Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 249: Đường Nhiên
Cập nhật lúc: 02/03/2026 07:27
Hôm nay anh ta chủ yếu là đi thăm họ hàng, tranh thủ trong vòng 3 ngày đi hết những người thân thiết, còn định hôm nay cùng em gái đi nhà ông bà ngoại, xem ra chỉ có thể đi một mình.
Ăn xong bữa sáng mẹ để lại liền trở về phòng thay quần áo, đứng ở trước tủ quần áo nhìn bên trong quần áo vẫn là nhịn không được vui vẻ, nhìn xem tủ quần áo đầy ắp có thể so với Lục Đình nhiều hơn.
Anh ta vẫn lấy áo gió ra mặc, soi gương nhìn một chút, thấy thế nào cũng đẹp trai hơn Lục Đình nhiều.
Dẫn theo t.h.u.ố.c lá, rượu, kẹo và bánh ngọt đã chuẩn bị sẵn đi ra ngoài.
Vừa đi ra khỏi đại viện gia đình, nghĩ đến muốn đi nhà bà ngoại nhất thiết phải ngồi xe khách mới có thể đến, thường xuyên đi đường nhỏ, chỉ có mười mấy phút là có thể nhanh ch.óng tới chỗ ngồi xe, Tiêu Tuấn Kiệt không chút do dự lựa chọn đi đường nhỏ.
Vừa muốn đi đến đường nhỏ thì phát hiện, con đường ba năm trước đây chỉ có thể một người đi qua, hiện tại đã mở rộng không ít, con đường san bằng.
Sải bước đi về phía trước, liền thấy phía trước một nhà ba người đi tới, cũng không tiện vượt qua, Tiêu Tuấn Kiệt chỉ có thể đi theo phía sau họ, dù sao nhà ga liền ở phía trước không xa lắm.
Bước chân hắn cũng thả chậm rất nhiều, chủ yếu là người phụ nữ phía trước ôm con, đi tương đối chậm.
Bên tai liền truyền đến giọng oán giận của người đàn ông phía trước: “Sao lần này về nhà mẹ đẻ mà lại mang có tí đồ thế này, không biết người trong nhà đông à?”
Người phụ nữ cũng không nói gì tiếp tục đi trên đường.
Người đàn ông càng là lải nhải nói: “Chuyện của tôi cậu đã nói với nhạc phụ nhạc mẫu chưa? Họ có đưa tiền không?”
Người phụ nữ nhỏ giọng nói: “Trong nhà không có tiền.”
Người đàn ông tức khắc nổi giận lên nói: “Không biết tôi phải đưa quà cho người ta à! Sao mà không hiểu chuyện thế, cậu không biết khóc lóc nhiều vào sao?”
Giọng cô rất nhỏ nhưng vẫn bị Tiêu Tuấn Kiệt nghe rất rõ ràng, giọng người này rất quen thuộc, nhất thời không nghĩ ra đã nghe ở đâu, đ.á.n.h giá người phụ nữ phía trước.
Nhìn bóng lưng cô, người phụ nữ rất gầy yếu, trong ấn tượng hình như không có người này, hắn nghe người đàn ông nói, nhịn không được nhíu mày, *đây vẫn là đàn ông sao? Đòi tiền thế mà lại muốn đến nhà mẹ vợ.*
Tiêu Tuấn Kiệt lại nghe người phụ nữ nói: “Anh bế con một lát đi, em bế không nổi nữa.”
Người đàn ông rất là ghét bỏ nói: “Ngày nào cậu cũng ăn cơm mà ăn đi đâu hết vậy, bế một đứa con cũng không nổi, muốn cậu có ích gì.” Nói xong, người đàn ông vẫn là tiếp nhận đứa con.
Tiêu Tuấn Kiệt tổng cảm thấy giọng người phụ nữ phía trước rất quen tai, hắn không muốn lại nghe họ cãi nhau nữa, cảm thấy rất phiền, mắt thấy liền sắp đến ngã tư, nhanh ch.óng vượt qua, nội tâm tò mò vẫn là nhịn không được chuyển mắt nhìn về phía hai vợ chồng này.
Người phụ nữ trong lúc lơ đãng nhìn đến Tiêu Tuấn Kiệt, tức khắc kinh sợ tới mức, bỗng chốc dừng bước chân.
