Vương Phi Không Muốn Làm Nữ Đế - 7

Cập nhật lúc: 11/07/2026 05:02

"Chúng ta là tỷ muội một nhà mà, cầu xin muội nói với Vương gia tha cho ta một mạng!"

Ta cúi đầu nhìn ả, khẽ dùng mũi giày nâng cằm ả lên, cười lạnh:

"Tỷ muội một nhà? Lúc tỷ cấu kết với Thái t.ử hạ độc hoàng thượng, đuổi g.i.ế.c ta và ca ca, sao không nhớ đến hai chữ này?"

Nói rồi, ta dứt khoát đá văng ả ra, không thèm nhìn lấy một cái.

Tiêu Dực ngồi trên ngai vàng, nhìn giang sơn mà gã vừa chạm tay vào bỗng chốc tan thành mây khói, liền hóa điên lao đến:

"Cố Hoài Cẩn! Thẩm Dao! Ta có c.h.ế.t cũng phải kéo hai người các ngươi chôn cùng!"

Gã chưa kịp chạm đến chéo áo của ta, một tia kiếm quang lạnh lẽo đã xẹt qua.

Phập!

Thanh đoản kiếm của Cố Hoài Cẩn chuẩn xác đ.â.m xuyên qua bả vai Tiêu Dực, đóng đinh gã găm c.h.ặ.t vào long tọa.

Máu tươi b.ắ.n tung tóe lên bức rèm rồng, Tiêu Dực thét lên đau đớn rồi ngất lịm đi.

Cố Hoài Cẩn dứt khoát rút kiếm ra, vẩy nhẹ cho m.á.u độc trên lưỡi kiếm rơi xuống sàn điện.

Sát khí ngập trời trên người hắn lập tức tiêu tan sạch sẽ khi hắn quay đầu lại nhìn ta.

Hắn vứt thanh kiếm dính m.á.u sang một bên, vươn bàn tay sạch sẽ ra nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, kéo vào lòng.

"A Dao, có sợ không?" Giọng hắn dịu dàng như nước, hoàn toàn khác hẳn với kẻ vừa ra tay tàn nhẫn lúc nãy.

Bá quan văn võ xung quanh chứng kiến màn "lật mặt" nhanh hơn lật bánh tráng này thì đồng loạt hóa đá.

Ta nhìn ba ngàn t.ử sĩ của mình đang đứng xếp hàng nghiêm chỉnh bên ngoài, rồi lại nhìn hắn, khẽ trợn mắt:

"Vương gia, huynh mù à?"

"Người nên sợ là gã Thái t.ử đang nằm kia kìa, chứ ta có làm gì đâu ngoài việc bao vây cái hoàng cung này?"

Cố Hoài Cẩn thấp giọng cười lớn, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng đầy sảng khoái.

Hắn siết c.h.ặ.t eo ta, phớt lờ ánh mắt của trăm quan, cúi đầu ghé sát tai ta thì thầm:

"Được rồi, Vương phi của ta là giỏi nhất."

"Giặc đã dẹp xong, ngày mai ta sẽ tự mình viết sính thư, nghênh cưới giang sơn của ta về dinh."

Mặt ta lại đỏ bừng lên trước mặt bao người, nhưng lần này ta không đẩy hắn ra nữa.

15.

Giữa điện Kim Loan, Lục Y Y nhìn thấy ba ngàn t.ử sĩ vây c.h.ặ.t, liền vội vã quỳ rạp dưới chân ta.

Ả khóc lóc t.h.ả.m thiết, ôm c.h.ặ.t lấy chéo váy của ta để cầu xin chút huyết thống tình thâm.

Ta cúi đầu nhìn ả, nụ cười trên môi bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, dứt khoát rút từ trong tay áo ra một xấp văn tự ném thẳng vào mặt ả.

"Lục Y Y, nhìn cho kỹ xem bản thân mình là cái thá gì đi."

"Thiên kim thật của Lục gia? Nực cười."

"Mẹ ruột của ngươi năm xưa chỉ là một ả hầu đê tiện, thông gian với tên sai vặt rồi tráo đổi ngươi với đại tiểu thư thật sự, còn đại tiểu thư không may mắn đã mạng vong."

"Ngươi chỉ là một đứa con hoang, lấy tư cách gì mà đứng đây sủa bậy?"

Xấp văn tự ghi rõ ngày giờ tráo đổi, có cả chữ ký vân tay của bà đỡ năm xưa mà mạng lưới tình báo của ta đã lùng sục bấy lâu, bay lả tả trước mặt Lục Y Y. 

Ả nhìn kỹ rồi hoảng loạn đến mức mặt cắt không còn một giọt m.á.u, triệt để sụp đổ.

Ta khẽ cười khẩy, đứng hiên ngang giữa điện, giọng nói vang vọng:

"Lục Y Y, ngươi và Thái t.ử dắt tay nhau đến phủ Nhiếp chính vương đòi lại vị trí thiên kim, biến ta thành đứa em gái nuôi danh bất chính ngôn bất thuận."

