Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 312: Cái Ôm Trong Đêm Tối, Lục Đình Định Ngày Cầu Hôn
Cập nhật lúc: 02/03/2026 10:23
Tiêu Tuấn Kiệt lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra cô nàng này nghĩ hắn là hạng người xấu xa đến thế sao!
Kiều San San nghĩ thầm Tiêu Tuấn Kiệt vốn chẳng thích ăn đồ nàng nấu, trong lòng càng thêm tự ti, nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Tiêu Tuấn Kiệt giải thích: “Tôi không có ý định bỏ rơi cô, xuống xe trước đã.”
Kiều San San nửa tin nửa ngờ, không bỏ rơi nàng thì bảo nàng xuống xe làm gì? Dù sao nàng cũng nhất quyết không xuống, tay vẫn ôm c.h.ặ.t lấy hắn. Tiêu Tuấn Kiệt thấy nàng không phản ứng, đành phải gỡ đôi tay nàng ra. Khi chạm vào tay nàng, hắn nhịn không được nhíu mày, sao mà lạnh thế này, chẳng có chút hơi ấm nào cả.
Hắn nhanh ch.óng gỡ tay nàng ra, bước xuống xe. Dưới ánh đèn mờ ảo, hắn thấy những giọt nước mắt như những hạt trân châu đứt dây lăn dài trên má nàng. Vẻ mặt hoa lê đái vũ, đôi má đỏ ửng vì lạnh, trông yếu đuối đáng thương vô cùng, khiến trái tim hắn nháy mắt mềm nhũn.
Hắn an ủi: “Đừng khóc nữa, tôi không bỏ rơi cô đâu. Nếu cô không muốn xuống thì cứ ngồi đó đi.”
Kiều San San ngước đôi mắt đầy ủy khuất nhìn hắn. Tiêu Tuấn Kiệt cởi chiếc áo khoác ngoài của mình ra, đưa tới trước mặt nàng: “Mặc vào đi.”
Kiều San San kinh ngạc nhìn hắn, đôi mắt tràn đầy vẻ không tin nổi. Thấy nàng ngây người ra, Tiêu Tuấn Kiệt trực tiếp khoác áo lên người nàng, ôn tồn nói: “Mặc cho hẳn hoi vào.”
Kiều San San ngoan ngoãn xỏ tay vào tay áo. Chiếc áo của hắn rất dày và ấm, nháy mắt nàng cảm thấy hơi ấm bao phủ lấy mình. Trên áo vẫn còn vương lại hơi thở ấm áp của Tiêu Tuấn Kiệt, nàng khịt khịt mũi.
Tiêu Tuấn Kiệt thấy vậy, định đưa tay lên lau nước mắt cho nàng, nhưng khi tay chỉ còn cách má nàng một khoảng ngắn thì bỗng khựng lại rồi thu về, sau đó bước lên xe. Kiều San San thu hết hành động của hắn vào mắt, vừa rồi hắn định lau nước mắt cho nàng sao?
Tiêu Tuấn Kiệt trầm giọng nói: “Ngồi cho vững, kéo áo lại cho kín.” Xe lại một lần nữa khởi động.
Kiều San San kéo c.h.ặ.t vạt áo, nhích lại gần lưng hắn hơn. Gió vẫn thổi lạnh buốt. Bàn tay nhỏ bé của nàng khẽ chạm vào áo len của Tiêu Tuấn Kiệt, chất len rất mềm nhưng khá mỏng, chắc chắn là hắn đang rất lạnh.
Hắn có ý gì đây? Tại sao lại quan tâm nàng? Nàng đã vất vả lắm mới hạ quyết tâm buông bỏ hắn, nhưng sau chuyện xảy ra hôm nay, trái tim nàng lại bắt đầu đập loạn nhịp vì hắn rồi. Thật sự là rất rung động!
Lúc này mũi nàng cũng đã thông, ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên áo hắn, không hẳn là mùi gì cụ thể nhưng lại rất cuốn hút.
Tiêu Tuấn Kiệt lái xe mà lòng không yên, vừa rồi hắn định lau nước mắt cho nàng, hắn bị làm sao thế này? Hắn thầm tự nhủ đừng nghĩ nhiều quá, chỉ là thấy nàng lạnh, nếu để nàng bị cảm thì kiểu gì cũng bị trách cứ thôi.