Mà Tiêu Tuấn Kiệt nhìn thấy người phụ nữ mới phát hiện người này chẳng phải là Đường Nhiên, rất là bình đạm chuyển mắt nhìn về phía trước, tiếp tục đi tới.
Bên tai hắn vẫn luôn nghe được người đàn ông phía sau còn ở oán giận: “Sao lại ngừng, mau đi, mấy ngày nay cậu không ở nhà quần áo cũng chưa ai giặt, nhanh lên, đừng có lề mề, về nhà còn có rất nhiều chuyện phải làm đấy!”
*Ôi chao! Sao mình lại không nhận ra chứ! Khó trách quen tai, người gầy đi rất nhiều so với ba năm trước, trên mặt càng thêm tiều tụy, thay đổi cũng thật lớn.*
*Trước kia anh ta hay xen vào chuyện người khác, cảm thấy cô ấy là người trong đại viện thì quan tâm một chút cũng không sao, nghĩ đến câu hỏi của em gái, với lại khoảng thời gian này nghe em gái anh ta xem không ít phim, cũng đã hiểu ra nhiều điều, thích một người đâu phải như anh ta.*
*Người ta đều kết hôn có con, ít trêu chọc thị phi thì hơn.*
*Vừa rồi nhìn thấy cô ấy và người đàn ông của cô ấy ở bên nhau, trong lòng anh ta cũng không có cảm xúc gì lớn. Chỉ cảm thấy người phụ nữ này không tìm được một người đàn ông tốt, đây là sống kiểu gì vậy, sau này nếu anh ta lập gia đình, nhất định phải đối xử tốt với vợ.*
Đường Nhiên nghe được trượng phu thúc giục, đi lên, ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía phía trước Tiêu Tuấn Kiệt, nội tâm kinh sợ không thôi.
*Anh ấy thay đổi quá lớn, thân hình cao lớn, trước kia đâu có cao như vậy! Dáng người đĩnh bạt, mặc áo gió càng thêm uy phong lẫm liệt, khí chất ngời ngời.*
*Tuy rằng chỉ nhìn anh ấy một cái cô liền quay đi, nhưng vẫn thấy rõ khuôn mặt anh ấy, càng thêm anh tuấn, trước kia sao lại không phát hiện ra.*
*Trên tay quà tặng vừa nhìn đã biết là hàng xa xỉ, lại chuyển mắt nhìn xem người đàn ông nhà mình, thân thể gầy yếu không nói, ôm con cũng là thở hổn hển.*
*Lúc đó cô bị mù mắt sao? Sao lại cảm thấy Hùng Quốc Hoa tốt hơn Tiêu Tuấn Kiệt chứ! Nghĩ đến là bị lời ngon tiếng ngọt của hắn lừa gạt, trong lòng càng thêm không bình tĩnh, ý nghĩ muốn rời bỏ người đàn ông này càng ngày càng mãnh liệt.*
Tiêu Tuấn Kiệt rất nhanh lên xe đi hướng nhà bà ngoại.
Tiêu Khả Tình vào đoàn văn công, mới phát hiện trong đoàn người rất ít, hiểu biết được bây giờ người trong đoàn đều là gần đây mới tới.
Những người này đều là từ bộ đội phương nam điều tới nơi này, đều nhận thức Tiêu Khả Tình.
Kiều San San nhìn thấy Tiêu Khả Tình vẫy vẫy tay: “Tiêu Khả Tình, lại đây ngồi này.”
Tiêu Khả Tình thấy được Kiều San San đi qua, ngồi ở bên cạnh cô.
Kiều San San: “Tớ còn tưởng cậu không đến, tìm cậu chơi mà không thấy người đâu, những người khác trong đội cũng đang tập diễn.”
Tiêu Khả Tình cười nói: “Em đây không phải đến rồi sao, hai ngày nay trong đoàn có sắp xếp gì không?”
Kiều San San: “Có chứ! Đoàn trưởng giao nhiệm vụ cho chúng tớ mới đến, mỗi người tập diễn một tiết mục, không yêu cầu là diễn nhóm hay diễn đơn đều được, tiết mục hay thì Tết Nguyên Đán có thể sắp xếp biểu diễn, bây giờ chúng tớ đều tập luyện mỗi ngày, cậu thì sao?”
Tiêu Khả Tình gật gật đầu: “Em cũng giống các cậu, em thì ca hát, khiêu vũ đều được, tiết mục cụ thể thì chưa nghĩ ra, cậu đã nghĩ ra tiết mục gì chưa?”
