Vương Phi Không Muốn Làm Nữ Đế - Hoàn

Cập nhật lúc: 11/07/2026 05:02

Hoàng đế ngẩn người, vị hoàng t.ử kia cũng ngơ ngác, không ngờ hoàng vị tối cao lại bị ta đùn đẩy như một món nợ.

Ta quay sang nhìn Cố Hoài Cẩn, khẽ nháy mắt đầy tinh nghịch:

"Nhiếp chính vương điện hạ, giang sơn ta dọn sạch cho huynh rồi, giờ có chịu rước ta về dinh không?"

Cố Hoài Cẩn nhìn ta, trong mắt hiện lên sự sủng nịnh và yêu chiều đến cực điểm.

Hắn bật cười lớn, sải bước đến nắm c.h.ặ.t lấy tay ta trước mặt bá quan văn võ:

"Cầu còn không được, Vương phi của ta."

17.

Đại hỷ sự của kinh thành chấn động suốt ba ngày ba đêm.

Nhiếp chính vương phủ đỏ rực cờ hoa, sính lễ ba mươi con phố chất đầy sân không có chỗ chứa.

Đêm động phòng hoa chúc, nến hỷ lung linh soi rọi gương mặt tuấn tú của Cố Hoài Cẩn.

Hắn nhẹ nhàng vén tấm khăn voan đỏ, từ trong n.g.ự.c áo rút ra một xấp binh quyền và ấn tín vàng ròng mang tên phủ Nhiếp chính vương.

Hắn dứt khoát đặt hết vào lòng ta, ánh mắt rực cháy ý cười, giọng trầm khàn ghé sát tai ta thì thầm:

"Năm xưa để lạc nàng trong loạn lạc, cố gia ta liền biết mình nợ nàng cả một giang sơn."

"Nay giang sơn trả lại cho chủ cũ, còn ta, tự nguyện dâng tấm thân này làm sính lễ phụ thêm, Vương phi thấy thế nào?"

Ta ôm đống binh quyền quý giá, cười híp cả mắt, dứt khoát hôn chụt một cái vào môi hắn coi như chấp thuận.

Đêm xuân nồng nhiệt, tiếng cười sủng nịnh của con cáo già vây lấy ta suốt đêm dài.

Sáng hôm sau, khi tân đế còn chưa kịp thượng triều, một cái hộp gỗ đã được ném thẳng lên long tọa.

Bên trong là toàn bộ ấn tín Nhiếp chính vương và thư từ quan, kèm theo một dòng chữ rồng bay phượng múa:

"Bản vương bận đi bụi cùng Vương phi, triều đình tự lo liệu lấy."

Bên ngoài cửa kinh thành, ánh nắng ban mai rực rỡ soi sáng con đường thiên lý.

Ta mặc một bộ hồng y gọn gàng, thong dong cưỡi ngựa đi hàng đầu, bên hông dắt theo mười rương vàng bạc.

Cố Hoài Cẩn cưỡi bạch mã song hành ngay bên cạnh, ánh mắt chưa một giây nào rời khỏi bóng hình ta.

Hắn thúc ngựa áp sát, khẽ nắm lấy tay ta, cười một cách vô cùng phóng khoáng:

"A Dao, thiên hạ rộng lớn, nàng muốn đi đâu, ta bồi nàng đến đó."

Ta nhướng mày, roi ngựa vung lên hướng thẳng về phía chân trời xa xôi, tiếng cười thanh thúy vang vọng khắp không gian:

"Đi thôi! Tìm nơi nào non xanh nước biếc, chúng ta tiêu d.a.o tự tại suốt đời!"

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, bụi cuốn mịt mù, mang theo hai vị cao thủ rời xa vòng xoáy quyền lực, chính thức bắt đầu cuộc sống tự do tự tại.

Ngoại truyện:

Mười tám năm trước, tại Cố phủ.

Tiếng sấm chớp nổ vang trời, phu nhân Cố gia hạ sinh một vị đại tiểu thư cốt nhục hồng hào.

Nhưng ngay trong đêm đó, một ả hầu đê tiện thân cận đã nảy sinh lòng tham vô đáy.

Ả lén lút bế đứa con gái mới lọt lòng của mình, kết quả của cuộc thông gian vụng trộm, tráo đổi với đại tiểu thư thật sự.

Đứa trẻ tội nghiệp của Cố gia bị ả nhẫn tâm vứt bỏ ở một vùng ngoại ô hẻo lánh, may mắn được một lão y sư nghèo nhặt về nuôi dưỡng.

Còn đứa con hoang của ả hầu, nghiễm nhiên trở thành "thiên kim đại tiểu thư" họ Cố.

Bốn năm sau, cuộc cung biến đẫm m.á.u của tiền triều nổ ra.

Phụ hoàng ta vùi mình trong biển lửa, trung thần vì muốn bảo vệ huyết mạch duy nhất của hoàng thất, đã bí mật bế ta trốn chạy.

