Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 54: Đầy Tháng Và Phần Thưởng Bắt Gián Điệp
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:07
Dì Vương và dì Lưu ở đây không chỉ làm bảo mẫu, Tạ Vân thấy họ còn kiêm luôn cả chức vệ sĩ.
Đồng nghiệp phòng thu mua ngắm nghía một lúc rồi về, đồng nghiệp nam không đến, chỉ nhờ đồng nghiệp nữ mang quà tới giúp.
Hiện tại cũng coi như khá nhẹ nhàng, bọn trẻ ăn no là ngủ, không quấy khóc.
Buổi tối thì Tần Minh Hạo chăm con, dì Vương và dì Lưu thay phiên nhau trực, Tạ Vân chỉ chịu trách nhiệm cho con b.ú là được.
Lúc sinh xong về nhà, Tạ Vân đã viết thư cho chú Vương và thím, nhờ Tần Minh Hạo gửi đi. Sau này khi cha Tần đặt tên xong, Tạ Vân lại viết thư báo tin vui này cho chú thím Vương.
Đầu dây bên kia, trong quân khu, Vương Kiến Nghiệp cầm lá thư trên tay mà hốc mắt đỏ hoe.
Chính ủy thấy ông như vậy vội vàng hỏi: “Lão Vương sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi? Có chuyện gì ông cứ nói ra, chúng ta cùng nghĩ cách.”
“Tôi không sao.”
“Lừa quỷ à, không sao mà ông lại ra nông nỗi này.”
“Ông biết cái gì, tôi là đang vui mừng đấy.”
“Chuyện gì mà ông vui đến mức này, nói ra cho tôi vui lây với.”
Thực ra Chính ủy không tin ông, tưởng ông gặp chuyện khó khăn gì mà không chịu nói.
“Là con bé Tạ Vân, đợt trước chẳng phải sinh bốn thằng cu sao, lần này thư đến nói ông nội và cụ nội của bọn trẻ đã đặt tên xong rồi.”
“Anh cả Tần Tinh Thụy, anh hai Tần Tinh Thần, anh ba Tần Tinh Diệu, em út Tạ Ninh.”
“Thằng út tên gì?”
“Tạ Ninh.”
“Họ Tạ?”
“Ừ, con bé gả được vào nhà tốt rồi.”
“Thế chẳng phải lão Tạ đã có người nối dõi rồi sao?”
“Ừ, lão Tạ có người nối dõi rồi, tôi mừng quá ông ạ.”
“Đây đúng là chuyện đáng mừng, không được, tôi phải về thu xếp ít đồ ông gửi cho con bé.”
“Được, tôi cũng về nhà thu xếp đây, tiện thể báo tin vui này cho bà nhà tôi biết.”
Nói rồi hai người vội vã đi về phía khu gia đình, người trên sân tập nhìn thấy còn tưởng xảy ra chuyện lớn gì.
Sau này mới nghe nói là con của Tạ Vân sinh, có một đứa họ Tạ tên là Tạ Ninh, những người quen biết cha Tạ đều mừng thay cho ông.
Bên này Tạ Vân cuối cùng cũng đón được ngày giải phóng, cuối cùng cũng đầy tháng rồi.
Vốn dĩ Tần Minh Hạo định để cô ở cữ thêm một thời gian nữa, nhưng Tạ Vân không chịu, cô cảm thấy mình sắp mọc dòi ra rồi.
Hơn nữa sức khỏe cô rất tốt, tháng này cô còn tăng mấy cân thịt.
Nói gì cũng không chịu ở cữ nữa, quá khổ sở.
Cũng chỉ có họ có điều kiện mới ở cữ kỹ như vậy, chứ ở nông thôn, sinh xong vài ngày đã xuống đất làm việc đầy ra đấy.
Còn có người bị mẹ chồng đuổi đi làm, một ngày cũng không cho nghỉ, cô được nghỉ một tháng đã là tốt lắm rồi.
Ngày đầy tháng, Tạ Vân tắm rửa sạch sẽ một trận, thay bộ quần áo mới, cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn.
Buổi trưa Tần Minh Hạo về ăn cơm, mang theo máy ảnh chụp cho mấy đứa con rất nhiều ảnh.
Còn đòi chụp cho Tạ Vân mấy tấm, Tạ Vân không chịu, nhất quyết nói giờ mình béo rồi không xinh nữa, đợi gầy đi rồi mới chụp.
Tần Minh Hạo chụp ảnh xong lại đi làm, tối về đưa cho Tạ Vân một phong bì dày cộp.
Tạ Vân nhận lấy xem, bên trong là một xấp tiền, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Tần Minh Hạo.
Tần Minh Hạo nhìn biểu cảm nhỏ của Tạ Vân, đưa tay ôm lấy cô hôn mấy cái.
“Em còn nhớ tên đặc vụ lần trước em phát hiện không?”
“Là cái tên vác bao tải, mang theo s.ú.n.g ấy hả?”
“Đúng, chính là hắn, bọn anh đã tóm gọn cả ổ rồi, đây là phần thưởng cấp trên ban xuống, của anh và của em đều ở trong này cả.”
“Hả? Nhiều thế này á? Em có làm gì đâu.”
