Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 5: Mua Nhà Riêng Tại Đại Đội Song Sơn
Cập nhật lúc: 03/03/2026 17:01
Máy cày chạy đến cổng khu thanh niên trí thức thì thấy Đại đội trưởng đang đứng đợi sẵn. Máy cày dừng lại, chàng trai trẻ lái xe nói: "Đến khu thanh niên trí thức rồi, xuống hết đi." Mọi người đều đứng dậy xuống xe, chuyển hành lý xuống, xong xuôi thì máy cày chạy đi. Đại đội trưởng nhìn mấy thanh niên trí thức này mà mày nhíu c.h.ặ.t lại, nhìn qua là biết mấy người này chẳng ai giống người biết làm việc, nhất là cái cô bé trắng trẻo non nớt kia...
"Vào cả đi." Đại đội trưởng đẩy cổng lớn đi vào trong, vừa đi vừa gọi: "Hàn thanh niên có đó không?"
"Có đây." Lúc này từ trong nhà bước ra một người đàn ông hơn 20 tuổi, thấy Đại đội trưởng dẫn người đến thì cười. Phòng bên cạnh cũng có một cô gái tóc ngắn khoảng 20 tuổi bước ra, đi đến trước mặt Đại đội trưởng.
Đại đội trưởng nói: "Mấy người này là thanh niên trí thức mới đến, các cậu xem sắp xếp chỗ ở cho họ."
Hàn thanh niên nói: "Được, phòng chúng tôi chen chúc một chút vẫn ngủ được."
Nữ thanh niên trí thức nói: "Đại đội trưởng, phòng chúng tôi còn ở được thêm hai người, người còn lại thì thực sự không nhét nổi nữa."
Đại đội trưởng nghe xong mày lại nhíu c.h.ặ.t hơn, không ở được nữa thì làm sao bây giờ.
Cô gái tóc ngắn mới đến nghe vậy vội vàng nói: "Tôi ở khu thanh niên trí thức." Nói xong liền xách hành lý đi nhanh vào trong nhà, cô gái bên cạnh nghe vậy cũng đi theo vào.
Còn lại mình Tạ Vân đứng trong sân, Đại đội trưởng nhìn cảnh này mà sầu thúi ruột. Một cô bé con thế này tự mình ra ngoài ở nhờ nhà dân liệu có ổn không?
Lúc này Tạ Vân hỏi Đại đội trưởng: "Đại đội trưởng, đội mình có nhà trống không ạ?"
"Nhà trống thì có, nhưng cháu ở một mình có được không, cũng không an toàn lắm." Đại đội trưởng cảm thấy không ổn, hay là đến nhà ai đó ở nhờ thì hơn.
"Đại đội trưởng, cháu ở một mình được ạ, nhà trống ở đâu cháu có thể đi xem không?"
"Trong thôn có hai chỗ nhà trống, đều là của mấy cụ già neo đơn trước kia, lớn tuổi bệnh mất rồi, cháu còn muốn xem không?" Đại đội trưởng nói, mấy căn nhà đó để trống cũng có người trong đội muốn, nhưng đều không muốn bỏ tiền mà muốn chiếm hời, đại đội muốn bán lấy ít tiền nên mới để trống đến giờ.
"Đại đội trưởng cháu không sợ, bác dẫn cháu đi xem nhé."
"Được rồi, vậy cháu đi theo bác." Đại đội trưởng nói xong xách hai cái vali đi trước, Tạ Vân vội vàng theo sau. Dọc đường thấy hai bên đường đều là nhà tranh vách đất, chỉ có ngay giữa thôn là có một căn nhà gạch ngói. Đi qua căn nhà gạch ngói không xa thì thấy một gian nhà tranh, nhà không lớn, sân cũng không rộng, quan trọng nhất là bên cạnh đều có nhà dân, thế thì cô mà nấu món gì ngon chẳng phải bị phát hiện hết sao.
"Đại đội trưởng còn căn nào khác không ạ?" Tạ Vân hỏi.
"Còn một gian ở cuối thôn, gian đó hẻo lánh quá, cháu cứ ở gian này đi, gian này ở giữa thôn, cháu có việc gì hô một tiếng là hàng xóm nghe thấy ngay." Đại đội trưởng cảm thấy ở đây an toàn hơn.
"Đại đội trưởng, bác cứ dẫn cháu đi xem gian kia đi, cháu xem rồi quyết định ở cái nào được không ạ?"
"Vậy đi thôi." Đại đội trưởng dẫn Tạ Vân đi về phía cuối thôn.
Hai người đi thêm một lúc thì thấy phía trước có cái sân khá rộng, tường rào cao chừng một mét rưỡi, có ba gian nhà, bên cạnh còn có một cái lán củi.
Đại đội trưởng mở cửa đi vào: "Chính là chỗ này."
Tạ Vân nhìn qua thấy chỗ này đất rộng, phòng ốc cũng nhiều, chỉ là tường rào hơi thấp, nhà cửa hơi nát, nếu ở thì phải sửa sang lại mới ở được.
"Đại đội trưởng, cháu ở chỗ này đi, căn nhà này bán hay cho thuê ạ?"
"Bán thì 80 đồng, cháu thuê thì mỗi năm đưa 10 đồng tiền thuê là được." Đại đội trưởng nghĩ nhà để không cũng phí, có thể tăng thêm chút thu nhập cho đại đội cũng tốt.
