Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 311: "ớt Cay Nhỏ" Lo Lắng, Tiêu Tuấn Kiệt Ấm Lòng
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:23
Tiêu Tuấn Kiệt nhìn Kiều San San, gắt lên: “Tôi làm vậy là vì ai hả? Cô còn lo lắng cho hắn?”
Kiều San San nhìn Tiêu Tuấn Kiệt như vậy, trong lòng vô cùng xúc động, nàng dịu dàng nói: “Tôi là đang lo lắng cho anh! Nếu đ.á.n.h c.h.ế.t người, anh tính sao đây? Chắc chắn sẽ bị điều tra, anh còn có thể tiếp tục ở lại quân đội được không?”
Nghe nàng nói vậy, cơn giận trong lòng Tiêu Tuấn Kiệt lập tức tan biến, thay vào đó là một cảm giác dễ chịu. Hóa ra nàng biết lo lắng cho hắn. Nhìn bàn tay nàng vẫn đang nắm c.h.ặ.t cánh tay mình, hắn thầm nghĩ cô nàng này thật sự lúc nào cũng không quên "thả thính" mình.
Kiều San San thấy Tiêu Tuấn Kiệt nhìn chằm chằm vào tay mình, liền vội vàng buông ra. Vừa rồi nàng chỉ mải ngăn hắn lại nên quên mất tay vẫn còn đặt trên cánh tay hắn.
Tiêu Tuấn Kiệt nhìn mu bàn tay phải của mình, vì ra tay quá mạnh nên các khớp ngón tay bị trầy xước một chút. Kiều San San vừa vặn nhìn thấy vết m.á.u đỏ tươi trên tay hắn. Nàng nhanh ch.óng nắm lấy tay Tiêu Tuấn Kiệt nâng lên: “Anh bị thương rồi.”
Tiêu Tuấn Kiệt không mấy để tâm: “Không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
Kiều San San nhíu mày, nếu không phải vì nàng, hắn cũng đã không bị thương. Nàng chẳng thèm liếc nhìn gã đàn ông kia lấy một cái, lấy từ trong túi xách ra một chiếc khăn tay sạch sẽ. May mà hôm nay nàng chưa dùng tới, lát nữa phải đi mua t.h.u.ố.c đỏ bôi vào mới được. Nàng cầm tay Tiêu Tuấn Kiệt, nhẹ nhàng thổi vào vết thương trên mu bàn tay.
Trái tim Tiêu Tuấn Kiệt bỗng nhiên run rẩy, cảm giác hơi thở nhẹ nhàng của nàng phả lên mu bàn tay như một chiếc lông vũ lướt qua tim hắn. Hắn nhìn nàng dùng khăn tay băng bó vết thương cho mình.
Kiều San San ngước mắt nhìn hắn: “Lát nữa phải đi mua t.h.u.ố.c đỏ đấy.”
Tiêu Tuấn Kiệt có chút mất tự nhiên thu tay lại: “Không sao, không cần bôi đâu.” Nói xong, hắn cầm lấy chiếc áo khoác trên ghế rồi đi ra ngoài. *“Ái chà! Dịu dàng quá, chịu không nổi mà.”*
Kiều San San lẳng lặng đi theo sau Tiêu Tuấn Kiệt. Cả nhóm đợi người của Cục Công an tới, báo cáo lại sự việc. Gã béo này nhìn qua là biết kẻ tái phạm, Tiêu Tuấn Kiệt còn dặn dò họ phải điều tra kỹ xem trước đây gã đã làm những chuyện xấu gì.
Sau đó, mấy người cùng nhau đi ăn tối tại tiệm cơm quốc doanh. Trong lúc ăn, Lục Đình và Tiêu Tuấn Kiệt bàn bạc chuyện tối nay lên núi đặt bẫy. Tiêu Khả Tình và Kiều San San thì trò chuyện về những việc khác.
Ăn xong, mọi người rời tiệm cơm chuẩn bị lấy xe. Lục Đình lấy chiếc áo khoác quân đội mang theo từ sáng ra, khoác lên người Tiêu Khả Tình: “Buổi tối nhiệt độ xuống thấp, khoác vào cho đỡ gió.”
