Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 175: Phiên Ngoại 4 - Cầu Xin Thánh Chỉ Ban Hôn
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:26
Mỗi lần nhìn thấy Tạ Minh Tuệ đều là dáng vẻ cao cao tại thượng, đây cũng là lần đầu tiên thấy nàng ta khóc đấy.
Hai người hành lễ với lão phu nhân xong liền ngồi vào vị trí của mình, không nói lời nào. Lão phu nhân bị Lưu di nương và Tạ Minh Tuệ khóc đến phát phiền, vốn dĩ là các nàng làm sai, vậy mà còn có mặt mũi ở đây khóc lóc.
“Các ngươi tự mình làm chuyện gì thì tự các ngươi biết rõ, ta không nói toạc ra cũng là đang giữ mặt mũi cho các ngươi. Nếu các ngươi còn cứ như thế này thì cả Tam phòng đều dọn ra ngoài mà ở đi, dù sao các ngươi ở bên ngoài cũng có nhà cửa, gia đình cũng đã sớm phân chia xong xuôi rồi.”
Tam phu nhân Lý thị vốn dĩ còn đang đứng bên cạnh xem kịch vui, vừa nghe thấy lời lão phu nhân thì lập tức không thể xem tiếp được nữa, nếu còn xem nữa thì ngọn lửa này sẽ thiêu đến tận thân mình mất.
“Mẫu thân, người đừng chấp nhặt với bọn họ, nhi tẩu sẽ đưa bọn họ xuống ngay đây. Người đâu, mau lại đây đỡ Lưu di nương và Tứ tiểu thư xuống.”
Lý thị vừa dứt lời, mấy bà t.ử liền tiến vào, dùng lực đỡ Lưu di nương và Tạ Minh Tuệ rồi dìu hai người ra ngoài.
Lão phu nhân thấy bóng người đã khuất hẳn mới hỏi thăm sức khỏe Tạ Vân thế nào.
“Tổ mẫu, thân thể con không sao rồi, đã đại hảo.”
“Vậy thì tốt, cha con nếu không nói thì ta cũng không biết trong phủ chúng ta lại có người tâm địa độc ác đến thế.”
“Tổ mẫu đừng giận, giữ gìn sức khỏe của người ạ.”
“Ai, được, được.”
Sau đó lại trò chuyện thêm vài câu, thấy trên mặt lão phu nhân lộ rõ vẻ mệt mỏi, mọi người mới cùng nhau lui ra. Ra ngoài rồi, Quốc công phu nhân liền để Tạ Vân trở về viện t.ử của mình.
Tạ Vân về đến nơi liền tháo hết những trâm cài vòng vèo trên đầu xuống, bảo Hồng Thược chải cho mình một kiểu tóc đơn giản, chỉ cài một cây trâm là được. Hiện tại nàng vẫn chưa quen việc trên đầu cài đầy trang sức, chỉ cần nhiều thêm vài cái là nàng đã thấy mỏi cổ rồi. Nàng thật sự bội phục những người cài đầy đầu mà không bị bệnh cổ vai gáy, cũng chẳng thấy ai kêu mệt bao giờ.
Nàng cũng qua lời kể của Hồng Cúc mà biết được chuyện sáng nay là thế nào. Hóa ra hạt đậu nàng giẫm phải là do Tạ Minh Tuệ đặt, chính là để hại nàng, mà ý tưởng lại là do vị di nương kia bày ra. Quốc công gia sau khi tra rõ mọi chuyện đã nói với lão phu nhân, lão phu nhân bảo chuyện này để bà xử lý, thế nên mới có màn kịch sáng ngày hôm nay.
Đợi Tạ Vân chuẩn bị xong xuôi thì bắt đầu dùng bữa sáng. Cũng may nàng không bị đích mẫu khắt khe, nên bữa sáng vẫn rất phong phú. Có bốn loại điểm tâm, hai loại cháo, cùng với sáu món dưa góp. Tạ Vân đều ăn rất nề nếp, dùng đũa chung gắp vào đĩa nhỏ của mình rồi mới dùng. Như vậy sau khi nàng ăn xong, phần còn lại có thể ban thưởng cho nha hoàn ăn tiếp.
Bên này Tạ Vân đang dùng bữa, thì bên kia Tần Minh Hạo đã vào cung từ sớm. Hoàng đế thấy Tần Minh Hạo tới thì có chút hiếm lạ. Đứa con trai này của ngài vì căn bệnh kia mà tính tình luôn trầm mặc, nếu không có việc gì càng không muốn ra khỏi phủ, xuống phố lại càng không, chỉ sợ lại bị kẻ nào không có mắt va phải khiến chứng dị ứng phát tác.
Tần Minh Hạo thấy Hoàng đế liền hành lễ thỉnh an. Hoàng thượng cho hắn ngồi xuống, lại bảo Kim Phúc dâng trà.
“Hôm nay tới sớm như vậy là có chuyện gì sao?”
“Nhi thần quả thực có chuyện tìm phụ hoàng.”
“Ồ! Chuyện gì?”
“Phụ hoàng, nhi thần đã nhìn trúng một vị cô nương, muốn xin phụ hoàng ban hôn cho nhi thần.”
Lần này Hoàng đế càng thêm tò mò. Ngài đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho đứa con thứ mười ba này độc thân cả đời rồi, vậy mà đột nhiên lại đến tìm ngài xin ban hôn.
“Là cô nương nhà ai? Cái chứng dị ứng kia của con có ổn không?”
