Xuyên Đến Thập Niên 60 Tích Góp Tiền Mua Tứ Hợp Viện - Chương 55: Hậu Quả Của Việc Ngược Đãi Và Tình Cảm Vợ Chồng
Cập nhật lúc: 03/03/2026 22:07
Hai người đặt con xuống, ăn cơm xong liền bắt đầu nghỉ trưa. Lúc sắp đi làm lại cho anh ba và em út b.ú sữa, tuy không no hẳn nhưng b.ú xong chiều Tạ Vân sẽ đỡ bị căng sữa sớm.
Chiều đến văn phòng, thấy mọi người đều đã đến đông đủ, chào hỏi xong xuôi, Tạ Vân bắt đầu lôi len ra đan mũ nhỏ cho bốn đứa bé đội khi trời lạnh.
Đầu bên kia, Tần Minh Hạo tự mình rửa ảnh, gửi cho cha Tần, ông nội Tần mỗi người một bộ, bản thân anh cũng giữ lại một bộ.
Tối về nhà, cho con b.ú xong mới bắt đầu làm việc khác. Bây giờ đêm con tỉnh hai vợ chồng cũng tự chăm được, không cần dì Vương và dì Lưu qua nữa.
Để hai dì nghỉ ngơi cho khỏe, ban ngày họ còn khối việc phải làm.
Cứ thế lại qua hai ngày, kết quả vụ Trần Đại Ni đã có. Vì hành vi của bà ta thuộc về ngược đãi, cháu gái Trần Đại Ni còn kiện bà ta tội buôn bán người.
Do tình tiết nghiêm trọng nên bà ta phải đi tù. Cháu gái Trần Đại Ni cũng biết mình không thể về nhà được nữa, sau khi cắt đứt quan hệ liền đăng ký xuống nông thôn, ít nhất như vậy còn có phí an gia, còn có chỗ ở.
Chỉ cần cô bé nỗ lực làm việc thì sẽ không c.h.ế.t đói, cũng không bị đ.á.n.h mắng suốt ngày.
Mọi người thấy đứa bé đáng thương, ai có khả năng thì cho ít đồ dùng cần thiết. Nhóm Tạ Vân cũng góp tiền và phiếu, Lưu Tuyết Mai đi mua đồ mang đến, ít nhiều cũng là tấm lòng.
Mỗi văn phòng đều mua ít đồ cho cô bé, cộng lại cũng đủ dùng khi xuống nông thôn.
Lúc Lưu Tuyết Mai về kể với mọi người: “Mọi người không biết đâu, lúc chúng tôi mang đồ đến, con bé cảm động khóc như mưa ấy.”
“Hy vọng con bé sẽ sống tốt.”
“Xuống nông thôn cũng là một khởi đầu mới.”
Tạ Vân về nhà cũng kể chuyện này với Tần Minh Hạo, Tần Minh Hạo cũng biết chuyện, anh cảm thấy loại người như bố đứa bé cũng chẳng làm nên trò trống gì.
Tối đi ngủ, Tần Minh Hạo dỗ con ngủ xong, giao cho dì Vương và dì Lưu, mang cả đồ dùng của con sang đó.
Tạ Vân thấy anh như vậy là biết chẳng có ý đồ gì tốt đẹp, quả nhiên, Tần Minh Hạo quay lại liền bảo Tạ Vân: “Vợ ơi, chúng ta đi ngâm suối nước nóng đi, lâu lắm rồi anh không được ngâm.”
Tạ Vân cũng không từ chối, người đàn ông này cũng giỏi nhịn thật, từ lúc cô m.a.n.g t.h.a.i đến giờ cứ nhịn mãi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy trong không gian, vì tối qua Tạ Vân mệt quá ngủ thiếp đi quên cả ra ngoài.
Ra khỏi không gian, Tạ Vân vội vàng đi xem con, trong lòng thầm nghĩ hai vợ chồng đúng là cặp bố mẹ không đáng tin cậy trong truyền thuyết.
Sang phòng dì Vương, thấy bốn đứa bé nằm thẳng hàng trên giường, thật sự quá đáng yêu, Tạ Vân hôn từng đứa một từ đầu đến cuối hàng.
Nhìn kỹ bọn trẻ mới thấy, mắt và mũi giống Tạ Vân, tổng thể nhìn cưng muốn xỉu.
Đang ngắm con thì nghe tiếng Tần Minh Hạo gọi cô ra ăn cơm.
Tạ Vân ăn xong lại cho con b.ú, Tần Minh Hạo cứ nằng nặc đòi giúp cho con b.ú vì sợ không kịp giờ.
Tạ Vân liếc xéo anh một cái, Tần Minh Hạo nhìn Tạ Vân cười lộ hàm răng trắng bóng.
Hai người cho con b.ú xong, vỗ ợ hơi, lại cho hai đứa còn lại uống sữa bột, vỗ ợ hơi rồi đặt xuống giường.