Lục Đình đã về tới khu gia binh, dừng xe vững vàng trước cửa nhà họ Tiêu. Hắn xuống xe trước, một tay bế Khả Tình xuống rồi dựng xe cẩn thận. Tiêu Khả Tình vụng về bắt đầu cởi chiếc áo khoác quân đội ra. Lục Đình thấy vậy vội tiến lại giúp: “Sáng mai anh không qua đây được, em qua tìm anh nhé. Buổi trưa cùng anh cả, anh hai ăn cơm ở nhà.”
“Vâng, sáng mai em qua tìm anh.” Tiêu Khả Tình cởi áo ra đưa cho Lục Đình.
“Vậy em vào nhà đây.” Tiêu Khả Tình định quay vào thì bị Lục Đình kéo lại: “Em cứ thế mà vào sao? Có phải quên mất chuyện gì rồi không?”
Tiêu Khả Tình biết Lục Đình muốn gì: “Chẳng phải sợ có người nhìn thấy sao.”
Giây tiếp theo, Lục Đình tắt chìa khóa xe, đèn xe nháy mắt vụt tắt. Xung quanh chìm vào bóng tối mịt mù. Tiêu Khả Tình mỉm cười, tiến lên một bước, vòng tay qua cổ hắn rồi đặt một nụ hôn lên môi hắn, sau đó định rời đi ngay. Nhưng nàng lập tức bị người đàn ông giữ c.h.ặ.t gáy, làm sâu thêm nụ hôn này.
Hơi thở của nàng hoàn toàn bị hắn chiếm đoạt. Dưới sự trêu chọc cố ý của hắn, hai người hôn nhau nồng cháy một hồi lâu, khiến nàng đầu óc quay cuồng. Lục Đình buông người trong lòng ra, dịu dàng nói: “Cuối tuần sau nghỉ, anh sẽ qua cầu hôn em.”
Tiêu Khả Tình tựa vào lòng hắn: “Được thôi, nhưng ba em đã đồng ý chưa?”
“Ba em làm sao mà đồng ý ngay được.” Lục Đình đáp.
Tiêu Khả Tình buông hắn ra: “Em vào nhà đây.”
Trên mặt Lục Đình tràn ngập nụ cười rạng rỡ, nhìn Khả Tình vào nhà xong mới nổ máy về nhà mình. Cuối tuần sau nhất định phải định đoạt chuyện hôn sự này mới được.
Tiêu Tuấn Kiệt cũng nhanh ch.óng đưa Kiều San San về tới cổng quân khu. Hắn dừng xe, Kiều San San xuống xe, cởi chiếc áo khoác trả lại cho hắn, khẽ nói: “Cảm ơn anh. Hôm nay về nhớ bôi t.h.u.ố.c đấy.”
Tiêu Tuấn Kiệt nhận lấy áo, liếc nhìn nàng một cái rồi mặc vào. Kiều San San lập tức đỏ mặt: “Tôi đi đây.” Nói xong liền chạy biến đi.
Tiêu Tuấn Kiệt mặc áo vào, cảm thấy ấm áp hẳn lên. Trên áo vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương nhàn nhạt của Kiều San San, hắn khịt mũi một cái, đúng là mùi hương trên người nàng. Hắn nhìn theo hướng nàng chạy, bóng dáng nàng đã sớm biến mất. Lúc này hắn mới nổ máy về nhà.
Lục Đình về tới nhà, mọi người đều đang ở phòng khách. Hắn đặt sọt xuống rồi ngồi xuống cạnh ông nội: “Gia gia, Khả Tình đã đồng ý gả cho cháu rồi. Cháu quyết định cuối tuần sau nghỉ sẽ qua cầu hôn.”
Ông nội Lục lập tức cười hớn hở: “Tốt, tốt lắm!” Ba mẹ Lục cũng vui mừng khôn xiết.
Hắn quay sang nói với mẹ: “Mẹ, mẹ xem ngày nào tốt, chọn ngày gần nhất ấy, con muốn nhanh ch.óng cưới Khả Tình về nhà.”
Mẹ Lục gật đầu lia lịa: “Được, ngày mai mẹ sẽ nhờ người xem ngày rồi định luôn.”
