Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 6: Sắm Sửa Nội Thất Và Ổn Định Cuộc Sống
Cập nhật lúc: 03/03/2026 17:01
"Đồ làm xong đều ở trong nhà, cô muốn mua gì thì tự vào xem đi." Nói rồi ông đi về phía gian nhà phía tây, Tạ Vân vội vàng đi theo. Đến cửa phòng nhìn vào trong, thấy có 3 cái tủ, mấy cái ghế đẩu, 2 cái bàn, còn có ít chậu gỗ và thùng gỗ.
Tạ Vân tính toán trong đầu một chút rồi nói: "Cháu muốn hai cái tủ, một cái bàn, bốn cái ghế đẩu, một cái thùng gỗ, một cái thùng tắm, cháu còn muốn một cái tủ chạn lớn, một cái tủ quần áo, một cái giá rửa mặt."
"Tủ quần áo lớn và tủ chạn lớn phải đợi hai ngày nữa, mấy thứ kia đều có." Thợ mộc Dương nói.
"Vâng, tổng cộng bao nhiêu tiền ạ? Có thể giao đến nơi cho cháu không?"
"Tổng cộng 38 đồng, tối con trai tôi tan làm sẽ chở đến khu thanh niên trí thức cho cô." Thợ mộc Dương tính toán rồi nói.
"Dương Lão Thực, Tạ thanh niên không ở khu thanh niên trí thức, con bé mua căn nhà trống ở cuối thôn rồi, đến lúc đó ông chở đến đấy nhé." Vợ Đại đội trưởng đứng ở cửa nói.
"Được." Thợ mộc Dương nhận lời.
Mua xong đồ nội thất thì đi ra về, Tạ Vân hỏi vợ Đại đội trưởng: "Thím ơi cháu còn muốn sắm ít gùi và giỏ tre thì tìm ai ạ?"
"Mấy thứ đó nhà bên cạnh nhà thím có đấy, đi, thím dẫn cháu đi."
"Vâng, cảm ơn thím."
"Có gì đâu mà cảm ơn, người thành phố các cháu cứ khách sáo quá." Vợ Đại đội trưởng vừa nói vừa đi, một lát sau là đến nơi.
"Vợ Kiến Quốc có nhà không?" Vợ Đại đội trưởng đứng ở cửa bắt đầu gọi.
"Có đây ạ, thím mau vào đi." Một người phụ nữ trẻ từ trong nhà đi ra.
"Đây là Tạ thanh niên mới đến, muốn mua ít gùi và giỏ, cháu xem trong nhà còn không?"
"Có, đều ở trong phòng củi cả, đi, cô xem muốn lấy cái nào." Vợ Kiến Quốc dẫn đường đến cửa phòng củi, Tạ Vân nhìn vào trong, thấy bên trong toàn là đồ đan lát sẵn.
"Tôi lấy một cái gùi, 4 cái giỏ, 2 cái mẹt, 2 cái chổi nhỏ, 1 cái chổi lớn, chỗ này bao nhiêu tiền?"
"Cô đưa tôi 2 đồng là được." Vợ Kiến Quốc lấy những thứ Tạ Vân cần ra để gọn lại. "Vậy chị Kiến Quốc, tôi đi trước nhé." Tạ Vân trả tiền rồi cầm đồ quay lại nhà Đại đội trưởng.
Đến hơn 5 giờ chiều thì Đại đội trưởng về, vào nhà thấy Tạ Vân liền nói: "Nhà sửa xong rồi, tường cũng xây cao lên 2 mét rồi, cháu có thể dọn vào ở."
"Đại đội trưởng, tổng cộng hết bao nhiêu tiền ạ?"
Đại đội trưởng nói: "Cộng cả tiền nhà là 120 đồng, giếng trong sân cũng nạo vét lại cho cháu rồi."
"Trong sân đó còn có giếng ạ? Lúc trước cháu không nhìn thấy, thật tốt quá." Tạ Vân lúc trước đi cũng không nhìn kỹ trong sân, thật sự là quá tốt, như vậy không cần phải đi gánh nước nữa.
Tạ Vân nói xong liền lấy từ trong túi đeo chéo, thực ra là từ không gian ra 120 đồng đưa cho Đại đội trưởng. Đại đội trưởng dẫn Tạ Vân đến ủy ban thôn viết giấy chứng nhận đóng dấu xong giao cho Tạ Vân. Ông nói với Tạ Vân: "Ngày mai các cháu được nghỉ một ngày, có gì cần mua thì tranh thủ mua đi. Lương thực của các cháu có thể mua của đại đội hoặc vay, đến lúc chia lương thực thì dùng điểm công trừ. Cháu mang lương thực về luôn đi."
Tạ Vân nghĩ nghĩ, cô vẫn nên mua ít lương thực thô, đến lúc chia lương thực điểm công của cô chắc chắn rất ít. "Đại đội trưởng, cháu muốn mua trước 20 cân lương thực thô, lấy khoai lang và ngô đi ạ."
"Được, vậy bác tìm thủ kho lấy cho cháu, cháu đưa tiền cho kế toán Dương là được." Nói rồi Đại đội trưởng dẫn Tạ Vân đi tìm kế toán Dương và thủ kho.
Tạ Vân trả tiền xong, nhận lương thực rồi quay lại nhà Đại đội trưởng lấy hành lý mang về nhà, lại khóa cửa quay lại lấy mẹt và giỏ các thứ. Về đến nhà, cô vội vàng vào không gian ăn cơm, ăn xong ra ngoài bắt đầu tổng vệ sinh. Lấy một cái khăn mặt tối màu và một cái chậu sắt ra sân tìm giếng, dùng thùng nước trong không gian múc chậu nước, lại thả thùng xuống, bây giờ làm gì có thùng tốt như thế.