“Nhi thần cũng là ngày hôm qua vô ý phát hiện ra, là thứ nữ Tạ Vân của nhà Trấn Quốc Công. Nhi thần không cẩn thận chạm vào nàng một chút, thế nhưng lại không hề bị dị ứng.”
“Thật sự không dị ứng?”
“Thật sự không có.”
“Vậy nếu chạm lâu một chút có bị dị ứng không?”
“Khụ, khụ... cái đó, không dị ứng.”
“Sao con biết? Con thử rồi?”
“Khụ khụ khụ... cái đó...”
“Với phụ hoàng còn có gì không thể nói sao?”
Hoàng đế lúc này càng tò mò hơn, nhi t.ử này còn biết ngượng ngùng cơ đấy, đây là lần đầu tiên ngài thấy đứa con này biết xấu hổ.
“Phụ hoàng, người đừng hỏi nữa.”
“Con cứ nói đi, trẫm bảo đảm không nói ra ngoài.”
“Cái đó thực ra chính là... đêm qua nhi thần có lẻn vào khuê phòng, điểm huyệt ngủ của người ta, rồi nắm tay nàng ấy thử nghiệm, không bị dị ứng.”
“Con... con đây không phải là hủy hoại sự trong sạch của người ta sao?”
“Nhi thần biết sai rồi.”
“Trẫm nhớ thứ nữ Quốc công phủ Tạ Vân còn chưa cập kê nhỉ? Bây giờ ban hôn có phải hơi sớm không, đợi nàng cập kê rồi ban hôn cũng được.”
“Phụ hoàng, không sớm đâu, nếu người chậm một chút thì nàng ấy thành người nhà khác mất.”
“Chuyện là thế nào?”
“Hôm qua nhi thần sai ám vệ đi tra nàng thì biết được, đích mẫu của nàng đang tìm người xem mắt, muốn định hôn cho nàng rồi.”
Hoàng đế nghe xong cũng sốt ruột theo. Đứa con này bao nhiêu năm mới gặp được một người không bị dị ứng, nếu thật sự không lấy được thì lần sau có gặp được nữa hay không ai mà biết.
“Được, trẫm bây giờ sẽ gọi Trấn Quốc Công tới hỏi hắn.”
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, Trấn Quốc Công liền tới nơi.
“Thần tham kiến hoàng thượng.”
“Tạ ái khanh mau đứng lên.”
Trấn Quốc Công đứng dậy liền thấy Tĩnh Vương cũng ở đây, ông có chút thắc mắc không biết Hoàng thượng tìm mình làm gì, nghĩ đi nghĩ lại dạo gần đây mình cũng chẳng làm gì sai trái.
“Tạ ái khanh, trẫm nhớ khanh có một nữ nhi sắp cập kê?”
“Muôn tâu Hoàng thượng, trong nhà thần quả thực có một nữ nhi sắp đến tuổi cập kê.”
“Trẫm cũng không vòng vo với khanh nữa, Tĩnh Vương muốn cưới nữ nhi nhà khanh, ái khanh thấy thế nào?”
Trấn Quốc Công vừa nghe lời này liền cuống quýt. Tĩnh Vương có bệnh thì ai ai cũng biết, nữ nhi nhà ông gả cho hắn chẳng phải là thủ tiết khi chồng còn sống sao?
“Hoàng thượng, tiểu nữ còn nhỏ, thần vẫn muốn giữ nàng lại thêm vài năm.”
Hoàng thượng cũng biết Trấn Quốc Công đang nghĩ gì, nếu là nữ nhi của ngài trong cảnh ngộ không biết nội tình, ngài cũng sẽ không để con gái mình gả đi. Tần Minh Hạo cũng nghĩ tới điều đó, thấy Trấn Quốc Công từ chối, vội vàng lên tiếng:
“Trấn Quốc Công, ta là chân tâm muốn cưới Tạ tiểu thư. Ngài yên tâm, ta cưới nàng làm Vương phi của ta, sẽ không để nàng phải chịu uất ức. Ta bảo đảm đời này cũng sẽ chỉ có một mình nàng là nữ nhân duy nhất.”
“Hoàng thượng, Tĩnh Vương gia, thần nói thật lòng, chứng dị ứng của Tĩnh Vương gia ai ai cũng biết, thần...”
“Trấn Quốc Công cũng biết ta hễ chạm vào nữ nhân là dị ứng. Ta có thể tiếp xúc với Tạ tiểu thư trước, nếu ta dị ứng thì ta sẽ không cưỡng cầu, nếu ta không dị ứng thì hy vọng Trấn Quốc Công có thể cân nhắc.”
Trấn Quốc Công nghe lời Tĩnh Vương nói thì bắt đầu suy nghĩ. Hoàng thượng hiện tại là đang hỏi ý kiến ông, nếu Hoàng thượng không hỏi mà trực tiếp ban hôn, ông cũng chẳng thể phản kháng. Hơn nữa, đề nghị của Tĩnh Vương cũng có thể thử một phen. Nếu bị dị ứng thì ông có lý do để từ chối, đến lúc đó Hoàng thượng cũng không tiện nói gì. Còn nếu không bị dị ứng thì gả cho Tĩnh Vương cũng không tệ, dù sao Tĩnh Vương dị ứng với nữ nhân, như vậy hậu viện sẽ ít người, đặc biệt là Tĩnh Vương còn bảo đảm chỉ có một mình nữ nhi của ông. Nếu thực sự chỉ có mình nữ nhi, thì con bé được hưởng phúc rồi.
“Được, vậy thì thử một chút, nếu không thành thì tiểu nữ nhà thần sẽ không gả cho Tĩnh Vương nữa.”
“Được!”