"Ngươi nghĩ ngươi diễn sâu lắm sao? Ngươi chỉ là đứa con hoang được tráo đổi, lấy tư cách gì làm muội muội của Cố Hoài Cẩn?!"

Bá quan văn võ ngơ ngác, Lục Y Y trợn tròn mắt lắp bắp: "Ngươi nói láo! Nếu ta là giả, ngươi cũng là giả, vậy huyết mạch nhà họ Cố ở đâu?!"

Cố Hoài Cẩn bên cạnh ta vẫn bình tĩnh, ánh mắt hắn dịu dàng nhìn ta, dường như đã biết trước mọi việc.

Ta dứt khoát vung tay, Nhị đương gia liền dẫn một cô nương mặc y phục thanh nhã, khí chất điềm đạm bước vào đại điện.

Nàng ấy bấy lâu nay là một nữ y sư lưu lạc dân gian, trên cổ đeo một nửa mảnh ngọc cốt nhục, thứ khớp hoàn toàn với nửa mảnh ngọc đang treo trên thắt lưng của Cố Hoài Cẩn.

"Đây mới chính là muội muội ruột lạc mất mười mấy năm nay của Cố Hoài Cẩn, thiên kim thật sự của Cố gia!"

Lục Y Y nhìn thấy mảnh ngọc, nhìn thấy dung mạo giống Cố Hoài Cẩn đến năm phần của cô nương kia, thì triệt để tuyệt vọng, phun ra một ngụm m.á.u tươi rồi ngất lịm.

Đúng lúc này, một vị đại thần tóc bạc trắng bỗng lảo đảo bước ra từ hàng quan viên, mắt trừng trừng nhìn vào cổ áo ta.

Trong lúc hỗn loạn, quần áo ta bị xộc xệch, lộ ra vết xăm hình phượng hoàng trên xương quai xanh.

Lão thần run rẩy, đầu gối đập mạnh xuống sàn đá, bật khóc nức nở:

"Phượng Hoàng Huyết... Đây chính là ấn ký của Hoàng thất tiền triều!"

"Lão thần tham kiến Công chúa điện hạ! Trời cao có mắt, huyết mạch chính thống vẫn còn sống!"

Tiếng hô vang dội của lão thần như một quả b.o.m nổ tung giữa đại điện.

Bá quan văn võ ngơ ngác, Tiêu Dực ngã quỵ, ngay cả Cố Hoài Cẩn cũng phải nhướng mày kinh ngạc nhìn ta.

Ba ngàn t.ử sĩ bên ngoài đồng loạt quỳ sụp xuống, tiếng giáp trụ va chạm rầm rập, đồng thanh hô lớn:

"Thuộc hạ tham kiến Công chúa điện hạ!"

Đúng vậy, ba ngàn t.ử sĩ biên thùy mà ta bí mật nuôi dưỡng bấy lâu, chính là cựu bộ trung thành của phụ hoàng ta để lại từ mười tám năm trước.

Ta đứng giữa đại điện, khẽ xoay nhẹ miếng ngọc bội, thần thái thản nhiên, nghênh đón vạn người quỳ lạy.

16.

Hoàng đế nhìn hình xăm trên cổ ta, khẽ thở dài một tiếng đầy nhẹ nhõm.

Năm xưa, phụ hoàng ta mất trong cuộc biến loạn đẫm m.á.u của phản tặc, chính vị Hoàng đế này đã đứng ra dẹp loạn rồi lên ngôi để bình định thiên hạ.

Ngài chậm rãi bước đến, tự tay tháo vương miện rồng trên đầu xuống, giọng nói già nua nhưng vang vọng:

"Năm xưa trẫm lên ngôi chỉ là bất đắc dĩ để giữ vững giang sơn, nay huyết mạch chính thống đã trở về."

"Giang sơn này vốn thuộc về nhà họ Thẩm, nay trẫm nguyện ý thoái vị, trao trả ngai vàng về cho chủ cũ."

Lời vừa dứt, cả đại điện lại một lần nữa xôn xao, ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía ta.

Họ nghĩ ta sẽ kích động, sẽ vội vàng bước lên đỉnh cao quyền lực mà bất kỳ ai cũng thèm khát.

Nhưng ta chỉ liếc nhìn ngai vàng lạnh ngắt kia một cái, rồi dứt khoát xua tay, từ chối không một chút do dự:

"Cảm tạ ý tốt của bệ hạ, nhưng ngai vàng này ta không nhận."

"Ta thích tiêu d.a.o tự tại, thích ôm tiền đi chơi khắp thiên hạ, chứ không muốn tự nhốt mình trong cái hoàng cung tam thư lục lễ này."

"Hậu cung giai lệ, triều chính phiền phức, ta thèm vào."

Nói rồi, ta chỉ tay về phía một vị hoàng t.ử hiền đức, quanh năm khiêm nhường đang đứng ở góc điện:

"Bệ hạ cứ truyền ngôi cho lục hoàng t.ử đi, gã Thái t.ử phế vật kia đã bị dọn sạch rồi, giang sơn này giao cho người hiền đức là tốt nhất."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vương Phi Không Muốn Làm Nữ Đế - Chương 7: 7 | MonkeyD