“Nếu không nhờ em phát hiện thì bọn anh cũng không bắt được, đây là cái em đáng được nhận, chỉ là không thể tuyên dương công khai, sợ mang lại nguy hiểm cho em.”
“Em không cần tuyên dương, cái này là tốt nhất rồi, em chỉ thích mùi tiền thôi.”
“Em đấy.” Tần Minh Hạo cưng chiều cạo nhẹ mũi Tạ Vân.
Tạ Vân cười tít mắt cất tiền vào tủ, khóa kỹ lại.
“Ngày mai em có thể đi làm được chưa?”
“Hay là em nghỉ thêm một thời gian nữa?”
“Thôi khỏi, em đi làm thôi, trưa về cho con b.ú một cữ là được, đằng nào con cũng không ăn no, chủ yếu vẫn là uống sữa bột.”
“Được rồi, vậy mai em đi hủy phép đi làm, nhưng không được để mình mệt đấy.”
Khóe miệng Tạ Vân giật giật, công việc của cô có chỗ nào mệt đâu, cô chẳng thấy mệt tí nào. Nhưng đây là Tần Minh Hạo xót vợ, cô cũng không nói gì, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Tối ăn cơm xong về phòng ngủ, Tạ Vân còn tưởng Tần Minh Hạo sẽ làm gì đó.
Không ngờ Tần Minh Hạo chỉ ôm cô ngủ thuần túy, Tạ Vân thấy tư thế không thoải mái bèn cựa quậy một chút.
Tần Minh Hạo liền vỗ nhẹ vào m.ô.n.g cô nói: “Ngoan, nằm im nào, em dưỡng thêm vài ngày nữa, mấy hôm nữa chắc chắn sẽ thỏa mãn em.”
Tạ Vân suýt phun ra một ngụm m.á.u, ai không ngoan, ai không thỏa mãn chứ, cái đồ đàn ông c.h.ế.t tiệt này.
“Em chỉ thấy ngủ thế này không thoải mái nên đổi tư thế thôi, anh nghĩ nhiều rồi.”
“Ừ, ngủ đi.” Tần Minh Hạo cũng không tranh cãi, anh nghĩ vợ đang ngại ngùng, đợi mấy hôm nữa vợ khỏe hẳn, anh nhất định sẽ đáp ứng nhu cầu của vợ.
Nếu Tạ Vân biết Tần Minh Hạo nghĩ gì, chắc chắn sẽ cười khẩy vào mặt anh.
Đêm đến bọn trẻ lại tỉnh hai lần, sáng hôm sau Tạ Vân dậy sớm vệ sinh cá nhân.
Lúc cô dậy, dì Vương đang nhóm lửa nấu cơm, Tần Minh Hạo cũng đã ra ngoài tập thể d.ụ.c.
Bữa sáng do Tạ Vân nấu, ăn xong cô lại cho con b.ú rồi mới thu dọn đi làm.
Đến đơn vị hủy phép xong, lại bắt đầu một ngày “tám chuyện”.
“Cô nghỉ một thời gian không biết đâu, khu gia đình xảy ra chuyện rồi.” Lưu Tuyết Mai nói với Tạ Vân.
“Xảy ra chuyện gì thế?” Tạ Vân cũng tò mò.
“Còn không phải là bà Trần Đại Ni sao, mấy hôm trước đ.á.n.h cháu gái bà ta đến mức phải nhập viện.”
“Hả! Nghiêm trọng thế, con bé đó đáng thương quá.”
“Thì đấy, nghe nói lần này là vì Trần Đại Ni muốn bán con bé cho một thằng ngốc làm vợ nuôi từ bé, con bé không chịu, cãi lại vài câu liền bị bà ta đ.á.n.h ra nông nỗi ấy.”
“Bây giờ làm thế là phạm pháp đấy, đơn vị không ai quản à?”
“Bên công đoàn với hội phụ nữ đều đến rồi, bà Trần Đại Ni kia còn già mồm lắm, bố con bé cũng chẳng thèm quản.”
“Sau đó con bé tỉnh lại, kiện Trần Đại Ni, còn đòi cắt đứt quan hệ với gia đình, cứ như biến thành người khác vậy.”
“Con bé đó cũng là bị ép đến đường cùng rồi.”
“Nhưng cắt đứt quan hệ rồi thì con bé sống thế nào?”
Mọi người bắt đầu nhao nhao bàn tán, ai cũng thấy đứa bé đáng thương, nhưng giúp được nhất thời chứ không giúp được cả đời, vẫn phải tự mình đứng lên mới được.
Cứ thế buôn chuyện hết cả buổi sáng, trưa về nhà Tạ Vân vội vàng cho con b.ú.
Gần đến trưa là n.g.ự.c cô căng tức khó chịu, Tạ Vân bế anh cả ăn một bên, Tần Minh Hạo bế anh hai ăn bên còn lại.
Bọn trẻ b.ú sữa chùn chụt, thỉnh thoảng cái chân nhỏ còn đạp đạp, hai tay nhỏ xíu ôm c.h.ặ.t lấy bầu sữa không buông.
Mãi đến khi hai đứa nhỏ ăn no, hai người bế con lên vỗ ợ hơi rồi mới đặt xuống.