Để che mắt thiên hạ, họ bắt thóp vụ tráo đổi năm xưa của ả hầu, dứt khoát đuổi vị thiên kim giả kia đi, rồi đưa ta, khi đó mới là một đứa trẻ bốn tuổi, vào thế chỗ.

Họ nói với Cố gia rằng, đây mới là đứa trẻ bị thất lạc năm xưa được tìm về.

Cố Hoài Cẩn khi đó là một tên nhóc năm tuổi, nhìn đứa "muội muội" gầy gò, mắt ngập ánh nước là ta, liền thề sẽ dùng cả đời để bảo bọc.

02.

Năm ta mười sáu tuổi, Cố Hoài Cẩn lúc này đã là Nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ.

Trong một lần mật tra lại sổ sách tiêu dùng của quân đội tiền triều, hắn vô tình phát hiện ra một bí mật động trời.

Sắc phong công chúa năm xưa và ngày sinh tháng đẻ của vị công chúa tiền triều mất tích, trùng khớp hoàn toàn với ngày ta được đưa về vương phủ.

Hắn âm thầm nhỏ m.á.u nhận thân với ta, kết quả là hai giọt m.á.u hoàn toàn tách biệt.

Khoảnh khắc đó, Cố Hoài Cẩn không hề tức giận, ngược lại khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười vừa nhẹ nhõm, vừa ẩn chứa thâm tình:

"Hóa ra nàng không phải muội muội ruột của ta."

"Trời cao có mắt, Cố Hoài Cẩn ta rốt cuộc cũng không cần phải đè nén thứ tình cảm đại nghịch bất đạo này nữa rồi."

Hắn bắt đầu lập mưu kế.

Khi Thái t.ử chuẩn bị dắt Lục Y Y tới phủ nhằm vạch trần thân thế giả mạo của ta để hạ bệ Cố gia, Cố Hoài Cẩn đã nhanh hơn một bước.

Hắn thuận nước đẩy thuyền, lập tức tuyên bố giáng ta xuống làm "em gái nuôi".

Động thái này của hắn vừa là để bảo vệ ta khỏi sự dòm ngó của hoàng thất, vừa là để quang minh chính đại dọn đường rước ta về làm Vương phi hợp pháp.

03.

Một ngày nọ, khi Cố Hoài Cẩn ra ngoài xử lý triều chính, ta lén vào từ đường phủ Nhiếp chính vương tìm cuốn gia phả để tra cứu một vài điển tịch cũ.

Lật đến trang có tên mình, ngón tay ta bỗng khựng lại.

Hai chữ "Muội muội" vốn có bấy lâu nay đã bị tẩy xóa, thay vào đó là nét chữ rồng bay phượng múa quen thuộc của Cố Hoài Cẩn: "Nữ nhi nuôi".

Ta ngẩn người, trong lòng dâng lên một nỗi bất an và nghi hoặc tột độ. Hắn đổi danh phận của ta từ bao giờ? Tại sao lại giấu ta?

Ta lập tức rời phủ, đi ra ngoại ô để khuây khỏa và suy nghĩ.

Vừa đặt chân đến một bìa rừng vắng vẻ, không gian xung quanh bỗng chốc rơi vào im lặng. Rầm rập, hàng chục bóng đen từ trên cây đáp xuống, quỳ sụp dưới chân ta.

Họ không mặc y phục của cấm quân Nhiếp chính vương phủ, mà mang giáp trụ khắc hình chim phượng hoàng rực lửa, những t.ử sĩ bí ẩn.

Người dẫn đầu run rẩy dâng lên một hộp gỗ nhỏ, nghẹn ngào: "Thuộc hạ bấy lâu nay ẩn tính mai danh, nay cuối cùng cũng tìm được Công chúa điện hạ! Xin Người thu nhận Phượng Hoàng Huyết Ngọc, dẫn dắt cựu bộ tiền triều!"

Nhìn miếng ngọc bội đỏ rực khớp với vết xăm trên n.g.ự.c mình, đầu óc ta như có luồng điện xẹt qua.

Mọi manh mối mơ hồ bấy lâu nay lập tức được xâu chuỗi lại một cách hoàn hảo:

Thứ nhất: Ta không phải là muội muội ruột của Cố Hoài Cẩn. Ta là huyết mạch tiền triều được đưa vào Cố gia để ẩn danh trốn chạy mười bốn năm trước. Cố Hoài Cẩn đã phát hiện ra điều này nên mới âm thầm sửa gia phả thành "em gái nuôi" để dọn đường cưới ta.

Thứ hai: Nếu ta là giả, vậy đứa trẻ năm xưa được sinh ra cùng ngày cùng tháng với ta ở Cố phủ đâu? Vậy thì ta phải tìm ra nàng ấy cho bằng được.

Ta nắm c.h.ặ.t miếng Phượng Hoàng Huyết Ngọc trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười vừa kiêu ngạo vừa thích thú:

"Thú vị rồi đây. Cố Hoài Cẩn, huynh tưởng huynh đổi gia phả là qua mặt được ta sao? Trò chơi thân thế này, để ta lật bài ngửa cho huynh xem!"

[Hoàn]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.