Xa Rời - Chương 7
Cập nhật lúc: 12/09/2026 08:01
Ngay khi cánh cửa thép khép lại, chia cắt thế giới của hai chúng tôi, tôi buông tay cầm vali khuỵu ngã xuống hành lang lạnh lẽo.
Tôi đưa hai tay bịt c.h.ặ.t miệng, c.ắ.n lấy mu bàn tay mình để ngăn những tiếng gào khóc nức nở thoát ra ngoài.
Nước mắt thi nhau tuôn rơi, hòa lẫn với mồ hôi lạnh toát đang rịn ra trên trán.
Dạ dày tôi bắt đầu co thắt dữ dội.
Sự căng thẳng tột độ và nỗi đau tinh thần đã kích hoạt khối u ác tính.
Tôi gập người lại như một con tôm trên sàn hành lang, cảm giác như có ai đó đang dùng d.a.o xẻo từng miếng thịt trong bụng mình.
Tôi run rẩy lấy điện thoại, mở ứng dụng giao hàng, đặt một phần cháo bào ngư nóng và một hộp t.h.u.ố.c cảm cúm hạ sốt loại tốt nhất ghi chú giao đến căn hộ của tôi.
Ở phần người gửi, tôi ghi tên trợ lý của Tống Dực.
Sau khi xác nhận đơn hàng đã được nhận, tôi xách vali lảo đảo bước vào thang máy.
Tôi không ra sân bay.
Tôi thuê một phòng nghỉ rẻ tiền tồi tàn nằm khuất trong một con hẻm nhỏ cách nhà ba con phố.
Căn phòng nặc mùi ẩm mốc và t.h.u.ố.c lá.
Tôi không bật đèn, cứ thế ngã vật ra chiếc giường ga trải giường ố vàng.
Cơn đau dạ dày lúc này đã vượt quá sức chịu đựng.
Tôi vội vã lôi lọ kẹo vitamin ra, dốc thẳng ba viên t.h.u.ố.c giảm đau vào miệng, nuốt khan mà không cần nước.
Thuốc mắc kẹt ở cổ họng, đắng ngắt.
Một cơn buồn nôn cuộn lên.
Tôi lao vào nhà vệ sinh, gục xuống bồn rửa mặt.
Lần này không chỉ là dịch vị, một ngụm m.á.u đỏ tươi ọc ra từ miệng tôi, b.ắ.n tung tóe lên mặt gương mờ đục, chảy dọc xuống bồn sứ trắng toát.
Tôi nhìn chằm chằm vào vệt m.á.u đỏ ch.ói lọi ấy, khóe môi bất giác nhếch lên một nụ cười thê lương.
Lâm Sơ Hạ: "Tống Dực, anh thấy không? Em bẩn thỉu và đáng sợ thế này đây. Anh tuyệt đối tuyệt đối không được nhìn thấy bộ dạng này của em."
Đêm đó tôi nằm cuộn tròn trên chiếc giường xa lạ, ôm lấy cái dạ dày đang rỉ m.á.u, mở điện thoại nhìn vào chấm định vị của Tống Dực ở nhà.
Anh không di chuyển, chắc là đã uống t.h.u.ố.c và ngủ thiếp đi.
Tôi vuốt ve màn hình, chạm vào cái tên chồng ngốc trong danh bạ, nước mắt lại lặng lẽ rơi thấm ướt gối.
Lâm Sơ Hạ: "Em đã thành công rồi, Tống Dực, em đã tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t sự dịu dàng cuối cùng mà anh dành cho em. Kể từ đêm nay, trong mắt anh, Lâm Sơ Hạ chỉ còn là một kẻ m.á.u lạnh, ích kỷ và tàn nhẫn."
Ngày thứ ba mươi tám khép lại trong bóng tối.
Bức tường giữa chúng tôi đã được xây xong bằng xương m.á.u và sinh mệnh đang cạn kiệt từng ngày của chính tôi.
Ngày thứ năm mươi hai, tôi trở về nhà sau gần hai tuần trốn tránh trong căn phòng trọ tồi tàn.
Những ngày qua, tôi sống như một bóng ma, ban ngày vùi mình trong những cơn mê man do t.h.u.ố.c giảm đau liều cao mang lại, ban đêm lại thức trắng nhìn chằm chằm lên trần nhà ẩm mốc đếm từng nhịp thở yếu ớt của chính mình.
Cơ thể tôi sụt cân nghiêm trọng, lớp quần áo rộng thùng thình cũng không che giấu nổi thân hình đang teo tóp lại.
Tôi mở cửa nhà bằng vân tay, căn hộ tĩnh lặng như tờ, không khí nghẹt thở.
Mọi thứ vẫn ngăn nắp nhưng lạnh lẽo, không còn hơi ấm quen thuộc, không còn mùi thức ăn thoang thoảng từ bếp.
Chiếc vali của tôi vẫn nằm chỏng chơ góc phòng khách, phủ một lớp bụi mỏng.
Tống Dực đi làm chưa về, tôi bước vào phòng tắm, xả nước nóng, cố gắng cọ rửa đi mùi ẩm mốc và mùi t.h.u.ố.c sát trùng bám c.h.ặ.t trên người.
Đứng trước gương, tôi nhìn chằm chằm vào bản thân, làn da tái nhợt, hốc mắt sâu hoắm, xương quai xanh nhô lên sắc nhọn.
