Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 250: Lời Thề Độc
Cập nhật lúc: 02/03/2026 07:27
Kiều San San nói: “Khiêu vũ và đàn phong cầm tớ rất am hiểu, ca hát thì chắc chắn không bằng cậu rồi, tớ cũng chưa nghĩ ra là khiêu vũ hay đàn phong cầm.” Nói xong, cô nghĩ tới những gì nghe được trong phòng ngủ, vẫn là muốn nói cho Tiêu Khả Tình thì hơn.
Kiều San San kéo Tiêu Khả Tình đi đến chỗ không có ai, lòng thấp thỏm thầm nghĩ: “Tiêu Khả Tình, tớ ở ký túc xá nghe được Ngô Tiểu Ngọc với La Tú Hồng nói chuyện, tớ không muốn cậu bị họ lừa, vẫn là quyết định nói cho cậu thì hơn, tớ còn muốn thú thật với cậu một chuyện.”
Tiêu Khả Tình: “Được, cậu nói đi em nghe.”
Kiều San San đem chuyện sau khi cô lên xe lửa, Ngô Tiểu Ngọc và La Tú Hồng thích anh trai cô như thế nào đều nói, còn đem chuyện mình ba năm trước đây nhìn thấy Tiêu Tuấn Kiệt cứu người nói một lần, lần trước biểu diễn ở bộ đội phương nam nhìn thấy Tiêu Tuấn Kiệt liền thích anh ấy cũng nói cho Tiêu Khả Tình.
Tiêu Khả Tình trừng lớn đôi mắt, không thể tin được cô gái này thích anh trai nhà mình.
Kiều San San ửng đỏ mặt nói: “Hai người họ muốn lừa lấy lòng tin của cậu để làm bạn tốt với cậu, rồi lại thông qua cậu để tìm anh trai cậu, tớ... Tớ thì thích anh cậu, nhưng tớ chưa bao giờ nghĩ đến việc muốn thông qua cậu để tìm hiểu anh cậu.”
Tiêu Khả Tình hai tròng mắt nhìn về phía Kiều San San: “Vậy cậu là vì anh em mà muốn làm bạn với em sao?”
Kiều San San c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói: “Đương nhiên không phải, tớ là nghe cậu hát xong mới muốn làm bạn với cậu, tớ rất thích nghe cậu hát, anh cậu lên đài nhận thưởng tớ mới biết anh ấy là Tiêu Tuấn Kiệt, tớ mới hỏi anh tớ về anh ấy, rồi mới biết cậu là em gái anh ấy.”
Tiêu Khả Tình gật gật đầu, vẫn chưa nói gì.
Kiều San San nhìn biểu cảm của Tiêu Khả Tình sốt ruột: “Tớ chỉ là không muốn cậu hiểu lầm, tớ mới thú thật với cậu, cậu không tin sao? Vậy tớ thề cho cậu xem.”
Nói xong, cô liền giơ lên ba ngón tay: “Tớ thề nếu tớ vì anh cậu mà muốn làm bạn với cậu, sau này tớ sẽ không thể khiêu vũ, cũng không thể đàn phong cầm, càng không thể cả đời tìm được người để kết hôn.”
Tiêu Khả Tình kinh ngạc một cái chớp mắt, *phát lời thề tàn nhẫn như vậy sao? Cô gái này ngốc không ngốc chứ!*
Kiều San San vẻ mặt ủy khuất nhìn Tiêu Khả Tình hỏi: “Vẫn chưa tin à?”
Tiêu Khả Tình cảm thấy cô gái này thật sự là đáng yêu vô cùng, lại hay ho, giả vờ nghiêm túc hỏi: “Muốn em tin cậu rất đơn giản, em với anh em cậu chỉ có thể chọn một, cậu sẽ chọn thế nào?”
Kiều San San trừng lớn đôi mắt: “À? Còn có thể như vậy sao? Nhất định phải chọn à?”
Tiêu Khả Tình nghiêm túc gật đầu: “Phải, nhất định phải chọn chứ!”
