Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 176: Phiên Ngoại 5 - Thử Một Lần
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:26
Hoàng thượng cũng sốt ruột, dù sao cũng là con trai mình, thế là cho người đi đón Tạ Vân vào cung.
Đến khi người đến đón đến Trấn Quốc Công phủ, quốc công phu nhân ngẩn người một lúc, không hiểu sao lại truyền Tạ Vân vào cung.
Nhưng bà cũng không dám nói gì, vẫn vội vàng cho người đi tìm Tạ Vân, bảo cô sửa soạn xong rồi nhanh ch.óng vào cung.
Các nha hoàn cũng giống như quốc công phu nhân, đều không biết chuyện gì xảy ra, chỉ có Tạ Vân trong lòng đoán ra được chắc là Tần Minh Hạo đã nói với hoàng thượng chuyện muốn cưới cô, nếu không thì không thể nào lại đón cô vào cung.
Hồng Lan chọn cho Tạ Vân một bộ quần áo màu sắc sặc sỡ, Tạ Vân không mặc, cô tự mình chọn màu hồng nhạt.
Các nha hoàn cảm thấy vào cung nên mặc đồ sặc sỡ, nhưng quyết định của tiểu thư họ cũng không dám phản đối.
Tạ Vân dưới sự bận rộn của các nha hoàn cuối cùng cũng sửa soạn xong, ra ngoài thì thấy quốc công phu nhân ở tiền viện, mãi đến khi cô lên xe ngựa đi rồi mới trở về nội viện.
Quốc công phu nhân mãi đến khi trở về nội viện, nằm nghiêng trên ghế mềm cũng không nghĩ ra được hoàng thượng vì sao lại cho Tạ Vân vào cung.
Tạ Vân bên này được tiểu thái giám dẫn thẳng đến Ngự Thư Phòng, sau đó Tạ Vân ở bên ngoài chờ truyền triệu.
Kim Phúc vào Ngự Thư Phòng, vào xong cúi đầu hành lễ.
“Hoàng thượng, con gái của Trấn Quốc Công, Tạ Vân đã đến.”
“Tuyên.”
“Vâng.”
Kim Phúc lại lui ra.
“Tạ tiểu thư, hoàng thượng tuyên người vào.”
Tạ Vân vào xong cũng không dám nhìn lung tung, cúi đầu quy củ hành lễ.
“Thần nữ Tạ Vân tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Hoàng thượng nhìn Tạ Vân, cảm thấy nhìn thế này chắc là xinh đẹp, nhưng vẫn luôn cúi đầu cũng không nhìn thấy mặt.
Đang nghĩ thì nghe thấy hai bên có tiếng ho, thì ra là Trấn Quốc Công và Tĩnh Vương thấy hoàng thượng chỉ nhìn người mà không cho đứng dậy, sợ Tạ Vân mệt, liền ho hai tiếng nhắc nhở hoàng thượng.
“Bình thân.”
“Tạ hoàng thượng.”
Tạ Vân bây giờ cũng thật sự không thích lễ nghi của triều đại này, ở những nơi khác còn đỡ, chỉ ở trong hoàng cung là động một chút là phải quỳ, ai bảo cô không có phẩm cấp.
Hoàng thượng nhìn Tạ Vân cúi đầu, thấy Trấn Quốc Công và Tĩnh Vương lo lắng cho cô, liền càng tò mò về dung mạo của cô.
“Ngẩng đầu lên.”
“Vâng.”
Tạ Vân ngẩng đầu lên, không giống như người khác ngẩng đầu lên còn không dám nhìn lên.
Cô ngẩng đầu lên liền nhìn lên một cái, thấy hoàng thượng là một ông chú trung niên tuấn tú, mặc chắc là thường phục, không phải long bào.
Thấy hai bên tay ông lần lượt đứng cha mình và Tần Minh Hạo, nhìn một cái rồi vội vàng cúi mắt không dám nhìn nữa.
Hoàng thượng thấy dung mạo của Tạ Vân cũng kinh ngạc một chút, trong lòng nghĩ, con trai mình mắt nhìn thật không tệ, trời cũng chiếu cố con trai.
Tuy hắn có bệnh này, nhưng gặp được người không dị ứng này lại là một người đẹp, cũng coi như là may mắn của hắn, nếu thật sự gặp phải một người xấu xí vì hậu duệ cũng phải cưới.
Khụ khụ, nghĩ hơi xa rồi, vẫn là chuyện trước mắt quan trọng.
“Là thế này, hôm nay trẫm cho ngươi đến là vì Tĩnh Vương muốn cưới ngươi làm vợ, nhưng Trấn Quốc Công vì lo lắng Tĩnh Vương chạm vào phụ nữ là bị dị ứng nên không đồng ý.
Thế là cho ngươi đến để thử xem Tĩnh Vương chạm vào ngươi có bị dị ứng không, nếu bị dị ứng thì chuyện này coi như chưa từng xảy ra, sau này cũng không ai nhắc lại.
Nhưng nếu Tĩnh Vương không bị dị ứng, trẫm sẽ ban hôn cho ngươi và Tĩnh Vương.”