Vừa lau xong gian nhà phía đông thì nghe tiếng gõ cửa, Tạ Vân vừa đi ra vừa hỏi: "Ai đấy ạ?"
"Tạ thanh niên, tôi đến giao đồ nội thất." Bên ngoài có hai người đàn ông khoảng 20 tuổi đứng đó, bên cạnh là một chiếc xe kéo, bên trên chất đồ nội thất.
"Mời vào." Tạ Vân vội mở rộng cổng lớn để hai người họ đẩy xe kéo vào.
Tạ Vân mở cửa nhà nói: "Tủ mỗi phòng để một cái, ghế và bàn để trong bếp, còn lại để ở sân là được ạ."
Hai người chuyển xong thì vội vàng đi về, Tạ Vân đóng cổng cài then lại, dù sao cũng chỉ có mình cô ở nên vẫn phải chú ý an toàn. Quay vào nhà tiếp tục tổng vệ sinh. Dọn dẹp xong xuôi đã hơn 8 giờ, nhìn căn phòng sạch sẽ thấy thật thoải mái. Lấy chăn đệm ra trải lên, lấy quần áo ra cất vào tủ.
Nằm trong chăn nghĩ sáng mai đi xe bò lên trấn, phải mua ít bát đĩa đũa, còn phải lấy cái nồi sắt trong không gian ra, bưu kiện gửi đến cũng phải đi lấy về, như vậy lấy đồ gì ra cũng có cái che mắt. Nghĩ ngợi một hồi rồi ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau dậy rửa mặt xong, vào không gian lấy ít cháo và bánh bao dưa muối ăn, vì chỉ có bếp lò chưa có nồi nên cũng không nhóm lửa được, chỉ có hôm nay mang nồi về mới có thể nấu nướng. Ăn xong đeo túi chéo và gùi đi ra đầu thôn.
Đến đầu thôn thấy trên xe bò đã có mấy người ngồi rồi, mấy thanh niên trí thức đi cùng đợt với cô đều có mặt, còn có hai người phụ nữ. Tạ Vân đi đến bên xe bò, hai nam thanh niên trí thức thấy Tạ Vân liền chào hỏi. Hai nữ thanh niên trí thức kia đều không nói gì, cô gái tóc ngắn còn quay mặt đi chỗ khác. Tạ Vân cũng chẳng thèm để ý đến hai người họ, tìm một chỗ trống ngồi xuống. Đến trấn, Tạ Vân là người xuống xe cuối cùng, hỏi bác đ.á.n.h xe: "Bác ơi cháu muốn đi mua nồi và lu nước, còn phải đến bưu điện lấy bưu kiện, đồ hơi nhiều bác có thể đi một chuyến giúp cháu chở về không ạ?"
"Được." Bác đ.á.n.h xe nói xong liền đ.á.n.h xe bò đi theo sau Tạ Vân. Đến Cung tiêu xã mua một cái nồi sắt, một cái lu lớn, hai cái hũ nhỏ. Dầu muối tương dấm cũng mua một ít, không mua nhiều, đến lúc đó dùng đồ trong không gian là được.
Đồ đạc chất lên xe xong thì đi bưu điện lấy bưu kiện, đến bưu điện đưa giấy chứng minh thư ra lấy bưu kiện, lại viết cho Vương thúc thúc một lá thư, báo cho ông biết mình đã đến nơi, mọi việc đều tốt đừng lo lắng.
Đợi chất hết đồ lên thì xe bò cũng đầy. Tạ Vân nhìn mà cũng thấy ngại, không ngờ đồ nhiều thế này. "Bác ơi thật ngại quá đồ nhiều quá." Nói rồi lấy từ trong túi chéo ra một bao t.h.u.ố.c lá đưa cho bác đ.á.n.h xe. "Bác ơi phiền bác giúp cháu chở về một chuyến được không ạ?"
Bác đ.á.n.h xe nhìn bao t.h.u.ố.c trong tay nói: "Được, vậy tôi chở về cho cô một chuyến." Chở về cho cô rồi tôi lại quay lại.
Tạ Vân nghe vậy cười nói: "Cảm ơn bác ạ."
"Lên xe đi thôi." Bác đ.á.n.h xe nói xong thấy Tạ Vân ngồi vững liền đ.á.n.h xe đi.
Về đến thôn thấy mấy bà cụ đang ngồi ở đầu thôn, thấy Tạ Vân ngồi xe bò về, trên xe còn bao nhiêu là đồ đạc, liền thì thầm to nhỏ: "Cái cô thanh niên trí thức mới đến này nhiều tiền thật, mua bao nhiêu là đồ, còn có 3 cái bưu kiện to đùng nữa."
"Bà nhìn cô ấy trắng trẻo non nớt, mặc quần áo mới, nhìn là biết nhà có tiền."
"Nghe nói cô ấy còn mua căn nhà ở cuối thôn đấy."
"Căn nhà đó tốn không ít tiền đâu."
Tạ Vân đi xa dần, tiếng nói chuyện cũng nhỏ dần cho đến khi không nghe thấy nữa. Về đến nhà, Tạ Vân mở cổng lớn cho xe bò đi thẳng vào trong, dỡ đồ xuống xong bác đ.á.n.h xe đi ngay, Tạ Vân tiễn ra cửa cảm ơn rồi đóng cửa về nhà.