Xong xuôi đâu đấy thì ra ngoài dặn dò dì Vương và dì Lưu một tiếng rồi đi. Hai người đạp xe đến đơn vị, người đi đường nhìn thấy đều bảo nhau: “Nhìn kìa, đó là xưởng trưởng của chúng ta và vợ anh ấy đấy, vợ anh ấy giỏi lắm, sinh tư, toàn con trai.”
Dạo này Tạ Vân cũng đã đan xong bốn cái mũ và bốn đôi tất chân nhỏ, cô quyết định đan thêm một bộ nữa để thay đổi.
Trưa hôm sau được nghỉ, Tạ Vân ghé qua bưu điện một chuyến, gửi ít đồ cho ông bà ngoại và các cậu, còn viết thư kể chuyện cô đã kết hôn, hiện tại đã có 4 đứa con đáng yêu.
Sau khi xuyên qua, cô chưa từng liên lạc với nhà ngoại nên quên béng mất, giờ nhớ ra phải vội vàng báo tin cho ông bà ngoại biết.
Gửi thư và bưu kiện xong Tạ Vân mới đi làm, hôm nay Tần Minh Hạo đi họp nên không đi cùng cô.
Tối Tạ Vân đạp xe về nhà, trên xe chở lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ, dì Vương và dì Lưu vội vàng ra giúp cô dỡ xuống.
“Sao mua nhiều đồ thế? Lần sau để chúng tôi đi mua là được, cô xách nhiều thế này mệt lắm.”
“Dì Vương, dì Lưu, không sao đâu, cháu xách được mà. Hai dì ngày nào cũng trông con lại còn làm việc nhà, đã đủ mệt rồi.”
“Ôi dào, thế này thấm tháp gì, chúng tôi ở nhà còn mệt hơn nhiều, ở đây cứ như đi hưởng phúc ấy.”
“Đúng đấy, tôi ở nhà làm đồng kiếm công điểm xong, về nhà còn phải hầu hạ cả gia đình lớn, đâu có được nhàn hạ như ở đây.”
“Cháu mua nhiều đồ ăn lắm, cứ nấu nhiều vào, đừng tiếc rẻ, hai dì phải chú ý sức khỏe, đừng để lao lực quá.”
Vừa nói chuyện ba người vừa mang đồ vào sân.
Mọi lần đều là Tần Minh Hạo mang đồ về, lần này Tạ Vân tự mang, trong không gian nhiều đồ như vậy sao có thể để bản thân chịu khổ, hơn nữa có những thứ có tiền có phiếu cũng chẳng mua được.
Thay quần áo xong Tạ Vân liền đi thăm con, bọn trẻ đang ngủ, Tạ Vân sờ tay đứa này, nắn chân đứa kia, nhìn thế nào cũng thấy yêu.
Đầu bên kia, cha Tần đã nhận được bưu kiện, nhìn địa chỉ là con trai gửi, mở ra xem bên trong có rất nhiều thịt khô và dưa muối.
Thịt khô được gói trong giấy dầu, một gói to vị nguyên bản, một gói to vị cay.
Dưa muối đựng trong lọ thủy tinh có hai lọ, còn có hai lọ mắm thịt.
Nhìn là biết con dâu chuẩn bị, chứ cái thằng con trai ông, lớn thế này rồi chưa bao giờ biết gửi đồ cho ông.
Bên trong còn có một lá thư, cha Tần mở ra thấy kẹp cả ảnh, cầm lên xem thì ra là ảnh cháu nội cưng của ông.
Ngắm ảnh một lúc, cất ảnh vào túi áo n.g.ự.c, lúc này mới mở thư ra đọc.
Ông biết ngay mà, bưu kiện đúng là con dâu chuẩn bị, con dâu còn bảo ông thích ăn gì cứ nói, chúng nó sẽ gửi tiếp cho ông.
Lúc này cha Tần nghe thấy tiếng gõ cửa.
“Vào đi.” Cha Tần vừa nói vừa nhét thư vào phong bì.
“Lão Tần đang làm gì đấy?” Tham mưu trưởng cười ha hả đẩy cửa bước vào.
“Thì con trai con dâu gửi cho ít đồ ấy mà.”
“Hề hề hề, lão Tần à cho tôi xem có những gì nào.”
Cha Tần cũng không nói nhiều, trực tiếp chia cho ông ấy mỗi thứ một ít: “Này, chỗ này là của ông.”
“Ây da vẫn là lão Tần tốt với tôi nhất, cháu nội giờ thế nào rồi, lớn chừng nào rồi?”
“Này, cho ông xem đấy, đừng có làm nhăn của tôi nhé.” Cha Tần cẩn thận lấy ảnh ra, đưa cho Tham mưu trưởng.
Tham mưu trưởng nhận lấy ảnh xem, mắt dán c.h.ặ.t vào không rời.
Mấy đứa bé này đẹp thật, nằm thành một hàng, đứa nào đứa nấy xinh xắn đáng yêu.