Tạ Vân vừa nghe lời này liền biết, Trấn Quốc Công cưng chiều con gái này vẫn luôn đang vì cô mà suy nghĩ, ngay cả đối phương là hoàng thượng cũng không lùi bước.
“Thần nữ nghe theo phụ thân.”
“Vậy thì bắt đầu đi.”
Tần Minh Hạo nghe lời này liền bước lên, Trấn Quốc Công thấy Tần Minh Hạo đi về phía con gái, cũng vội vàng đi qua, còn từ trong túi tay áo lấy ra một chiếc khăn tay đặt lên tay Tạ Vân.
Tạ Vân thấy vậy khóe miệng giật giật, Tần Minh Hạo thấy vậy trong mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ, hoàng thượng trực tiếp cười lớn.
Tần Minh Hạo nói với Trấn Quốc Công một cách bất đắc dĩ: “Quốc công gia, ngài lấy khăn che lại, ta còn chạm thế nào? Cách khăn cũng không thử được.”
Quốc công gia nghĩ một lúc, mới từ từ lấy khăn đi, nhưng mắt vẫn như phòng sói, không chớp một cái nhìn chằm chằm.
Tần Minh Hạo trực tiếp đưa tay nắm lấy ngón tay của Tạ Vân, hắn cũng không dám quá phóng túng, mấu chốt là bên cạnh còn có một Trấn Quốc Công mắt sắp c.h.ặ.t t.a.y hắn.
Lúc này hoàng thượng cũng không cười nữa, mắt nhìn thẳng vào con trai, thấy con trai thật sự không phát bệnh, vui mừng khóe miệng cứ cong lên.
Trấn Quốc Công đợi một lúc thấy Tần Minh Hạo vẫn chưa có ý định buông tay, trực tiếp đi lên rút tay con gái ra.
Lập tức lấy khăn tay lau lau, nhìn Tần Minh Hạo ánh mắt càng không tốt, ngay cả mặt cũng càng đen hơn.
Hoàng thượng lại nhìn con trai một lần nữa, quả thực không có chuyện gì, cười nói ba tiếng tốt.
“Tốt, tốt, tốt.”
Lại nhìn Tạ Vân, lúc này càng nhìn càng thuận mắt, trước đó Tần Minh Hạo nói với ông ông còn có chút không tin, bây giờ tận mắt thấy là không còn chút nghi ngờ nào.
Hoàng thượng nhìn Trấn Quốc Công cười nói: “Tạ ái khanh, ngươi cũng thấy rồi, đây chính là ý trời, ta thấy chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay ta sẽ ban hôn cho hai đứa nó.”
Trấn Quốc Công còn muốn vùng vẫy một chút.
“Hoàng thượng, thần nữ tuổi còn nhỏ, thần còn muốn giữ lại thêm hai năm.”
Hoàng thượng cũng hiểu tâm trạng của Trấn Quốc Công, nhưng ông càng sốt ruột cho con trai mình.
“Ái khanh, trẫm sao nghe nói phu nhân nhà ngươi đang xem mắt cho Tạ Vân?”
Trấn Quốc Công vừa nghe liền ngẩn người, phu nhân nhà mình đang xem mắt cho con gái sao ông không biết? Nhưng lúc này không thể nói nhiều, có chuyện gì ông cũng chỉ có thể về nhà nói với quốc công phu nhân, tình hình hiện tại cũng chỉ có thể đồng ý.
Trấn Quốc Công hành lễ với hoàng thượng.
“Thần nghe theo hoàng thượng.”
“Được, vậy trẫm bây giờ sẽ hạ chỉ.”
Thế là hoàng thượng liền trực tiếp soạn chỉ, Trấn Quốc Công cũng dẫn Tạ Vân cáo lui, dù sao còn phải về chuẩn bị tiếp chỉ.
Đến khi ra khỏi cửa cung lên xe ngựa nhà mình, Trấn Quốc Công cưỡi ngựa bên ngoài, một đường không nói gì trở về Quốc Công phủ.
Tạ Vân trở về Quốc Công phủ, quốc công gia liền bảo cô về viện của mình, ông thì trực tiếp đi tìm quốc công phu nhân.
Đến viện của quốc công phu nhân không đợi hạ nhân thông báo liền trực tiếp vào phòng trong.
Thấy quốc công phu nhân đang xem sổ sách, quốc công phu nhân thấy quốc công gia vào, mặt đen sì, còn đang thắc mắc ai đã chọc giận ông.
Quốc công phu nhân đứng dậy hỏi: “Quốc công gia sao vậy?”
Quốc công gia nhìn bà hỏi: “Nghe nói bà đang xem mắt cho Vân nha đầu?”
Quốc công phu nhân trong lòng giật thót một cái, chuyện này bà làm rất kín đáo, quốc công gia sao lại biết.
“Vâng, thấy Vân nha đầu sắp cập kê, cũng nên xem mắt rồi.”
“Sao bà không nói với ta một tiếng?”
“Ta nghĩ chọn ra một số người tốt rồi mới nói với ngài, ta bây giờ cũng mới bắt đầu tìm.”
“Không cần tìm nữa.”
“Có chuyện gì xảy ra sao?”