Tiêu Khả Tình nhìn chiếc áo, biết là hắn đã chuẩn bị sẵn cho mình, trong lòng ấm áp vô cùng. Sao hắn có thể chu đáo đến thế chứ? Vì hai chiếc xe đỗ cạnh nhau nên cảnh tượng này đều lọt vào mắt Tiêu Tuấn Kiệt và Kiều San San.
Kiều San San rất ngưỡng mộ Khả Tình vì tìm được một người đàn ông biết xót thương mình như vậy, nàng thật sự mừng cho bạn. Tiêu Tuấn Kiệt thấy Lục Đình chăm sóc em gái mình chu đáo, cũng thầm nghĩ tên này đúng là biết chiều vợ, người anh em này quả thực đáng tin cậy.
Tiêu Khả Tình thấy chiếc áo khoác quân đội quá rộng, lúng túng nói: “Rộng thế này em sao ngồi xe được?”
Lục Đình mỉm cười: “Chuyện đó đơn giản thôi.” Hắn trực tiếp bế thốc nàng lên đặt ngồi sau xe, còn giúp nàng quấn c.h.ặ.t áo khoác, ngay cả khuôn mặt tinh xảo cũng được che chắn kỹ, chỉ để lộ đôi mắt long lanh.
Ngay sau đó, hắn nhảy lên xe máy, quay sang nhìn Tiêu Tuấn Kiệt đang ngây người: “Về đến nhà cậu cứ qua thẳng nhà tôi, tôi đợi cậu ở nhà rồi cùng lên núi.” Nói xong, hắn khởi động xe phóng đi.
Tiêu Tuấn Kiệt lúc này mới thu hồi ánh mắt, nhìn sang Kiều San San. Hắn đ.á.n.h giá bộ quần áo trên người nàng, ban ngày không thấy gì nhưng buổi tối nhìn qua có vẻ hơi mỏng manh, không biết đi đường về nàng có bị cảm lạnh không. Nghĩ tới chiếc khăn quàng cổ đang để trên xe Lục Đình, mà xe Lục Đình đã đi mất rồi, nếu không hắn đã có thể đưa cho nàng quàng.
Kiều San San thấy tay hắn bị thương, nhịn không được mở lời: “Ở nhà anh có t.h.u.ố.c không?” Nói xong, nàng chỉ chỉ vào vết thương trên tay hắn.
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu: “Có.” Rồi xoay người lên xe. *“Cô nàng này lúc nào cũng nghĩ cách 'thả thính' mình, vốn dĩ hung dữ thế mà sao giờ nói chuyện lại dịu dàng vậy chứ.”*
Kiều San San ngồi lên xe, khi xe bắt đầu chạy, nàng nép sát vào sau lưng Tiêu Tuấn Kiệt. Gió đêm thổi lạnh buốt. Tiêu Tuấn Kiệt chạy xe không nhanh lắm nhưng vẫn cảm thấy hơi lạnh, tay và mặt thì lạnh buốt, trong lòng càng thêm phiền muộn.
Hắn bỗng nhiên dừng xe, lạnh lùng nói: “Xuống xe.”
Trong đầu Kiều San San lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo. Người này không lẽ định bỏ mặc nàng ở đây chứ? Chắc là không đâu, vừa rồi hắn còn giúp nàng trừng trị kẻ sàm sỡ mà, chẳng lẽ hắn vẫn còn thù dai? Nàng nhìn quanh quẩn, trời tối om như mực thế này, nàng không muốn xuống đâu, xuống đây thì làm sao về nhà được.
Vì sợ hãi, nàng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy eo người phía trước, hai tay túm c.h.ặ.t không buông. Tiêu Tuấn Kiệt lập tức cứng đờ người, tim đập thình thịch: “Xuống xe.”
Kiều San San bắt đầu cuống cuồng, giọng nói run rẩy vì sợ: “Tôi không xuống đâu, đừng bỏ rơi tôi mà. Lần sau tôi hứa sẽ làm thật nhiều món ngon cho anh để tạ lỗi, đừng bỏ tôi lại nơi tối tăm này, tôi sợ lắm.”
