Xích Tâm Vi Thượng - Chương 2: Mày Là Anh Cô Ấy Hả?!
Cập nhật lúc: 20/09/2026 16:00
Sau chuyện đó, Hứa Trạch Trì mấy ngày liền không nghe ông Cố nhắc tới Cố Nhượng nữa, bèn nghĩ chắc trường khai giảng sớm nên học sinh ưu tú kia đã quay về, tiếp tục cắm đầu học hành rồi.
Thật ra Hứa Trạch Trì trước giờ vẫn không hiểu nổi mấy đứa đứng đầu khối, những đại học bá có tiếng kia, làm sao mà ngày ngày làm đề, học bài, đọc sách mà không thấy chán. Còn cậu thì chịu, không có cái kiên nhẫn đó.
Học thì cậu không hiểu, nhưng mà cách để sống qua ngày thì cậu rành quá rồi. Giờ học thì đọc truyện tranh, thả hồn đi đâu chẳng biết, tan học ngủ bù, tiết tự học tối trốn, tiết thể d.ụ.c thì đ.á.n.h bóng rổ, cho đội lớp bên cạnh thua tơi bời. Rồi một ngày cứ thế trôi qua vui vẻ. Mà thật ra Hứa Trạch Trì cũng chẳng cần thả hồn đi đâu làm gì, giáo viên bỏ cậu từ lâu rồi, cho dù cậu lên bục giảng múa may quay cuồng chắc cũng chỉ bị đuổi ra ngoài, bảo muốn múa thì ra chỗ khác mà múa, đừng làm phiền bạn khác. Còn nếu là Cố Nhượng múa may thì… Hứa Trạch Trì vừa nghĩ tới cảnh đó là không nhịn được phì cười. Đại học bá múa may, chậc chậc chậc, sao nghĩ thôi đã thấy cay mắt thế nhỉ.
Đang cười thì Hứa Trạch Trì đột nhiên va phải một cô bé đang lao thẳng tới. Chỉ nghe "rầm" một tiếng, cặp kính trên mặt cô bé cũng văng ra xa, thế là đủ biết cú này không nhẹ chút nào.
Ngực Hứa Trạch Trì tê rần, cứ như ngũ tạng lục phủ vừa bị cú va kia đảo lộn hết cả. Cô bé ngã ngồi dưới đất, tay cầm cặp kính gọng đen sắp rã ra, vẻ mặt từ ngơ ngác dần chuyển thành khó tin, như thể không tin được cặp kính sắp rời bỏ mình.
Im lặng một hồi lâu, cô bé như hoàn hồn lại, vội vàng lồm cồm đứng dậy phủi bụi trên người rồi mới lên tiếng: "Xin lỗi, xin lỗi… cậu không sao chứ, có cần đi bệnh viện không?"
"…Không cần, tôi không sao." Câu này là Hứa Trạch Trì vắt óc nghĩ ra đấy. Cậu vốn đâu có nói được mấy câu t.ử tế, câu c.h.ử.i đã chực bật khỏi miệng, nhưng đúng lúc ấy cậu gom hết chút văn minh tích cóp cả đời mới kịp nuốt ngược nó xuống.
Cô bé như không tin, ánh mắt quét Hứa Trạch Trì từ đầu tới chân rồi mới nghiêm túc nói tiếp: "Cậu đừng sợ tôi không có tiền, tuy tôi thật sự không có nhiều, nhưng anh tôi giàu lắm, gộp tiền của hai anh em tôi lại thì đưa cậu đi bệnh viện khám chắc chắn vẫn đủ."
Hứa Trạch Trì nhìn cô bé mặt mày chân thành, không giống kiểu đầu óc có vấn đề. Cậu nghĩ tới nghĩ lui, cố chọn một câu mà cậu cho là tương đối văn minh: "Cậu… có phải đầu óc có vấn đề không?" Ngoài cái này ra Hứa Trạch Trì thật sự không nghĩ ra lý do nào khác. Cậu đã nói không cần rồi mà còn nhất quyết đòi bỏ tiền đưa cậu đi khám.
Mà cái người anh trong miệng cô bé nghe có vẻ thú vị đấy, giàu, giàu cỡ nào? Tiền tiết kiệm có năm chữ số không? Hứa Trạch Trì nghĩ chắc chắn là không, vì nếu có thật thì chắc chẳng ở cái thành phố nhỏ rách nát này làm gì.
Chưa đợi cô bé trả lời, một bàn tay đã kéo cô bé sang bên. Một bóng người chen vào giữa hai người. Ánh mắt Hứa Trạch Trì trước tiên rơi xuống đôi chân dài thẳng tắp trước mặt.
Chậc. Chắc đây là anh cô ấy nhỉ. Chân cũng dài, cũng thẳng đấy, nhưng so với chân mình thì đúng là không có cửa.
Hứa Trạch Trì vừa đ.á.n.h giá chân người trước mặt vừa ngẩng đầu lên, muốn xem cái "anh trai" này rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Không ngẩng thì thôi, vừa ngẩng lên là giật mình. Người này, chẳng phải Cố Nhượng sao, thì ra hắn vẫn chưa về trường. Cậu bật thốt: "Đậu xanh, sao lại là mày, khoan đã, mày là anh cô ấy hả?!"
Cũng chẳng trách Hứa Trạch Trì kinh ngạc. Chủ yếu là Cố Nhượng với em gái hắn chẳng giống nhau chút nào. Chắc là một đứa giống mẹ một đứa giống bố. Cố Nhượng là kiểu nhìn phát biết ngay là đứa coi nội quy trường như tổ huấn mà học thuộc, còn mang theo khí chất lạnh lùng xa cách. Được cái đôi mắt hoa đào kia khiến tổng thể gương mặt thêm chút quyến rũ.
Ngược lại em gái hắn thì… ừm, Hứa Trạch Trì cũng chẳng biết nên dùng từ gì để hình dung con gái, chỉ có thể nói là thuộc kiểu hoạt bát vui vẻ: trên đầu buộc hai b.í.m tóc nhỏ, mặc váy kẻ ô, chân đi đôi giày thể thao nữ mẫu mới nhất của hãng nào đó. Nói chung là nhìn thuận mắt hơn Cố Nhượng cả ngàn lần, cũng lễ phép hơn nhiều.
Hứa Trạch Trì và Cố Nhượng cứ thế trừng mắt nhìn nhau, không ai có ý định mở miệng. Cuối cùng em gái hắn là người phá vỡ bầu không khí kỳ dị này trước: "Anh, hai người quen nhau hả?"
"Quen."
"Không quen."
"…"
"Không quen."
"Quen."
Thế này thì ngại rồi, một người quen một người không quen, vậy rốt cuộc là quen hay không quen? Mà Cố Nhượng sao lại không quen mình, đây là đang đùa mình đấy à: "Ờ ha ha ha, ý bọn tôi là quen, nhưng không thân, đúng không?" Nói rồi Hứa Trạch Trì huých cùi chỏ vào vai Cố Nhượng, ra hiệu hắn mau hùa theo.
"Ừ, cậu ấy nói đúng." Lần này Cố Nhượng có tiến bộ rồi, nói hẳn năm chữ.
Cô bé đẩy cặp kính sang một bên, nghiêng đầu, có vẻ không hiểu hai người đang làm trò gì: "Hai người… lạ thật đấy, thật sự chỉ là không thân thôi sao? À đúng rồi, tôi tên Cố Nghiên Tâm, là em gái anh ấy, năm nay mười sáu tuổi, là học sinh lớp Mười mới nhập học."