Kiều San San nhíu mày nghĩ, cân nhắc lợi hại, *Tiêu Tuấn Kiệt còn ghét mình đâu! Hơn nữa hắn không phải nói có người yêu thích sao? Theo đuổi hắn chắc chắn khả năng không lớn, rõ ràng biết kết quả còn muốn theo đuổi, cái tường nam này chắc chắn sẽ đ.â.m mình vỡ đầu chảy m.á.u, làm gì còn muốn chọn hắn chứ!*
Do dự một hồi lâu, mới nhìn về phía Tiêu Khả Tình, bĩu môi nói: “Anh cậu vốn dĩ không thích tớ, cái này có gì mà phải lựa chọn, chọn anh cậu thì không có lợi, chọn cậu mới thực tế hơn.”
Tiêu Khả Tình nhịn không được nở nụ cười hỏi: “Nói cụ thể xem nào?”
Kiều San San đôi mắt ảm đạm một cái chớp mắt: “Ngày hôm sau anh cậu nhận thưởng, tớ liền tỏ tình với anh cậu, kết quả anh cậu nói anh ấy đã có người thích, anh ấy không thích tớ như vậy, còn...... còn ghét tớ nữa, tớ liền muốn theo đuổi thử xem, xem có thể theo đuổi được anh cậu không, dùng cách rất ngốc là mỗi ngày tình cờ gặp anh cậu, kết quả bị ghét bỏ, tớ đây chẳng phải không theo đuổi được ai sao! Vốn định đổi cách khác theo đuổi, mấy ngày nay tớ cũng đã nghĩ kỹ rồi, tớ không nên theo đuổi anh cậu nữa.”
Tiêu Khả Tình *hì hì hì* cười ra tiếng: “Cậu thật dũng cảm, em đùa với cậu thôi, em tin cậu.”
Kiều San San đôi mắt tức khắc sáng ngời: “Tốt quá, tớ cứ lo cậu không tin tớ, tớ đâu có dũng cảm như cậu, anh cậu nói cậu chính là đụng phải tường nam mới quay đầu lại, bảo tớ từ bỏ ý định với anh ấy.”
Tiêu Khả Tình *có thể nói đó là nguyên chủ sao? Nàng thật không dũng cảm bằng Kiều San San đâu,* nói sang chuyện khác: “Cậu thề độc như vậy, em sao có thể không tin cậu chứ! Cậu không sợ bản thân không gả được sao?”
Kiều San San cười nói: “Tớ đều nói thật mà, tớ đâu có lừa cậu, tớ mới không sợ đâu!”
Tiêu Khả Tình khen nói: “Em rất thích cô gái xinh đẹp lại đáng yêu như cậu.”
Kiều San San đôi mắt mở to: “Thật vậy sao? Tớ tốt như vậy, vậy sao anh cậu không thích?”
Tiêu Khả Tình nghĩ tới anh trai hắn: “Anh em chính là cái đồ nguyên thủy chẳng hiểu gì, anh ấy đâu biết cái gì là thích.”
Kiều San San kéo Tiêu Khả Tình vừa đi vừa nói: “Tớ ở bộ đội phương nam thường xuyên tình cờ gặp anh cậu, anh cậu đều không thèm để ý tớ, anh ấy lại thích cô gái mà anh ấy nhắc đến trước mặt tớ, như vậy cũng tốt, tớ cũng không cần phải tơ tưởng nữa, tớ vẫn nên chăm chỉ tập luyện tiết mục cho tốt, không nói chuyện này nữa, tớ dẫn cậu đi xem tiết mục tập luyện nhé.”
Tiêu Khả Tình buổi sáng liền cùng Kiều San San ở trong đoàn bồi luyện tiết mục, Kiều San San còn ở trước mặt Tiêu Khả Tình nhảy một đoạn vũ đạo.
Tiêu Khả Tình cho rằng Kiều San San nhảy vũ đạo xuất sắc hơn cô đàn phong cầm, kiến nghị cô Tết Nguyên Đán có thể lựa chọn khiêu vũ.
Buổi sáng thời gian rất nhanh trôi qua.
Lục Đình cầm hộp cơm nhôm đi nhà ăn, đi vào nhà ăn liền bắt đầu tìm kiếm thân ảnh Tiêu Khả Tình.