Tôi lấy bộ đồ trang điểm ra, bắt đầu công việc quen thuộc, bôi kem che khuyết điểm, đ.á.n.h phấn dày, tô son đỏ rực.
Tôi còn cố tình xịt thêm một chút nước hoa có mùi hương nồng đậm, thứ mùi mà Tống Dực luôn ghét cay ghét đắng.
Tôi phải tiếp tục vở kịch này cho đến khi hạ màn.
Gần sáu giờ tối, tiếng lạch cạch mở cửa vang lên.
Tống Dực bước vào, anh gầy đi nhiều, quầng thâm dưới mắt lộ rõ, vẻ mặt mệt mỏi và tiều tụy.
Khi nhìn thấy tôi đang ngồi trên sofa, vắt chéo chân, tay cầm ly rượu vang đỏ, bước chân anh khựng lại.
Ánh mắt anh lướt qua lớp trang điểm đậm, bộ váy ngủ lụa mỏng manh và ly rượu trên tay tôi, một tia xót xa xẹt qua, nhưng rất nhanh bị thay thế bởi sự lạnh nhạt.
Tống Dực: "Em về rồi à?"
Lâm Sơ Hạ: "Ừ, Tam Á nắng đẹp quá, chơi mãi mới chán. Anh ốm sao rồi? Khỏi chưa? Bác sĩ bảo anh bị gì?"
Tôi nhấp một ngụm rượu vang, vị chát xít lan tỏa trong khoang miệng, cố gắng che giấu cơn buồn nôn đang trực trào.
Tống Dực: "Cảm lạnh thông thường thôi."
Anh tháo cà vạt, bước tới tủ lạnh lấy một chai nước khoáng lạnh, vặn nắp tu ừng ực.
Anh không nhìn tôi, bảy năm qua, đây là lần đầu tiên anh dùng thái độ thờ ơ này để đối xử với tôi.
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, đau nhói, nhưng lại xen lẫn một chút nhẹ nhõm.
Kế hoạch của tôi đang đi đúng hướng.
Lâm Sơ Hạ: "Công ty dạo này sao rồi? Dự án sáp nhập thành công chứ?"
Tôi cố tình hỏi, giọng điệu mang theo sự hờ hững như thể đang hỏi thăm một người xa lạ.
Tống Dực: "Ổn."
Anh đáp cộc lốc, đặt chai nước xuống bàn, quay người định bước vào phòng sách.
Lâm Sơ Hạ: "Khoan đã, em có chuyện muốn nói."
Tống Dực dừng bước, quay lại nhìn tôi, ánh mắt anh phẳng lặng như mặt hồ mùa đông.
Tống Dực: "Chuyện gì?"
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng nói.
Lâm Sơ Hạ: "Em muốn ly hôn."
Bốn chữ ấy thốt ra nhẹ bẫng như lông hồng, nhưng lại mang sức mạnh tàn phá như một cơn bão.
Không gian trong phòng khách như bị rút cạn không khí, ngột ngạt đến khó thở.
Tống Dực sững sờ, đôi mắt anh mở to nhìn chằm chằm vào tôi, như thể đang cố gắng tìm kiếm một chút đùa cợt, một chút giận dỗi trong đó.
Nhưng không, tôi đối diện với ánh mắt anh bằng một vẻ mặt lạnh lùng và kiên quyết nhất.
Tống Dực: "Em nói gì?"
Lâm Sơ Hạ: "Em nói em muốn ly hôn. Em chán cuộc sống này rồi, chán cái cảnh suốt ngày phải chờ đợi anh, chán cái vỏ bọc vợ hiền dâu thảo. Em muốn tự do, muốn sống cho bản thân mình."
Tống Dực bật cười, một nụ cười chua chát và đầy cay đắng.
Anh bước tới gần tôi, khoảng cách giữa hai chúng tôi chỉ còn lại vài gang tay.
Tống Dực: "Tự do, sống cho bản thân? Lâm Sơ Hạ, em có biết em đang nói gì không? Bảy năm qua, anh đã làm gì sai? Anh đã làm gì để em phải thốt ra những lời này?"
Lâm Sơ Hạ: "Anh không làm gì sai cả. Chỉ là em hết yêu anh rồi."
Tống Dực nắm lấy bả vai tôi, lực tay mạnh đến mức khiến tôi nhíu mày vì đau.
Tống Dực: "Em nói dối. Lâm Sơ Hạ nhìn thẳng vào mắt anh, nhìn thẳng vào mắt anh và nói lại lần nữa xem."
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang trực trào.
Tôi quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu, tràn ngập sự tuyệt vọng và tổn thương của anh.
Lâm Sơ Hạ: "Tôi hết yêu anh rồi, Tống Dực. Tôi đã mệt mỏi với cuộc hôn nhân này. Tôi muốn giải thoát."
Tống Dực buông tay ra, lùi lại vài bước, như thể vừa chạm vào một thứ gì đó vô cùng kinh tởm.
Anh nhìn tôi, ánh mắt từ tuyệt vọng chuyển sang phẫn nộ, rồi cuối cùng là một sự trống rỗng đáng sợ.
Tống Dực: "Được. Nếu em đã muốn vậy, anh thành toàn cho em."
Anh quay người bước nhanh vào phòng sách, đóng sầm cửa lại.