"Đại đội trưởng, vậy cháu mua căn nhà này. Đại đội trưởng, giờ cháu đưa tiền cho bác, bác viết cho cháu cái giấy chứng nhận nhé. Bác có thể giúp cháu tìm mấy người sửa sang lại nhà cửa giúp cháu không? Chứ thế này cũng không ở được. Mái nhà có chỗ bị dột rồi, đội mình có mua được ngói không ạ? Cháu muốn thay thành mái ngói, tường rào cũng phải xây cao thêm chút nữa." Tạ Vân nói xong, Đại đội trưởng suy nghĩ một chút.
"Ngói thì trong đại đội còn một ít dư lại đủ cho cháu dùng, tường rào thì cần dùng gạch đất, cái này nhà ai cũng có, 2 xu một viên bỏ tiền ra mua."
"Đại đội trưởng, vậy cháu dùng hết, bác xem có thể giúp tìm người sửa sang lại không? Tổng cộng hết bao nhiêu tiền cháu đưa bác bây giờ luôn." Tạ Vân nghĩ như vậy rất tốt, tường rào xây cao lên cô cũng an toàn, mái nhà thay bằng ngói cũng không cần như mái tranh cứ phải thay cỏ thường xuyên.
"Được, lát nữa bác tìm người làm cho cháu. Tìm nhiều người chút thì tối nay là xong, cháu có thể đến nhà bác trước, chỗ này sửa xong rồi cháu hẵng qua." Đại đội trưởng nói xong lại xách vali đi, Tạ Vân vội vàng đi theo.
Đến nhà Đại đội trưởng, vợ Đại đội trưởng đang ở nhà, thấy chồng dẫn một cô bé con vào cửa thì nhìn chồng đầy nghi hoặc.
"Bà nó, đây là thanh niên trí thức mới đến, ở tạm nhà mình một lát." Nói xong ông bỏ vali xuống rồi đi ra ngoài.
"Cháu chào thím, cháu là thanh niên trí thức mới đến, cháu tên là Tạ Vân." Tạ Vân cười ngọt ngào chào hỏi vợ Đại đội trưởng.
"À, chào cháu, cô gái này trông xinh xắn quá, mau vào nhà ngồi." Nói rồi bà kéo tay Tạ Vân đi vào trong nhà, vào phòng bảo Tạ Vân ngồi lên giường lò, rót cho Tạ Vân cốc nước đặt lên nắp rương bên cạnh.
"Cảm ơn thím, thím ơi cháu mới đến cái gì cũng không biết, còn phải phiền thím chỉ bảo nhiều ạ." Nói rồi Tạ Vân lấy từ trong túi đeo chéo ra một gói bánh điểm tâm và một cân đường đỏ. Thời buổi này đường đỏ là đồ tốt, nhất là ở nông thôn phiếu đường khó kiếm, đến nhà ai biếu đường đỏ là quý lắm rồi.
"Ôi chao cháu xem cháu mang mấy thứ này làm gì, mau mang về tự mình ăn đi." Vợ Đại đội trưởng vội vàng đẩy lại.
"Thím cứ cầm lấy đi ạ, cháu ở đây lạ nước lạ cái còn nhiều việc phải phiền thím, thím mà không nhận cháu cũng ngại không dám làm phiền thím nữa." Tạ Vân nói rồi lại đẩy qua.
Vợ Đại đội trưởng cũng không đẩy lại nữa, nhìn Tạ Vân nói: "Cháu có gì không hiểu cứ tìm thím, thím chỉ cho."
"Vậy cháu cảm ơn thím trước ạ. Thím ơi cháu mới đến, khu thanh niên trí thức không còn chỗ ở, hết cách nên cháu mua căn nhà trống ở cuối thôn với đại đội, muốn sắm thêm ít đồ nội thất và vật dụng, cũng không biết mua ở đâu, muốn hỏi thím xem ở đâu mua được ạ." Tạ Vân cười nói.
"Cái con bé này, tự mình ở có được không? Hay là tìm nhà nào ở nhờ đi."
"Không cần đâu thím, cháu tự ở được ạ."
"Vậy sau này có việc gì cứ đến tìm thím, đi, thím dẫn cháu đến nhà Dương Lão Thực." Nói rồi thím cất đồ vào tủ, xuống giường đi ra ngoài.
"Vâng ạ." Tạ Vân cũng vội đứng dậy đi theo ra khỏi nhà.
Ra khỏi sân đi về phía đầu thôn, đi được chừng 200 mét thì thấy một cái sân có để mấy khúc gỗ to. Vợ Đại đội trưởng đẩy cửa đi thẳng vào sân, vừa vào vừa gọi: "Dương Lão Thực có nhà không?"
"Có đây." Trong nhà vọng ra tiếng đàn ông, ngay sau đó có một người đàn ông trung niên từ trong nhà bước ra.
"Dương Lão Thực, đây là thanh niên trí thức mới đến tên là Tạ Vân, Tạ thanh niên muốn mua ít đồ nội thất chỗ ông." Vợ Đại đội trưởng giới thiệu.
Đồ nội thất ở đây có thể bỏ tiền mua, vì đây là của đại đội, thợ mộc Dương làm đồ ở nhà cũng được tính điểm công, nếu ai mua thì tiền đưa cho đại đội. Nếu không có việc thì thợ mộc Dương cũng ra đồng kiếm điểm công.
