạnh nàng ấy.
"Còn điện hạ nữa, trên cổ người chỗ đỏ chỗ tím là sao vậy?"
Ta hít sâu một hơi lạnh.
"Chẳng lẽ người và Thẩm hộ vệ..."
Tam công chúa đau đớn đáp.
"Chỉ là một t.a.i n.ạ.n thôi."
"...Chẳng lẽ trên đường về phủ, người và Thẩm hộ vệ gặp thích khách sao?!"
"Đúng... hả?"
Ta hoàn toàn chìm trong trí tưởng tượng của mình.
"Mưu hại công chúa... Trời ơi, chuyện này phải bẩm báo với bệ hạ mới được!"
Nói rồi ta định gọi xe vào cung.
Tam công chúa vội kéo cao cổ áo, tức đến đỏ bừng mặt.
"Ngươi mà dám đi, ta đ.á.n.h gãy chân ngươi!"
Ta bĩu môi.
Tam công chúa hung dữ thật.
Quả nhiên nàng ấy vẫn chưa tha thứ cho ta. Rõ ràng ta chỉ đang quan tâm nàng ấy thôi, vậy mà nàng ấy lại muốn đ.á.n.h gãy chân ta.
Hu hu.
14
Ta mất rất nhiều công sức mới dỗ được Tam công chúa nguôi giận.
Cái giá phải trả là mỗi lần ta ở cùng Ôn Cảnh Nhiên đều phải dẫn theo nàng ấy.
Có thánh chỉ ban hôn của bệ hạ, chúng ta thuận lý thành chương cùng vào cùng ra.
Cha mẹ cũng vô cùng hài lòng với vị hôn phu tương lai này.
A di tuy có chút tiếc nuối, nhưng vẫn chuẩn bị thêm cho ta rất nhiều của hồi môn.
Là chuyện vui, nhưng cũng thật mệt.
Ôn Cảnh Nhiên bận rộn lo liệu hôn sự của chúng ta. Khó khăn lắm mới có thời gian nói chuyện riêng với ta, trên đầu bỗng rơi xuống một mẩu vỏ quýt.
Tam công chúa đang ngồi trên xà nhà đung đưa chân.
Thẩm Duật đứng bên cạnh nâng chắc khay hoa quả và mứt ngọt.
Không biết từ khi nào hai người đã làm hòa, khoảng cách lại trở về như trước.
Nàng ấy cười hì hì xin lỗi.
"Xin lỗi nha, tay trượt nên không giữ được. Hai người cứ tiếp tục đi."
Ôn Cảnh Nhiên cố gắng phớt lờ nàng ấy.
Cố gắng đến ba lần đều thất bại.
Gân xanh trên trán hắn giật liên hồi.
"Thế này có đúng không?"
Ta chắp tay lắc lắc với hắn, nhỏ giọng cầu xin.
"Làm ơn đi mà."
Khó khăn lắm mới dỗ được Tam công chúa.
Nàng ấy muốn xem thì cứ xem đi.
Dù sao cũng sắp thành thân rồi, nàng ấy cũng chẳng xem được mấy ngày nữa đâu.
[...]
Ôn Cảnh Nhiên nhịn.
*
Nửa tháng sau đó, Tam công chúa không xuất hiện nữa.
Nghe nói nàng ấy bị bệ hạ giữ lại trong cung để khảo sát việc học. Mãi đến ngày đại hôn của ta, nàng ấy mới được thả ra.
Nhìn Ôn Cảnh Nhiên cõng ta xuống khỏi kiệu hoa, Tam công chúa xúc động che miệng khóc.
"Bận rộn nửa ngày trời, cuối cùng lại được xem tận mắt một chương trình tình yêu ngoài đời thật!"
Khách khứa tan hết.
Ôn Cảnh Nhiên được thị vệ a diu trở về tân phòng.
Khăn hỉ vừa được vén lên, ta đã đối diện với đôi mắt cười cong cong của hắn.
Sáng ngời trong trẻo, chẳng hề có chút men say nào.
Hắn giúp ta tháo phượng quan, cởi hỉ phục.
Màn hỉ buông nửa chừng, ta đột nhiên đẩy hắn ra rồi đứng bật dậy.
Chạy tới trước gương đồng soi rất lâu.
"A! Ta biết rồi!"
Ôn Cảnh Nhiên khó hiểu.
Ta chỉ vào chính mình.
"Thứ trên cổ Tam công chúa chính là cái này!"
Trên mái nhà đột nhiên truyền tới động tĩnh.
Mơ hồ còn xen lẫn tiếng Tam công chúa nhỏ giọng oán trách Thẩm Duật.
"Đừng có cử động lung tung chứ!"
Ta khoác áo ngoài lao khỏi tân phòng.
Quả nhiên nhìn thấy Tam công chúa và Thẩm Duật trên mái nhà.
Ta vừa xấu hổ vừa tức giận.
"Thôi Lệnh Nghi, người... người... người không được nhìn nữa!"
Ôn Cảnh Nhiên giơ tay lên.
Mấy chục ám vệ lập tức bao vây kín hai người họ.
Có Thẩm Duật che chở, Tam công chúa chẳng hề sợ hãi.
Nàng ấy cười rồi dang tay.
"Đừng keo kiệt thế chứ Vương phi. Cùng lắm thì ta nạp phí hội viên là được mà."
(Hết truyện)
